“Nấu cơm tuy , nhưng thời gian qua theo Chu Trạch Đông, cũng học ít.”
Hầm canh cũng thành vấn đề.
Lúc lập tức xách đồ bếp giúp một tay.
Tư Niệm chút mệt mỏi, tàu hỏa một ngày một đêm, lúc cô đều là mùi của tàu.
Lập tức lên lầu tắm rửa quần áo sạch sẽ.
Tư Niệm tắm xong, bộ quần áo khác là ngửi thấy mùi thơm từ trong bếp bay .
là chút đói bụng thật.
Cô bếp giúp đỡ.
Nghĩ bụng tiểu đông (chu trạch đông) vẫn từng nấu nấm bao giờ, sợ , nên trông chừng.
Dù đây cũng là nấm rừng, tuy đều ăn nhưng thể ăn sống mà nấu thật chín.
Nếu vẫn khả năng ngộ độc.
Tư Niệm định nhắc nhở thì thấy tiếng của Trần Hạo Nhiên từ trong bếp truyền :
“Ừm, nấm ngon thật đấy, trơn mượt, miệng là thấy tươi non mọng nước."
Vừa , gắp một miếng nữa bỏ miệng.
Tư Niệm:
“..."
“Chị ơi, chị đến , nấm của chị tươi ngon thật đấy, mua ở thế, em cũng mua một ít mang về cho nhà dùng thử."
Trần Hạo Nhiên miệng quên nhai nấm, hỏi.
Tư Niệm im lặng một lát :
“Nấm nồi bao lâu ?"
Tiểu đông đang bận rộn rửa rau phụ bên cạnh, ngẩng đầu Tư Niệm:
“Mẹ ơi, đói ạ, cái mới nồi một lát thôi, đợi chút nhé, con sẽ xong ngay thôi."
“Tiểu Đông con ăn chứ?"
Tư Niệm lo lắng .
Chu Trạch Đông ngẩn , đó lắc đầu :
“Con ăn, chỉ Trần ăn thôi."
Nói xong, về phía Trần Hạo Nhiên.
Động tác định gắp trộm của Trần Hạo Nhiên cũng khựng , thắc mắc nghiêng đầu hỏi:
“Sao chị, cái chẳng là hầm để ăn ?"
Tư Niệm tiểu đông ăn thì thở phào nhẹ nhõm, đó :
“Là để ăn thì đúng , nhưng thứ nhất định nấu từ mười lăm đến hai mươi phút mới ăn, nếu thể sẽ ngộ độc đấy..."
Động tác há miệng của Trần Hạo Nhiên cứng đờ, miếng nấm tay “bạch" một tiếng rơi xuống đất.
“Cái gì cơ?"
Anh tưởng nhầm, hỏi một nữa.
Tư Niệm kiên nhẫn lặp một :
“Sẽ ngộ độc."
Trần Hạo Nhiên bóng dáng tiểu đông đang rửa rau bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ thương hại của Tư Niệm, đờ .
“Sao chị sớm?"
“ quên mất."
Tư Niệm ngượng ngùng sờ sờ mũi.
“Mẹ ơi, ngộ độc nghiêm trọng lắm ạ?"
Chu Trạch Đông cau mày hỏi.
“Có thể , nhưng cũng thể , cũng rõ lắm, chỉ qua thôi."
Tư Niệm ở nhà đều nấu thật chín mới ăn, cho nên bản cô cũng từng trải qua.
Cô chắc chắn :
“Chắc là sẽ thấy ch.óng mặt nôn, xuất hiện ảo giác gì đó chăng?"
Chu Trạch Đông thở phào nhẹ nhõm:
“Thế thì còn đỡ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-669.html.]
Cậu dáng lớn vỗ vỗ vai Trần Hạo Nhiên đang cứng đờ:
“Anh Trần, yên tâm , ch-ết ."
Trần Hạo Nhiên:
“..."
Không thể lời nào hơn ?
“Thế bây giờ ?"
Anh bây giờ chỉ quan tâm đến vấn đề thôi.
Tuy là ch-ết , nhưng ngộ độc thì cũng chẳng chuyện gì lành gì chứ?
Tư Niệm xem đồng hồ :
“Tốt nhất là nên đến bệnh viện xem , nếu thực sự vấn đề gì thì cũng kịp thời điều trị."
Trần Hạo Nhiên cạn lời, cuối cùng chỉ thể đen mặt tự lái xe đến bệnh viện.
Chẳng còn cách nào khác, gia đình thì yếu (đang mang thai), đứa thì nhỏ, còn trông chờ lúc xảy chuyện bọn họ đưa ?
“Mẹ ơi, chín thì sẽ ngộ độc nữa ạ?"
Tư Niệm gật gật đầu:
“Hầm thêm lúc nữa ."
Chu Việt Thâm buổi tối về, thấy Tư Niệm về, cả sững sờ im lặng mất ba mươi giây.
Tư Niệm và một hồi, chớp chớp mắt :
“Sao gì thế, em về vui ?"
Chu Việt Thâm hít sâu một , trông vẻ giận :
“Chẳng là để đón em ?"
Thời gian qua tuy bận rộn, nhưng cứ cách vài ngày gọi điện về quê hỏi thăm tình hình của Tư Niệm.
Biết cha Lâm xuất viện, liền định đón cô.
Tư Niệm còn ở thêm vài ngày nữa.
Anh cũng gì thêm.
Kết quả là mới hôm còn bảo với ở thêm vài ngày, hôm nay xuất hiện ở nhà .
Chu Việt Thâm giận cô vì cho , mà là quá lo lắng cho cô một .
“Em nghĩ hằng ngày bận rộn như , còn xin nghỉ đón em thì phiền phức quá.
Em chỉ là m.a.n.g t.h.a.i thôi chứ mất khả năng tự chăm sóc bản , nên tự về, cho một bất ngờ."
Cô vui:
“Anh còn sưng sỉa mặt mày với em, đều 'tiểu biệt thắng tân hôn', thì ."
Nói xong tự thấy tủi .
Ngồi sang một bên lưng với , dùng m-ông đối diện với .
Chu Việt Thâm lập tức thấy hối hận vì thái độ của , rõ hiện tại cảm xúc của cô đang nhạy cảm mà giọng điệu còn nặng nề nữa.
Giờ thì , chọc giận luôn .
Chu Việt Thâm sờ sờ mũi, đành tiến lên thành khẩn nhận .
“Niệm Niệm, ý đó, chỉ là lo lắng em một an thôi."
Chu Việt Thâm nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Tư Niệm, ánh đèn vàng mờ ảo, chân mày dịu dàng tả xiết, trong căn phòng yên tĩnh, chỉ còn giọng trầm ấm từ tính của .
Tư Niệm cũng đúng, cô cũng là lo lắng nếu với Chu Việt Thâm là về, chẳng thèm ngủ nghê gì mà chạy qua đón cô ngay.
Cho nên mới định bụng tự về.
Cô trẻ con.
Thấy đàn ông xuống nước, cô lập tức :
“Em cũng là để chạy chạy , em xót mà còn chịu."
Chu Việt Thâm dở dở :
“Anh , nhưng em còn quan trọng hơn nhiều."
Trong lòng Tư Niệm ngọt ngào như rót mật, khóe miệng kìm mà nhếch lên.
Ở bên cạnh một như Chu Việt Thâm, thực sự khó để mà buồn phiền.
Lại Chu Việt Thâm :
“Lát nữa còn công ty một chuyến, vốn định về xem mấy đứa trẻ thế nào, ngờ em cũng về ."