NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 615

Cập nhật lúc: 2026-04-09 17:26:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Niệm Niệm, em nghĩ kỹ chứ?”

 

Tư Niệm gật đầu, “ , thế, trông vẻ chẳng vui tẹo nào, ?”

 

Nói xong, cô nhíu mày.

 

thể nhẫn tâm phá bỏ một đứa trẻ, thì gánh vác tương lai của đứa trẻ đó.

 

cũng Chu Việt Thâm từng về chuyện sinh con.

 

Lúc đó giọng điệu kiên định, cứ như đời ai thể đổi .

 

Chương 427 Nó sắp đại ca

 

Tư Niệm vốn nghĩ là vì lý do của ba đứa trẻ, nhưng cũng khả năng, bản Chu Việt Thâm con.

 

Nếu , bây giờ?

 

“Đương nhiên là !”

 

Trái tim treo ngược cả đêm của Chu Việt Thâm lập tức hạ xuống, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tư Niệm, trầm giọng :

 

“Anh là vui quá , Niệm Niệm, cảm ơn em.”

 

Lúc đầu con là vì cả lý do của ba đứa trẻ ở trong đó, dù lúc đó từng nghĩ sẽ tương tri tương ái với một phụ nữ.

 

Trong quan niệm của đều là cùng sống qua ngày mà thôi.

 

Cũng sẽ thứ gọi là tình yêu giáng xuống .

 

Anh yêu cô, con của cô cũng yêu như .

 

Đó là kết tinh của hai bọn họ, thể chứ?

 

Dù sự xuất hiện của đứa trẻ trong dự tính.

 

đối với Chu Việt Thâm mà , đây cũng là một điều bất ngờ đầy vui sướng.

 

Tư Niệm thở phào nhẹ nhõm, tuy tình hình hiện tại quả thực thích hợp, nhưng chuyện ngoài ý và ngày mai, ai cái nào sẽ đến .

 

cô cũng phản đối việc sinh con như tưởng tượng, cũng lẽ là do Chu Việt Thâm cho cô chỗ dựa.

 

Hai về đến nhà.

 

Mấy đứa trẻ trong nhà sáng sớm ngủ dậy thấy , còn tưởng hai bỏ rơi chúng chơi .

 

Chẳng hề nhận đêm qua hai hề về nhà.

 

Thằng hai ngủ dậy, thấy bố nhà, hưng phấn :

 

“Tốt quá, bố ở nhà, hôm nay thể nghỉ ngơi .”

 

Chu Việt Thâm hễ ở nhà là mỗi ngày nó đều tập đ-ấm nửa tiếng đồng hồ.

 

Trời nóng thế , thằng hai nào cũng mệt đến mức mồ hôi đầm đìa, thầm nhủ lúc đầu nghĩ quẩn như , nhất định đòi học cái , đúng là khổ ải trần gian mà.

 

Vẫn là trai sướng nhất, mỗi ngày chỉ cần nấu cơm là , dãi nắng, cũng bố mắng.

 

Mẹ là nhất, bao giờ mắng nó cả.

 

Không giống như bố.

 

một điểm là sức lực nó trở nên lớn.

 

Đến nỗi lúc Chu Trạch Đông sai tết tóc cho em gái, lỡ tay đứt mất vài sợi tóc của con bé.

 

Dao Dao mếu máo, sắp đến nơi, nó lập tức vác em gái lên vai đưa em bay bay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-615.html.]

Tiếng của Dao Dao lập tức phân tán sự chú ý, hai em khúc khích trong phòng khách.

 

Chu Trạch Đông thò đầu từ phòng bếp, liếc một cái, còn tưởng nhầm.

 

Thấy em gái đúng là , nó trở phòng bếp.

 

Lấy chiếc ghế nhỏ bên cạnh kê chân để với tới rổ trứng tủ bếp.

 

Việc đ-ập trứng bằng một tay nó thạo , lúc đầu mới tập đ-ập còn vỏ trứng rơi bên trong, hổ thẹn đến mức dám ngẩng đầu.

