NGỌC BẤT HỐI - CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 2026-01-10 15:54:46
Lượt xem: 493

Văn án:

 

Mẫu là hoa khôi của Hoa Nguyệt Lâu, dung mạo khuynh thành, dáng vẻ mềm mại, đều khách của nàng.

 

An Viễn Hầu ở tận Kinh thành xa xôi khi danh tiếng, liền vượt ngàn dặm mà tới, đích chỉ tên mẫu đến biệt viện của hầu phủ bầu bạn.

 

Khi bọn họ khiêng nàng trở về, nàng nhuộm m.á.u, ngay cả giày tất cũng thấm đỏ.

 

Nàng dốc tàn cuối cùng, với :

 

“A Ngọc, đừng bước chốn phong trần.”

 

Ta :

 

“Vâng.”

 

ngày thứ hai, thẻ bài của treo ở nơi dễ thấy nhất trong lâu.

 

 

Chương 1:

 

Khi trời còn tờ mờ sáng, mẫu quẳng cổng Hoa Nguyệt Lâu.

 

Mẫu ngã sấp đất, như một đóa hoa tuyết bất cứ lúc nào cũng tan biến.

 

Máu từ những vết rách ngừng trào , thấm đẫm lớp trung y trắng tinh, gương mặt đầy bầm tím, đôi mắt nhắm c.h.ặ.t, lông mi phủ đầy bụi tro và gió lạnh.

 

Ta run rẩy nép lưng ma ma, dám bước tới.

 

Ma ma cùng các cô nương trong lâu vội vã nâng mẫu , mời đại phu tới bắt mạch.

 

Đại phu khẽ lắc đầu, chỉ dặn chúng chuẩn hậu sự.

 

“A Ngọc.”

 

Là giọng mẫu . Người tỉnh .

 

Ma ma lập tức đẩy đến gần. Mẫu run rẩy nắm lấy tay , cố sức :

 

“Trước khi đem hết bạc… giao cho… Lưu thúc . Con theo ông , chớ bước… chốn phong trần …”

 

Lời dứt, gian phòng bỗng lặng ngắt như c.h.ế.t. Không là ai nghẹn ngào , tiếng dần lan . Khóc là cho mẫu , nhưng ai thể trong đó bao nhiêu tiếng dành cho chính vận mệnh của .

 

Ma ma ôm lòng, tay đưa khăn chấm nước mắt.

 

“A Ngọc, cứ , sẽ dễ chịu hơn. Mẫu con… là con mà c.h.ế.t.”

 

Ta mờ mịt ma ma, hình tái trắng gần như trong suốt giường. Miệng hé , nhưng phát thành tiếng.

 

“Đêm qua của An Viễn Hầu phủ tới. Không họ thấy con từ lúc nào, liền điểm danh con theo.”

 

Ta sững ngã xuống đất. Ta hỏi mẫu :

 

“Là thật ? Người chẳng luôn chán ghét con ? Chẳng mong của là cùng kẻ rời khỏi Hoa Nguyệt Lâu ? Chẳng buồn quan tâm sống c.h.ế.t của con ?”

 

mẫu vẫn yên lặng đó, đáp một lời.

 

 

Đêm qua, tiền viện vang lên tiếng ồn khác hẳn thường ngày, là khách quý tới.

 

Ta trốn cột, rõ bọn họ đang gì.

 

Chỉ thấy trong đại sảnh một nam nhân trung niên, mặc áo trường sam gấm tối, hoa văn tinh xảo, là quản sự của phủ nào.

 

Hắn cùng ma ma chuyện, nhưng ánh mắt quét khắp xung quanh tìm kiếm.

 

Ma ma nịnh nọt, liên miên giải thích điều gì đó.

 

“Về hậu viện .”

 

Tiếng mẫu vang lên từ phía . Ta sợ hãi nàng, lùi bước, trong lòng thầm lo lắng bàn tay giáng xuống mặt .

 

thấy co rúm như thế, đáy mắt mẫu thoáng hiện vẻ do dự, cuối cùng tay, chỉ khẽ thở dài bước đám đông.

 

Nàng uốn hông theo từng bước , kéo cao giọng:

 

“Thế nào, khách quan là chê ư? Ta đường đường là hoa khôi của Hoa Nguyệt Lâu đấy.”

 

Ngón tay nàng khẽ chọc vai quản gia , khẽ run một cái.

 

Ánh mắt quản gia đảo từ đầu đến chân mẫu , tựa hồ nghi hoặc, giống như bừng tỉnh:

 

“Xem công t.ử trúng chính là vị cô nương . Mời theo đến biệt viện một chuyến.”

 

Nói xong, rút trong n.g.ự.c một túi bạc ném lên bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-bat-hoi/chuong-1.html.]

 

Mẫu bước tới, mở túi thì thấy bên trong là những hạt đậu bằng vàng đôi mắt liền sáng bừng.

 

Nàng vui vẻ theo .

 

An Viễn Hầu, tên là Chu An Lâm, là ruột thịt của đương kim Quý phi nương nương.

 

Nghe thuở , phụ mẫu Quý phi đều mất, nàng cùng nương tựa lẫn , chỉ thể ở dọc phố đàn hát, gom chút bạc vụn qua ngày.

