“Vẫn luôn xảy chuyện ngoài ý nào.”
Chuyện ngoài ý duy nhất lẽ là mất kiểm soát, nhưng lúc đó giúp Tư Niệm vệ sinh kỹ lưỡng, cộng thêm là thời kỳ an của cô, nên cứ ngỡ sẽ chuyện gì.
ngờ, chỉ một ngoài ý đó thôi, vẫn đón chào một sinh linh nhỏ bé.
Đây là con của và Tư Niệm.
Cốt nhục ruột thịt của .
Cảm giác thật kỳ diệu.
Bác sĩ bảo nộp tiền , nếu thể viện.
Tư Niệm xong cũng chút ngẩn .
So với Chu Việt Thâm đang vui mừng khôn xiết, cô mang nhiều sự luống cuống hơn.
Cô vốn từng nghĩ đến chuyện sinh con, luôn định cứ như mà cần sinh đẻ thì mấy.
ngờ, bản m.a.n.g t.h.a.i ?
Đến một cách đột ngột như , khiến cô kịp trở tay.
Chu Việt Thâm biểu cảm của Tư Niệm, thấy mặt cô hề một chút vui mừng bất ngờ nào.
Anh khựng , thái độ dè dặt:
“Niệm Niệm, đứa bé……
Em vui ?”
Nhớ lúc đầu Tư Niệm hề để ý đến chuyện con.
Lúc đó Chu Việt Thâm cứ ngỡ cô vì bất đắc dĩ nên mới như .
Dù trong quan niệm của , các gia đình thời đại cơ bản ai con để nối dõi tông đường.
đây chỉ là tư tưởng do thế hệ truyền cho .
Anh sẽ cho rằng ai cũng sẽ để tâm đến những thứ , bản Chu Việt Thâm đương nhiên cũng quá coi trọng, nếu cũng sẽ đưa ý tưởng điên rồ là định con như .
Càng cưỡng ép chuyện lên Tư Niệm.
Trong lòng Tư Niệm rõ là cảm giác gì, cô chán ghét nhưng cũng thấy hoan hỉ.
Bởi vì trong kế hoạch cuộc đời cô vốn hề đứa trẻ nào.
nó đến thời điểm nên đến như thế .
Cô cúi đầu, c.ắ.n môi:
“Cũng , chỉ là chuẩn tâm lý, trong lòng em thấy sợ.”
Kết hôn hối hận thể ly hôn, nhưng đứa trẻ sinh hối hận thì thể nhét ngược .
Dù Tư Niệm coi Chu Việt Thâm là thiết nhất trong thời đại xa lạ , nhưng cô cũng thể tin tưởng giao phó bản cho .
Càng lo lắng nếu sinh con , nhỡ như chuyện gì ngoài ý , hoặc giả ly hôn, tình cảnh của đứa trẻ sẽ trở nên gian nan.
Tư Niệm thuộc kiểu nếu nắm chắc tuyệt đối thì sẽ .
Chu Việt Thâm nắm lấy tay cô, “Đừng sợ, ở bên cạnh em, sẽ luôn đồng hành cùng em, em cần lo gì hết, cứ giao cho .”
Anh lấy tay lau vầng trán lấm tấm mồ hôi vì đau của Tư Niệm.
“Em……”
Tư Niệm khó khăn mở miệng.
“Để em suy nghĩ .”
Cô né tránh ánh mắt của Chu Việt Thâm.
Sợ thêm một cái thôi là sẽ mềm lòng.
Giọng của Chu Việt Thâm vẫn dịu dàng như cũ, hề ép buộc cô trả lời.
“Được, em cứ thong thả suy nghĩ, vội.”
Anh thẳng dậy, định nộp tiền để Tư Niệm viện quan sát vài ngày.
Đi vài bước , tiến lên, trầm giọng trấn an:
“Em đừng khó bản , bất kể em chọn thế nào, đều tôn trọng quyết định của em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-614.html.]
“Niệm Niệm, trong lòng , em luôn luôn vị trí thứ nhất, cho dù là con cái cũng thể so với em.”
Anh cúi xuống, ôm lấy eo cô, hôn lên trán cô.
Đêm nay cả hai đều về nhà, Chu Việt Thâm ở bệnh viện bầu bạn với cô cả đêm.
Tư Niệm vốn tưởng sẽ ưu sầu đến mức ngủ , nhưng cô vẫn đ-ánh giá thấp bản .
Vừa nhắm mắt là Zzzzzz……
Sáng hôm khi thức dậy, bụng còn đau nữa.
Trạng thái của Tư Niệm cũng phục hồi như thường, chỗ nào khó chịu.
Chu Việt Thâm gọi điện đến trường xin nghỉ giúp cô.
Vốn định ở bệnh viện quan sát thêm vài ngày.
ngờ bác sĩ qua xem tình hình của cô xong liền bảo thể xuất viện .
Chu Việt Thâm xác định xác định là , lúc mới thu dọn đồ đạc đưa Tư Niệm chuẩn về nhà.
Anh cũng tìm một chiếc xe, tiên đỡ Tư Niệm lên xe, thắt dây an cho cô.
Ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua bụng cô, thần sắc chút phức tạp.
Tay Tư Niệm cũng vô thức sờ sờ, cái bụng phẳng, cô cũng mang một vẻ mặt tâm tư vạn thiên.
Cô chuyển chủ đề hỏi:
“Anh lái chiếc xe tới từ khi nào ?”
Cô quan sát chiếc xe, còn khá mới.
Ngồi cũng thoải mái.
Chu Việt Thâm đạp chân ga, lái chậm.
“Trần Nam đây cấp xe cho , nhưng lấy.”
Anh hiểu rõ càng nhận nhiều đồ của Trần Nam thì giúp càng nhiều việc, nên nhận những thứ .
Trong nhà cũng xe, chỉ vì đây tới Bắc Kinh tiện nên để ở quê bên .
lúc Tư Niệm m.a.n.g t.h.a.i , chuyện ngoài ý đêm qua, nó xảy nữa.
Dù bản chạy nhanh đến mấy, nhưng nhanh bằng một chiếc ô tô, để Tư Niệm đến bệnh viện ngay lập tức ?
Nên Chu Việt Thâm ngày hôm nay gọi điện bảo lái xe qua.
“Trần Nam cấp xe ?”
Tư Niệm nhíu mày, ấn tượng của cô về lắm.
Không thể phủ nhận Trần Nam là một thành đạt.
tuyệt đối là một chồng , một đàn ông .
Chu Việt Thâm mở miệng an ủi cô:
“Chỉ dùng vài thôi, đợi hai ngày nữa tình hình em hơn, chúng mua một chiếc.”
Tiện thể đây cũng từng sẽ mua cho cô một chiếc xe .
Tư Niệm thấy lời , im lặng một lúc.
Chu Việt Thâm càng đối xử với cô, trong lòng cô càng cảm thấy áy náy.
Bởi vì hôm qua cô thế mà ý định con của .
hôm nay ngủ một giấc dậy, cô dường như thông suốt .
Cũng tại nữa.
Trong lòng bỗng nhiên trở nên bình tĩnh.
Không còn cảm giác hoảng hốt như đêm qua nữa.
Cô túm túm vạt áo của đàn ông bên cạnh, thấy đầu mới :
“Chu Việt Thâm, chúng sinh đứa bé .”
Chu Việt Thâm suýt chút nữa kìm mà đạp phanh gấp.
Anh vội lái xe tấp lề đường dừng , ánh mắt ngỡ ngàng.