NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 591

Cập nhật lúc: 2026-04-09 17:21:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vật thí nghiệm?"

 

Tư Niệm kinh ngạc:

 

“Cái gì thế?"

 

Lúc cô mới chú ý tới, thớt gỗ bên cạnh đặt nhiều rau mùi và baking soda, đường đỏ nọ.

 

Bên cạnh còn nước rau mùi màu xanh.

 

chút mờ mịt.

 

“Tiểu Đông, con đang cái gì thế ?"

 

Cô còn tưởng bếp vì đói bụng nên định gì đó ăn.

 

đây là đang cái gì ?

 

“Mẹ ơi, con chỉ đang nghĩ dùng mấy thứ trộn lẫn với xem thể tạo thứ gì , con ngờ em trai uống."

 

Trên mặt Chu Trạch Đông đầy vẻ lo lắng.

 

Chính cũng tạo cái gì, chỉ là thấy sách những thí nghiệm nên cũng thử đổi một chút, còn uống , ngờ em trai coi như nước mà uống .

 

Tư Niệm hít hít mũi, xuống chất lỏng màu đường đen vương vãi mặt đất.

 

Lúc mới ngửi thấy một mùi hương .

 

Rất quen thuộc.

 

Giống như nước ngọt Coca Cola .

 

Lại mấy thứ đặt bàn của con trai, trong đầu Tư Niệm chợt lóe lên một suy nghĩ thể tin nổi:

 

“Chẳng lẽ con Coca Cola ?"

 

Chu Trạch Đông vẫn còn đang ngơ ngác, bởi vì từng uống Coca Cola nên đó là thứ gì.

 

Vì Tư Niệm đây đặc biệt học các món ăn loại nên cũng xem qua nhiều công thức nấu ăn.

 

Cũng từng chú ý đến những thứ như Coca Cola.

 

cô cũng chỉ chú ý đến thành phần mà thôi, ở tương lai Coca Cola ai cũng mua nên chẳng ai rảnh mà , nhưng một thí nghiệm thể tạo .

 

Tất nhiên cô từng thử bao giờ.

 

Càng thể ngờ tới Chu Trạch Đông .

 

Vào thời đại , uống Coca Cola vẫn nhiều lắm.

 

Nhìn biểu cảm của Chu Trạch Đông là chắc cũng là kiểu “mèo mù vớ cá rán" thôi.

 

Chu Trạch Hàn thấy trai chính cũng tạo cái gì, lúc mới thấy sợ hãi:

 

“Mẹ ơi……

 

Con sẽ ch-ết chứ ạ?"

 

Chương 415 Tuổi thơ trọn vẹn

 

Cậu xong liền ôm bụng, dường như một cảm giác đau đớn sắp bắt đầu:

 

“Á, bụng con đau quá, con sắp ch-ết ……"

 

Tư Niệm cũng chút lo lắng, tuy ngửi mùi vẻ giống nhưng cũng chắc chắn là , thấy con trai giống như đang giả vờ nên lập tức :

 

“Mẹ đưa con bệnh viện kiểm tra."

 

“Tiểu Đông, con ở nhà trông em gái."

 

Sắc mặt Chu Trạch Đông trắng bệch, run rẩy.

 

Chẳng lẽ hại ch-ết em trai ?

 

Đều tại !

 

Tại mấy cái thí nghiệm chứ, nếu em trai xảy chuyện gì, cũng thiết sống nữa.

 

Cũng may là bệnh viện xa lắm, nhưng dù , Tư Niệm cõng Chu Trạch Hàn đến bệnh viện vẫn mồ hôi đầm đìa.

 

Chu Trạch Đông ôm bụng gào thét ầm ĩ, sắp đau ch-ết , dọa cho xung quanh vội vàng nhường đường.

 

Bác sĩ vội vàng tới hỏi chuyện gì xảy .

 

Tư Niệm bé uống nhầm một thứ, cô cũng chắc chắn rốt cuộc là cái gì nên lúc cũng tiện bừa.

 

Bác sĩ vội vàng đưa trong kiểm tra.

