NGỌC BẤT HỐI - CHƯƠNG 3

Cập nhật lúc: 2026-01-10 15:55:22
Lượt xem: 1,562

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 3:

 

Từ nhỏ tưởng mẫu hận .

 

là kết tinh của sự nhục nhã nhất của đời nàng là một vết nhơ nàng vĩnh viễn gột sạch.

 

 

Phòng cách viện của Chu An Lâm xa.

 

Đêm , Chu An Lâm tìm tới.

 

Sau một trận giày vò, là vết hằn đỏ.

 

Xem Chu An Lâm vẫn còn giữ vài phần lực, để da thịt của rách toạc.

 

Tất nhiên, cũng chẳng còn chỗ nào nguyên vẹn.

 

khống chế lực chừng mực đủ để khiến thỏa mãn, mà nổi giận.

 

Đối với nam nhân, thể một mực lấy lòng.

 

từng bước thuần phục.

 

Ta tựa trong lòng Chu An Lâm, như thở dài :

 

“Quý phi đối với Hầu gia thật , cái gì đều nhớ đến .”

 

Chu An Lâm dựng thẳng lưng, dựa đầu giường, giọng dịu :

 

“Trước đây và tỷ tỷ cùng chịu khổ. Nhà nghèo, phụ mẫu mất sớm, chỉ hai tỷ trông . Nếu nàng… chắc c.h.ế.t đói .”

 

“Quả là cảm tình tỷ sâu nặng.”

 

Ta vẩn vơ xoắn một lọn tóc, tùy ý nghịch trong tay.

 

Chu An Lâm đưa tay bóp cằm giữa ngón cái và ngón trỏ, ấn mạnh ngẩng đầu lên, giọng cao ngạo:

 

“Loại kỹ nữ các ngươi đều là gia đình bán , thì hiểu thứ tình cảm như và tỷ tỷ?”

 

Ta vội cúi mắt, mang vẻ cầu xin, nhỏ giọng:

 

ạ.”

 

Chu An Lâm thuận tai liền buông tay.

 

Mẫu bán Hoa Nguyệt Lâu, chỉ để lấy sính lễ cho trưởng của nàng lấy thê t.ử.

 

giống nàng.

 

Ta tuy lớn lên trong kỹ viện, nhưng kỹ nữ, chỉ là con của mẫu .

 

Ta hiểu sự nghiêm khắc của mẫu là bảo vệ , nàng sợ phồn hoa giả dối trong lâu mờ mắt, để cũng con đường của nàng.

 

mẫu c.h.ế.t .

 

Vậy Chu An Lâm dựa gì mà tỷ tỷ che chở?

 

Ta hầu Chu An Lâm mặc y phục, giả vờ hờ hững :

 

“Hầu gia, hôm nay trong phủ Tam hoàng t.ử thể sẽ lập Thái t.ử.”

 

“Hửm? Ngươi ai buôn lời thị phi?”

 

Trong giọng lộ niềm vui khó giấu.

 

“Thiếp vô tình . Nếu là thật, Hầu gia chẳng sẽ thành cữu cữu của Thái t.ử tương lai ?”

 

Ta để lộ vài phần ngưỡng mộ, xen lẫn lo lắng.

 

Chu An Lâm vòng tay ghì lấy eo , siết c.h.ặ.t, ánh mắt bén sắc:

 

“Sao thế? A Ngọc vui ?”

 

Ta ngẩng lên thẳng , chân thành:

 

“Thiếp chỉ là lo lắng cho Hầu gia. Người bên ngoài nhất định kín tiếng, kẻo kẻ khác nắm nhược điểm hại ngài.”

 

Hắn phá lên , nhưng trong mắt nhiều thêm vài phần nhu hòa.

 

Ta cũng cong khoé môi, bởi bọn nam nhân , càng cho bọn thì bọn càng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-bat-hoi/chuong-3.html.]

 

Quả nhiên ngoài dự liệu, chỉ mấy ngày .

 

Chu An Lâm uống quá chén trong tiệc. 

