NGỌC BẤT HỐI - CHƯƠNG 2
Cập nhật lúc: 2026-01-10 15:55:02
Lượt xem: 1,567
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4nciRoie
Cập nhật lúc: 2026-01-10 15:55:02
Lượt xem: 1,567
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4nciRoie
Chương 2:
Mỗi , nàng tháo xuống những chiếc trâm cài nặng nề, đổi thành một bộ đồ giản dị, về phòng Lưu thúc thì lâu , trong đó vang lên thứ tiếng thở dốc quen thuộc.
Âm thanh … dù ở gian phòng nào ngoài tiền viện cũng từng thấy.
Mẫu vốn cho tiền viện, nhưng luôn lén cải trang thành hầu, trong góc tối, các cô nương múa lượn đài. Ta thích vũ kỹ.
Lần đầu mẫu bắt gặp, nàng hỏi:
“Đó là thứ mà những kỹ nữ thấp hèn mới ham thích, chẳng lẽ ngươi cũng kỹ nữ? Ngươi hổ là thứ kỹ nữ sinh !”
Ánh mắt nàng căm hờn, như một mũi gai đẫm m.á.u đ.â.m thẳng mắt .
Thỉnh thoảng, gặp một vị khách uống say, rằng liền kéo phòng.
Mỗi , mẫu đều kịp xuất hiện, giáng cho một bạt tai thật mạnh quát:
“ là đồ trời sinh mê hoặc nam nhân! Ta còn c.h.ế.t ! Cút về phòng ngay!”
Rồi nàng xé áo , lộ bờ vai trắng nõn, nghiêng dụ khách.
Cơn thịnh nộ mặt nam nhân lập tức tan biến, ôm lấy mẫu và đóng cửa .
…
Có lẽ thật như mẫu từng trời sinh là giống loài mê hoặc nam nhân.
Bởi vì so với nàng càng hiểu rõ cách lấy lòng nam nhân, thậm chí điều khiển d.ụ.c vọng của họ.
Dần dần, khách tìm đến nhiều đến mức đếm xuể.
Ban đầu, khi họ rời phòng , chỉ để dấu răng nhẹ nơi khóe môi, vẻ mặt còn thỏa mãn.
Về , bọn hiện vài vết roi nhẹ nhưng gương mặt nụ thỏa thích.
Rồi đó, cổ bọn họ xuất hiện dấu siết cổ mờ, mà nét mặt thì mỗi lúc một phấn khích hơn.
Ma ma thử hỏi:
“Làm như … thật sự chứ?”
Ta xoay chiếc roi trong tay, lạnh lùng đáp:
“Muốn chế phục kẻ bệnh hoạn, chỉ một cách là trở nên bệnh hoạn hơn .”
Ma ma đưa một phong thư tiến cử, dặn đến Mãn Hương Lâu, kỹ viện lớn nhất Kinh Thành.
Ngày rời , ma ma :
“Xuân nương khi còn sống từng con bước con đường của nàng. Nên con yên tâm, từng ghi tên con sổ. Con vẫn là phận nữ nhi nhà lành. Đây là điều duy nhất thể cho con.”
Ta mỉm cảm tạ, nhưng từ ngày đầu tiếp khách, còn đường .
Ngày treo biển ở Mãn Hương Lâu trùng với ngày Chu An Lâm thành .
Hắn khoác hỷ phục đỏ rực, dáng vẻ cưỡi ngựa cao ngạo, mặt mày tràn ý đắc thắng.
Sau lưng là kiệu hoa lắc lư, đoá hoa lớn nóc đỏ rực đến ch.ói mắt.
Ta tựa nngay cửa sổ Chu An Lâm… lẽ ánh mắt quá nóng bỏng.
Nên liền ngẩng đầu, đúng chỗ , còn ném tới một nụ đầy hứng thú.
Ta khẽ gật đầu đáp.
Cúi đầu thì một đóa hoa lụa cài tóc vô tình rơi xuống, đây là một đoá mẫu đơn vàng, hợp với nước da .
“Ồ!” một tiếng rơi nhẹ.
Đoá hoa trong tay Chu An Lâm, đưa lên mũi, khẽ hít một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-bat-hoi/chuong-2.html.]
Rõ ràng chỉ là giả, nhưng như say bởi hương hoa, mặt lộ vẻ ngây ngất khoan khoái.
Ta ngượng ngùng , đôi môi từ tốn thu nụ .
Mèo quen ăn vụng thể chịu ngoan ngoãn ở yên để ăn một món.
Trên đời gì kỹ nữ nào chịu rửa tay gác kiếm, lãng t.ử nào chịu đầu?
Tới tối ngày hôm , Chu An Lâm liền sai đến đón hầu phủ.
Hắn cầm đoá hoa lụa ngay mặt .
Ta đưa tay nhận lấy, mềm giọng :
“Đa tạ Hầu gia.”
Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y , kéo mạnh, lập tức bế xốc lên, ném thẳng xuống giường.
Ta kêu lên một tiếng mềm nhũn, ánh mắt Chu An Lâm càng thêm hưng phấn.
Ta đưa tay gỡ lớp áo , giọng nũng nịu:
“Hầu gia chớ vội, cứ để hầu hạ.”
Đợi đến khi trời tỏ sáng, mới ngủ .
Ta cạnh , ngắm cái cổ trắng nõn , mạch m.á.u màu xanh nhẹ da, chỉ c.ắ.n xuống một miếng để trả thù cho mẫu .
nếu để c.h.ế.t đơn giản như thì đủ.
…
Vì hầu hạ quá mức ý, nên lưu ở hầu phủ.
Có nha dẫn tới một viện mới.
Vào phòng, việc đầu tiên là đuổi hết hầu ngoài.
Ta chậm rãi cởi y sam, để lộ những vệt hằn đỏ trải khắp lưng, như từng đóa mai đỏ giày xéo đến sởn .
Ta đối diện gương, khó khăn bôi t.h.u.ố.c.
Ngoài sân bỗng ồn ào, lờ mờ Quý phi nương nương ban thưởng.
Quý phi đối với Chu An Lâm thực sự .
Nghe năm đó hai tỷ nương tựa mà sống, Quý phi lang thang ngoài phố ca hát kiếm từng đồng bạc vụn, cũng kéo theo.
Nay giàu sang quyền quý, thường gọi cung hỏi han ấm lạnh. Còn trong phủ , ban thưởng nối từng đợt tiến .
Ta bỗng nhớ đến mẫu .
Ta nhớ y phục và trâm vòng của mẫu đều thật .
Mỗi khi nàng vắng mặt, lén mặc chúng, soi gương bắt chước những vũ điệu quyến rũ .
Một mẫu bắt gặp, nàng nổi giận lột sạch y phục khỏi , ngay mắt , xé vụn chúng thành từng mảnh, nghiến răng mắng:
“Đồ bẩn thì thể giữ nữa. Ta lẽ nên sinh ngươi!”
Ta co ro góc, dám phát tiếng, chỉ nghẹn.
Mãi mới hiểu, khi nàng bẩn, là bản nàng, bộ y phục đó.
Ma ma thấy chỉ phe phẩy chiếc khăn đầy mùi phấn:
“Xuân nương, đứa bé còn nhỏ, chỉ thấy mà thôi.”
Mẫu nhấc bổng dậy, lắc mạnh:
“Khóc cái gì mà ? Ngươi đáng đời vì một mẫu kỹ nữ! Chờ c.h.ế.t ngươi mới thoát !”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.