NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 631
Cập nhật lúc: 2026-04-09 17:26:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ thế, em thấy chị bốc phét chẳng thèm nháp luôn."
“Nhà bà Vương ơi, nhà bà Vương ơi, tivi đến , bê giùm cái."
Bên ngoài gọi lớn.
Hai kịp nghĩ ngợi nhiều, vội đáp:
“Đến đây."
“Mẹ ơi, tivi mua cho bố đến , gọi giúp một tay với."
Mẹ Vương vội gật đầu, gọi hai con rể giúp sức.
Kết quả hai họ chẳng mấy sức lực, cuối cùng vẫn là giao hàng giúp khiêng trong.
Nhìn thấy nhà họ Vương đang mổ lợn, giao hàng còn “ôi chao" một tiếng:
“Mổ lợn , náo nhiệt thật đấy."
Mẹ Vương mời ở ăn cơm:
“Thực sự là vất vả cho quá bác tài, tuyết rơi lớn thế mà vẫn giao tivi đến cho chúng ."
“Đó là đương nhiên, nếu sáng sớm phong tỏa đường thì giao đến từ sớm , nhưng cũng chỉ giao trong nội thành thôi, ngoại thành nổi."
Đối phương hóa đơn, bảo họ ký tên, ánh mắt lướt qua sân nhà một lượt, bỗng nhiên chú ý thấy điều gì đó, mắt trừng thẳng lên, đó tin nổi mà dụi dụi mắt, xác định lầm, kinh ngạc gọi to:
“Giám đốc Chu, ngài đang gì ở đây ạ?"
Chu Việt Thâm đang cạo lông lợn, thấy tiếng động, ngoảnh đầu .
Thì chính là giao hàng của công ty.
Anh khựng một chút.
Anh đặt cái nạo lông lợn tay đứa con trai út đang chầu chực bên cạnh, dậy :
“Vẫn nghỉ ?"
Đối phương vội vàng xòa :
“Sếp tổng sắp xếp ạ, bảo cố gắng giao hết đống hàng trong nội thành , hôm nay giao xong là thể nghỉ .
Ôi chao, ngờ gặp Giám đốc Chu ở đây, nhà ngài cũng ở gần đây ạ?"
Nói xong, liền vội vàng đưa thu-ốc cho Chu Việt Thâm.
Chu Việt Thâm xua xua tay, nhận:
“Vợ đang mang thai, cai thu-ốc ."
Đối phương lập tức ngại ngùng thu tay về:
“Xem cái đầu , thật xin Giám đốc Chu."
“Không ."
Chu Việt Thâm :
“Đi việc của , xong sớm thì về nhà nghỉ ngơi."
“Dạ~" Đối phương ngọt xớt đáp một tiếng, ai bảo Giám đốc Chu nhà họ gần gũi như ở địa phủ chứ, lúc gặp còn sợ ch-ết khiếp, bây giờ chuyện mới thấy, Giám đốc Chu chẳng hề hung dữ chút nào, lắm, xem kìa, mở công ty lớn thế mà vẫn ở đây mổ lợn giúp đấy.
Một ông chủ tình như đúng là còn nhiều nữa.
Đuổi khéo xong, Chu Việt Thâm đầu tiếp tục việc.
Hai chị em nhà họ Vương hóa đ-á tại chỗ .
Anh ... thế mà đúng là ông chủ thật……
Nghĩ đến việc họ còn mặt Tư Niệm mỉa mai đồ tể mổ lợn chẳng gì ghê gớm, bằng mấy ông chồng cơ quan của .
Hai chị em hận thể đào một cái lỗ mà chui xuống cho xong.
Chu Việt Thâm đầu , một đám trẻ con vây quanh con trai út của , đang xếp hàng đòi học cạo lông lợn.
Thằng hai cạo dạy:
“Cái tớ kinh nghiệm lắm, đây tớ thường xuyên xem bố tớ cạo lông lợn mà, các cạo cũng , dội nước sôi một cái là nó rụng ngay lập tức, thấy vui ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-631.html.]