 

Lúc dùng đũa đ-ánh tan trứng, đ-ánh bọt, thấy vỏ bánh trong nồi phồng lên như bong bóng, nó dùng đũa chọc , đổ dịch trứng .

 

Hai phút , một chiếc bánh kếp kẹp trứng bán chạy rầm rộ ở cổng trường tiểu học lò.

 

Chu Trạch Đông tiếp tục cách tương tự, liên tiếp bốn chiếc lúc mới bưng ngoài.

 

Nhìn thấy tóc em gái vẫn rối tung như tổ quạ, đang ôm đầu cho em trai chạm tóc , nó nhíu mày.

 

“Tiểu Hàn, em đang gì thế?”

 

Dao Dao thấy trai, lập tức nhảy xuống sofa, trốn lưng .

 

Không để hai chạm tóc .

 

Chu Trạch Đông em trai, nó nghiêng đầu huýt sáo, :

 

“Em , là em gái ngoan mà.”

 

Nó bất lực cầm lấy chiếc lược, xuống một bên tết tóc cho em gái.

 

lúc , Tư Niệm và Chu Việt Thâm về đến nhà.

 

Thằng hai lập tức vèo một cái chạy tới, “Mẹ, bố hai chơi thế ạ.”

 

Nói xong định lao tới ôm đùi Tư Niệm, Chu Việt Thâm nhanh tay lẹ mắt chặn .

 

“Trong bụng con bây giờ em bé , đ-âm sầm như thế nữa ?”

 

Chu Việt Thâm ngăn cản hành động của con trai.

 

Đêm qua Tư Niệm va một cái, tuy vẫn xác định là do ăn quá nhiều hải sản do va chạm gây , nhưng đều cẩn thận một chút, thể để xảy thêm bất kỳ chuyện ngoài ý nào nữa.

 

Tiểu Hàn ngẩn , nó em bé nghĩa là gì, kế lấy bố đây chính là sinh em bé với bố, như thì bố sẽ quan tâm đến chúng nữa, chừng còn đuổi chúng , vì chúng con ruột.

 

Nghĩ đến khả năng , nụ của nó cứng đờ, thu hồi động tác ngẩng đầu Tư Niệm, thấp thỏm bất an biểu cảm của cô.

 

“Không , yếu đuối như .”

 

Tiểu Hàn tuy đầy chín tuổi nhưng nó hiểu chuyện , bình thường trông vẻ vô tư lự nhưng nội tâm nhạy cảm.

 

Tư Niệm sợ nó sẽ hiểu lầm cô và Chu Việt Thâm em bé thì sẽ cần chúng, hoặc là yêu chúng nữa.

 

Thế là cô xổm xuống, thẳng đứa trẻ, “Tiểu Hàn, đêm qua ốm, bệnh viện, giờ vẫn kh-ỏi h-ẳn, cần Tiểu Hàn chăm sóc mới mau khỏi .”

 

Chu Trạch Hàn lập tức lo lắng :

 

“Mẹ, giờ thấy thế nào , để con đỡ sofa , đừng cử động nhé.”

 

Nói xong, vụng về đỡ tay Tư Niệm dậy, cẩn thận từng li từng tí về phía sofa, thấy đồ chơi mặt đất, nó còn chạy lên nhặt gọn sang một bên.

 

Tư Niệm sofa, mỉm xoa đầu nó, “Cảm ơn sự quan tâm của Tiểu Hàn, bây giờ .”

 

Chưa đợi Chu Trạch Hàn hỏi thêm, Chu Việt Thâm bước tới, gạt con trai sang một bên, xuống cạnh Tư Niệm, đỡ lấy cô.

 

Chu Trạch Hàn bĩu môi, nếu là bình thường nó chắc chắn sẽ chen giữa , nhưng bây giờ em bé , chen đau em bé, nên hôm nay nó nhường bố .

 

Chu Trạch Đông cũng phản ứng kịp, mặt đầy kinh ngạc, bố thực sự sắp con của riêng .

 

 

Loading...