NGỌC BẤT HỐI - CHƯƠNG 4
Cập nhật lúc: 2026-01-10 15:55:39
Lượt xem: 1,495
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
Cập nhật lúc: 2026-01-10 15:55:39
Lượt xem: 1,495
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
Chương 4:
“Nàng ngươi thích múa, nhưng những thứ học ở thanh lâu học đều là thứ thể đem bên ngoài, nên nàng bảo tìm cho ngươi một vũ cơ xuất cung đình.”
“Ngươi thể học thêm lễ nghi. Dù sánh với khuê tú thế gia, nhưng ít nhất cũng là phận nữ nhi nhà lành.”
Ánh mắt chuyển sang bộ y phục mặc, khác mẫu năm xưa bao nhiêu, đang ở bên cạnh Chu An Lâm liền hiểu ngay gì.
Hắn thở dài:
“Xem thứ ngươi cần bây giờ… cái .”
Ta đờ vật trong tay , tầm mắt dần nhòe .
Ta đưa tay nhận, cảm thấy tờ giấy nặng như cả vạn cân.
Năm xưa mẫu mắng , đ.á.n.h đều là vì cho hơn.
chhỉ ngờ tài sản mà nàng khổ nhọc tích góp… đều vì .
Mỗi bắt gặp lén khác múa, nàng đều mắng:
“Suốt ngày chẳng học điều gì t.ử tế! Không bảo ngươi phòng sách ? Quả nhiên là nghiệt chủng do kỹ nữ sinh , đúng là vẫn thấp hèn như .”
Mà giờ đây, nàng lặng lẽ tìm dạy .
Lưu thúc thấy mãi , giọng khàn :
“Đừng trách mẫu ngươi. Nàng đối với ngươi như , chỉ vì sợ ngươi sa cuộc sống ở thanh lâu, dứt khoát.”
“Thế mẫu nghĩ cho chính ?”
Lưu Lệnh đặt những thứ trong tay tay , giọng gần như vỡ vụn:
“Nàng nàng là kỹ nữ, xứng mẫu ngươi. Chỉ khi nàng còn, ngươi mới thật sự là nữ nhi nhà lành sạch sẽ.”
Hắn nắm lấy tay , thấy những vết bầm tím, nước mắt lập tức trào :
“Nếu Xuân nương thấy dáng vẻ ngươi bây giờ, nàng sẽ buồn đến c.h.ế.t mất.”
Ta run lẩy bẩy, từ từ khụy gối xuống đất.
Ngực như nước sôi đổ nóng rực, đau đến thấu xương.
Nỗi đau hôm nay của … nhất định khiến Chu An Lâm chịu đủ.
…
Đợi Lưu thúc rời , đến phòng Chu An Lâm.
Hắn đang nôn nóng qua trong phòng.
Vừa thấy , sắc mặt lập tức khó chịu.
“Cút !”
“Hầu gia, lo cho nên tới.” - Ta thăm dò bước lên từng chút.
“Ngươi tới để xem trò của ? Giống như con tiện nhân ! Vừa thấy thất thế giục giã ép hưu thư!”
Hai tay đập mạnh xuống bàn, hai mắt đỏ ngầu.
Thì vị Hầu phu nhân mới lấu đầy một tháng nhà đón về.
Nàng vốn là tiểu thư danh môn, mà Chu An Lâm nay thất thế, xuất thấp kém, dám đối đầu với thế gia vọng tộc?
Không lúc dựa quyền ức h.i.ế.p khác, từng nghĩ còn kẻ quyền cao hơn .
“Hầu gia, thấy bên cạnh Ngụy công công một tiểu thái giám đồng hương, bèn hỏi dò một chút.”
Ta dừng bước, mắt ngân ngấn nước mắt mà ngước .
Nghe , Chu An Lâm lập tức bước tới, nắm c.h.ặ.t hai tay , vội vã hỏi:
“Ngươi gì?”