 

Tư Niệm thấp thỏm yên bên ngoài, trong lòng thầm hối hận vì ở nhà mà cũng trông nom con cái, thế mà để bé ăn nhầm những thứ đó.

 

Nếu thực sự xảy chuyện gì, cô ăn với Chu Việt Thâm đây.

 

Nghĩ đến khuôn mặt rạng rỡ hoạt bát của cu thứ hai, hốc mắt Tư Niệm đỏ hoe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-591.html.]

 

Bác sĩ nhanh ch.óng ngoài.

 

“Người nhà của Chu Trạch Hàn ở đây ?"

 

Tư Niệm vội vàng quẹt nước mắt, tới:

 

“Có, là ạ.

 

Bác sĩ, Tiểu Hàn thế nào ạ?"

 

Vẻ mặt bác sĩ đầy phức tạp :

 

“Cậu bé , đưa đến nơi bé cần đến ."

 

“Dạ?"

 

Tư Niệm chút mờ mịt.

 

“Cậu bé ăn đau bụng nên tiêu chảy , trong là ngay, cũng may chúng ở đây bô dự phòng……"

 

Tư Niệm:

 

“......

 

Chỉ thôi ạ?"

 

, chỉ thôi."

 

Bác sĩ cạn lời :

 

“Lần gặp trường hợp , phiền chị đưa nhà vệ sinh chứ đừng đưa đến bệnh viện."

 

Mọi xung quanh bật thành tiếng.

 

Tư Niệm:

 

“......"

 

Dù da mặt cô dày đến mấy thì lúc cũng đỏ bừng lên vì hổ.

 

……

 

Chu Việt Thâm về tới cửa nhà thì thấy con trai cả và con gái đang ngưỡng cửa, Dao Dao dường như xảy chuyện gì, lúc đang chút sợ hãi Chu Trạch Đông.

 

Mà Chu Trạch Đông thế mà đang ôm mặt lau nước mắt.

 

Cậu con trai cả vốn dĩ kiên cường nhẫn nhịn của thế mà , Chu Việt Thâm thấy cảnh liền biến sắc.

 

Anh sải bước tiến lên, trầm giọng hỏi:

 

“Tiểu Đông, chuyện gì xảy thế?"

 

Chu Trạch Đông thấy giọng của Chu Việt Thâm bèn nghẹn ngào :

 

“Ba, ba ơi, con hại em trai , con xin , hu hu hu, đều là của con, con nên bày mấy thứ lộn xộn đó, con sai , hu hu hu……"

 

Lời còn dứt, suy sụp rống lên.

 

Tiếng thê lương khiến hàng xóm láng giềng xung quanh đều ném tới ánh mắt tò mò.

 

Vẻ mặt Chu Việt Thâm căng thẳng:

 

“Em trai ?"

 

“Em trai uống nhầm vật thí nghiệm của con, con cũng uống , em uống xong là kêu đau bụng, đưa em bệnh viện ."

 

Vật thí nghiệm?

 

Chỉ thôi là thứ gì .

 

Vẻ mặt Chu Việt Thâm nghiêm trọng, :

 

“Đừng nữa, ba xem ."

 

“Ba ơi, con cũng nữa."

 

Chu Trạch Đông vội vàng dậy, nhưng cảm thấy hai chân như mất hết sức lực, suýt nữa thì ngã nhào.

 

Thấy thực sự dọa sợ , Chu Việt Thâm đanh mặt , nắm lấy tay , bế con gái chạy vội đến bệnh viện.

 

Kết quả là còn tới bệnh viện thấy Tư Niệm đang dắt Chu Trạch Hàn về phía nhà .

 

Trên tay cu thứ hai còn xách một cái túi nhỏ.

 

Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng bừng.

 

Chu Việt Thâm thở phào nhẹ nhõm, sải bước tiến lên.

 

“Niệm Niệm."

 

Tư Niệm đang buồn bực đây, thấy giọng đàn ông thì giật một cái, ngẩng đầu lên, thấy Chu Việt Thâm một tay dắt một tay bế hai đứa nhỏ đang về phía .

 

Chu Trạch Đông cũng buông tay ba , chân nọ đ-á chân chạy về phía em trai.

Loading...