 

Có một Hoàng đế vi hành, chỉ thoáng động tình, liền hạ thánh chỉ đưa nàng nhập cung. Mọi sủng ái đều rơi xuống một nàng, chẳng bao lâu thì nàng sinh hạ Tam hoàng t.ử, Hoàng thượng đó phong Chu An Lâm Thân hầu, ban tước An Viễn.

 

Người đời đồn rằng An Viễn Hầu phóng túng kiêu căng, dâm loạn thành tánh, đặc biệt ưa thích hành hạ khác giường.

 

Một năm , Quý phi mở lời tính toán hôn sự cho . Kinh thành vốn coi thường những kẻ xuất thấp, nay thêm tiếng của lan khắp nơi nên một danh môn khuê tú nào chịu bước qua cửa.

 

Quý phi nổi giận, truyền Chu An Lâm tiến cung.

 

“Ngươi xem ngươi tạo nghiệt gì, kinh thành còn ai tác phong của ngươi ? Còn ai dám đem nữ nhi nhà gả cho ngươi nữa!”

 

Chu An Lâm chẳng để tâm, tay thì xoay ngọc bội, nhếch môi :

 

“Ta chỉ đùa giỡn với vài ả kỹ nữ thấp hèn, gì đáng kể chứ.”

 

Quý phi cầm chén ném thẳng xuống đất.

 

“Thế còn cô nương nhà lành khiêng từ phủ ngươi thì ? Nghe nhà đến báo quan, nếu thuộc hạ của kịp thời bẩm báo, thì chỉ sợ hoàng thượng hết tất cả !”

 

Chu An Lâm hốt hoảng vội dâng một chén khác, giọng điệu nịnh bợ:

 

“Xin tỷ tỷ bớt giận. Sau chắc chắn chừng mực.”

 

Quý phi đưa tay xoa trán, thở dài:

 

“Thôi . Từ nay ngươi loạn nữa. Ngoan ngoãn ẩn vài tháng, chờ gió yên sóng lặng, sẽ nhờ hoàng thượng tìm cho ngươi một mối hôn sự xứng đáng.”

 

Một in lặng kéo dài hơn nửa năm, Chu An Lâm nhịn đến đỏ cả mắt, rốt cuộc chịu nổi, nên chạy xuống Hoài Châu giải sầu.

 

Đến Hoa Nguyệt Lâu, ánh mắt liền đúng góc tối nơi đang . Có lẽ lúc đó cúi đầu thêm việc trong góc tối, nên tưởng chính là mẫu .

 

Mẫu mà đụng trúng sự điên cuồng bệnh hoạn kìm nén bấy lâu của .

 

Chu An Lâm liền tay độc ác, bao cách đê tiện tàn bạo đều đổ hết lên mẫu .

 

Ở Kinh thành vốn gì thì . Bây giờ đến vùng Hoài Châu xa xôi hẻo lánh , càng còn kiêng sợ luật pháp cứ thế mà trở nên vô pháp vô thiên.

 

Lúc ném mẫu khỏi cửa hầu phủ, còn tự đắc phun một câu:

 

“Mỹ nhân Hoài Châu quả là danh bất hư truyền. Chuyến thật uổng.”

 

Nói nghênh ngang lên đường, thẳng về Kinh thành.

 

 

Ta khoác một chiếc áo lụa mỏng, trong phòng.

 

Gương mặt trong gương bảy tám phần giống mẫu , tính là một mỹ nhân .

 

Ma ma hỏi thật sự treo thẻ bài .

 

Ta gom tóc n.g.ự.c, chậm rãi cầm lược chải từng đường.

 

“Ta trả cho mẫu một mạng.”

 

Mama hiểu ý , nắm lấy vai gầy gò, giọng đầy thương xót:

 

“Đi bước còn đường nữa. Tên c.h.ế.t tiệt Lưu Lệnh , dám ôm hết bạc vàng mẫu con khổ cực kiếm mà chạy . Nếu tóm , chắc chắn sẽ con trút giận.”

 

Nam nhân vốn chẳng đáng tin, huống chi là nam nhân trong kỹ viện.

 

“Ma ma , từ nay về thể tự kiếm nhiều hơn.”

 

Ta kéo áo sang một bên, để lộ nửa bờ vai động tác là học từ chính mẫu .

 

Mẫu trời sinh kiều diễm, đặc biệt là đôi mắt như chứa đựng cả hồ xuân thuỷ, chỉ liếc một cái khiến trầm luân.

 

Thanh danh của nàng lan khắp Hoài Châu, thậm chí truyền đến tận Kinh Thành xa xôi.

 

Còn chỉ là nghiệt chủng mà nàng lỡ với một vị khách, nàng từng nếu vì lo lắng thể tổn hại thể thì nàng chẳng sinh .

 

Ta thừa hưởng dung mạo nàng, thậm chí phần vượt trội hơn.

 

Mẫu một thói quen: mỗi đêm đều mở chiếc hộp bạc mặt , ánh mắt như phát sáng, đếm từng món châu ngọc, miệng lẩm bẩm:

 

“Không đủ… vẫn đủ…”

 

Rồi sang đầy cảnh giác, như sợ lấy trộm.

 

nàng định gì. Nàng và Lưu Lệnh ở hậu viện mật với , nàng tích bạc giao cho , nhờ chuộc cho nàng.

Loading...