Mọi há hốc miệng kêu “Oa", nó với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và thèm .
“Chu Trạch Hàn, thể cho tớ thử một chút ."
“Tớ cũng cạo lông lợn quá."
Khóe mắt Chu Việt Thâm giật giật, bước tới, xách cổ đứa con trai út từ đất lên, thấy nó ngợm đầy mùi tanh, tay áo cũng ướt sũng, liền nhíu mày :
“Ra đằng sưởi lửa , lát nữa mà cảm là con sẽ giận đấy."
Thằng hai luyến tiếc trả cái nạo lông lợn.
“Anh hai thối quá."
Dao Dao thấy nó ngợm đầy mùi gần, liền chê bai bịt mũi .
Chu Trạch Hàn bóp bóp cái tay áo sũng nước, lén lút Tư Niệm, thấy cô đang bận giúp việc, chú ý đến , liền động tác “Suỵt" với em gái.
Trong sân đang đốt củi, một đám vây quanh sưởi ấm.
Chẳng mấy chốc quần áo khô.
Lúc hô lớn một tiếng:
“Mổ bụng đây~"
Chu Trạch Hàn lập tức chen cùng đám trẻ con chạy đó.
Nó hếch mặt đầy tự hào bố nó dùng d.a.o rạch bụng lợn, ngừng với xung quanh:
“Nhìn , đó chính là bố đấy, bố cái gì cũng hết."
Mọi nó với ánh mắt thèm thuồng.
Chu Việt Thâm tay nhanh, khi dọn sạch nội tạng trong bụng lợn, cầm d.a.o phay vung vài cái pha xong một con lợn.
Mỗi miếng thịt đều cắt to bằng , sườn và chân giò đều chia chuẩn xác.
Nhìn mà bà Vương sướng rơn cả .
Anh nhanh thoăn thoắt, khác còn dọn dẹp xong thì c.h.ặ.t xong .
Tư Niệm giúp nấu cơm, cùng ăn một bữa thịt mổ lợn nóng hổi.
Bận rộn xong xuôi cũng mới chỉ mười hai giờ trưa.
Bà Vương nhét phong bao cho cô, xách một miếng thịt tặng cô.
Tư Niệm vốn nhận, nhưng vì bà quá nhiệt tình nên cuối cùng vẫn xách về nhà.
Người Chu Việt Thâm thì bẩn, nhưng thằng hai thì cả mùi thịt tanh.
Mùi lợn đen đặc biệt nặng, Tư Niệm khi m.a.n.g t.h.a.i khứu giác nhạy bén, chú ý cũng khó.
Thằng hai cứ tưởng quần áo khô là , ai ngờ giơ tay lên thấy vệt nước khô để , hôi chịu nổi.
Tư Niệm cũng trách mắng nó, nó thích, đúng lúc tay cũng đang xách đồ, tiện mua sắm, nên tiên về nhà quần áo cho nó, cả nhà mới xuất phát mua quần áo mới.
Nhắc đến chuyện mua quần áo mới, mấy đứa trẻ đều vui mừng khôn xiết.
Quần áo dày hiện tại của chúng đều là mang từ quê lên.
Nhiệt độ quê lạnh như ở đây, những bộ quần áo tuy mỏng nhưng chắc chắn là chống chọi nổi với cái lạnh của vùng .
Thằng hai tung tăng chạy nhảy phía , hôm nay tham gia mổ lợn, nó phấn khích:
“Mẹ ơi ơi, năm nay nhà mổ lợn ạ?"
Nó chút mong đợi hỏi.
Nhà khác mổ lợn dù vui đến mấy cũng bằng nhà mổ.
Lần gần đây nhất nhà nó mổ lợn là dịp đám cưới của bố , lúc đó nó cùng đám Thạch Đầu xiên thịt nướng ăn, ngon tuyệt cú mèo.
đây là nhà , nó cũng ngại dám đòi.
Nên thấy đáng tiếc.
Tư Niệm lắc đầu :
“Năm nay nhà mổ, ăn hết con."