 

nâng cốc :

 

“Còn kính Hầu gia mừng tân hôn!”

 

Cả bàn lập tức xôn xao, lời tiếng .

 

“Hầu gia phong lưu như , thể buộc treo một sợi dây duy nhất.”

 

“Nghe dạo gần đây Hầu gia thu một mỹ nhân tuyệt sắc.”

 

“Còn đưa về tận hầu phủ. Hầu gia là đầu mang nữ t.ử bên ngoài nhà đấy.”

 

Sự đắc ý mặt Chu An Lâm lúc như ly rượu mặt, chỉ thêm một giọt nữa là tràn ngoài.

 

Hắn nâng cốc, một uống cạn, khoái trá:

 

“Nữ nhân thôi mà, bản hầu từng chơi qua hàng trăm hàng ngàn . Có điều ả quả vài chiêu cho khó dứt.”

 

Gò má Chu An Lâm càng lúc càng phiếm hồng, lời cũng mỗi câu một bừa bãi hơn.

 

“Đợi khi nhi t.ử của tỷ tỷ Thái t.ử , thì mấy tiểu thư thế gia cũng chỉ…… ha ha ha……”

 

Lời rơi xuống, xung quanh im phắc.

 

Chỉ Chu An Lâm vẫn trời cao đất dày.

 

Hắn giơ chén, hô lớn:

 

“Đến, uống!”

 

 

Khi Quý phi vạch tội là phạm thượng mà đ.á.n.h lãnh cung, thì Chu An Lâm mới mặt đầy kinh ngạc.

 

“Làm thể? Bệ hạ yêu tỷ tỷ như thế mà.” - Hắn túm lấy tay Ngụy công công.

 

Ngụy công công phẩy chiếc phất trần trong tay, thản nhiên rút cánh tay khỏi tay , giọng the thé :

 

“Hầu gia, từ nay ở bên ngoài nhất định thu .”

 

Một câu như dội thẳng nước lạnh đầu .

 

Chu An Lâm lập tức nhớ đến mấy hôm trong tiệc rượu buông lời điên cuồng, sự hối hận tràn đầy mặt.

 

Mà ánh mắt khi dừng tên tiểu thái giám phía Ngụy công công.

 

Là Lưu Lệnh!

 

Hắn chẳng ôm tài sản của mẫu bỏ trốn ? Sao thành thái giám ?

 

Hắn cũng nhận , kín đáo trao một ánh mắt. Ta hiểu, liền bước sang một góc sân nhỏ.

 

Nửa nén hương , khi Lưu Lệnh tìm đến , đợi từ lâu.

 

Vừa thấy , liền hỏi:

 

“Lưu thúc, thành thế …”

 

Lưu Lệnh đưa tay vuốt áo thái giám, nở nụ tự giễu:

 

“Ngay cả ngươi cũng cho rằng cầm bạc chạy trốn ư?”

 

Quá rõ là , ngây đó, miệng mở mà chẳng thành lời.

 

Hắn tiếp tục, giọng thấp xuống, mang theo chua xót:

 

“Thiên hạ đều kỹ nữ vô tình, tự nhiên cũng tin kẻ thật lòng với kỹ nữ.”

 

Hắn chắp tay lưng, qua trong sân vắng.

 

“Chu An Lâm đáng c.h.ế.t. Mà kẻ dung túng phía … vị Quý phi càng đáng c.h.ế.t hơn.”

 

“Ngụy công công là họ hàng xa của , nên cầm hết vàng bạc của mẫu ngươi lên Kinh Thành, nhờ vả khắp nơi, mới thể lưng ông . Hắn lập Tam hoàng t.ử Thái t.ử, con rối cho , tự nhiên sẽ để Quý phi sống tiếp.”

 

Hắn dừng bước, rút trong n.g.ự.c một tờ khế đất cùng chiếc chìa khóa.

 

“Đây là mẫu ngươi nhờ chuẩn . Là một căn nhà tệ.”

Loading...