Nước mắt rơi lã chã.
Ta :
“Hắn bảo lời Hầu gia buột miệng hôm lọt tai bệ hạ. Hoàng thượng giáng tội xuống đầu , nhưng Quý phi dốc sức biện hộ, nhận hết là do giáo dưỡng nghiêm. Hoàng thượng vốn chỉ định cấm túc, mà Quý phi xin lãnh cung, chỉ mong bệ hạ giữ tước vị cho Hầu gia.”
Ta siết lấy Chu An Lâm, giọng đầy bi thương:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-bat-hoi/chuong-4.html.]
“Hầu gia, Quý phi là vì mới đến nước đó!”
Chu An Lâm lảo đảo lùi mấy bước.
Viền mắt vì xúc động mà ướt đẫm.
Hắn ôm mặt, khụy xuống đất.
Nức nở:
“Là … là hại tỷ .”
Ta cũng quỳ xuống, vòng tay ôm lấy thể run rẩy của , khẽ thì thầm:
“Phải đó, Hầu gia. Là hại Quý phi. Tất cả đều do .”
Chu An Lâm càng lúc càng dữ.
Nhìn rơi đau khổ, lòng như lông tơ phẩy nhẹ một cái… ngứa ngáy, mềm mại, khoái ý dâng tràn.
…
Chu An Lâm ốm .
Từ mời đại phu đến sắc t.h.u.ố.c, đút t.h.u.ố.c, tất thảy đều tự tay .
Một tháng liền đều rời khỏi .
Ta hề thấy mệt.
Nhìn Chu An Lâm đó, tàn sắp cạn, chỉ cảm thấy khoái trá mỗi ngày đều thêm vui sướng.
Ta tuyệt thể để c.h.ế.t dễ như thế.
Hắn sống.
Sống để nếm nỗi rời .
Sống để chịu cảnh chà đạp thỏa thích.
Vì bệnh mà gầy rộc hẳn , râu ria đầy mặt.
Hắn đó vốn chẳng kẻ tuấn tú gì, mà bây giờ khi vài phần bệnh nhược yếu ớt, thuận mắt hơn ít.
Hắn nửa giường.
Ta đưa bát t.h.u.ố.c lên môi, thổi nguội, chậm rãi đút .
“A Ngọc, ngươi quen bên cạnh Ngụy công công đúng ?. Ngươi thể giúp , đúng ?”
Hắn tràn trề hy vọng .
Suốt đợt bệnh , đám bạn rượu cũ của chẳng một kẻ đến hỏi han.
Không còn đường xoay xở, chỉ thể tìm tới .
Ta siết tay cầm bát t.h.u.ố.c, run rẩy hỏi:
“Hầu gia còn gì nữa? Bệ hạ chẳng đồng ý với Quý phi là sẽ động tới ?”
Hắn chợt giằng lấy bát t.h.u.ố.c, một uống sạch, ngơ ngẩn :
“A Ngọc, ngươi thì gì chứ? Bệ hạ g.i.ế.c tỷ tỷ nghĩa là trong lòng vẫn còn lưu tình. Ta… chúng thua.”
Ta dáng vẻ của Chu An Lâm, cảm thấy thỏa mãn.
Hắn gục ngã, thậm chí còn nhen mầm hy vọng.
Chỉ khi hi vọng thì mới nếm đủ thống khổ .
Đêm khi mẫu gặp chuyện, nàng về phòng thật sớm.
Từ giường nang lôi hộp bạc đếm một lượt.
Lần , mặt nàng sáng rỡ, vui mừng thốt:
“Còn thiếu một chút, còn thiếu một chút nữa thôi.”
Giờ hiểu lời nghĩa là gì.
Chỉ thiếu một chút nữa, nàng thể gom đủ bạc vàng mua nhà, thuê dạy cho .
vì túi đậu bằng vàng mẫu mất mạng.
…
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.