“Hôm nay là mùng 1 tháng 9, đến báo danh đặc biệt nhiều.”
Chu Việt Thâm đưa con trai lớn đến lớp 5, Tư Niệm đưa Chu Trạch Hàn đến lớp 2.
Tưởng Cứu học cùng lớp với bé, lúc ít phụ đưa con đến báo danh.
Chủ nhiệm lớp thấy họ đến, đặc biệt tiến lên chào hỏi:
“Vừa chủ nhiệm , thêm hai học sinh chuyển trường, chắc hẳn là hai bạn nhỏ đúng ?"
Tư Niệm gật đầu:
“Chào cô, đây là con trai , Chu Trạch Hàn.
Đây là Tưởng Cứu và ba của em ."
Đối phương gật đầu:
“Chào bạn nhỏ Tiểu Hàn, chào bạn nhỏ Tiểu Cứu, cô là giáo viên chủ nhiệm của các em, Vương Song, mong chỉ bảo nhiều hơn nhé."
“Chào cô ạ!"
Hai đứa trẻ lập tức lớn tiếng chào hỏi.
“Vậy cô đưa các em trong để quen với các bạn."
Cô Vương .
Tư Niệm và Tưởng Văn Thanh đợi ở bên ngoài.
Các bạn nhỏ lớp 2 vẫn lớn lắm, ngay ngắn chỉnh tề.
Trên bục còn hai ba bạn nhỏ nữa, đều là học sinh mới chuyển trường tới.
Cộng thêm Tưởng Cứu và Chu Trạch Hàn, tổng cộng là năm .
Cô Vương vỗ vỗ bảng đen, :
“Yên lặng nào, hôm nay lớp chúng thêm mấy bạn nhỏ nữa, hãy lượt tự giới thiệu về , về sở thích và ước mơ của ?"
Tưởng Văn Thanh đầu tiên đưa con đến trường báo danh, thấy con trai bục chuẩn tự giới thiệu, trong mắt ông còn lóe lên vài phần căng thẳng.
Tư Niệm trái chút ngượng ngùng, chỉ sợ ước mơ của Tiểu Lão Nhị là giống cha nó g·iết lợn.
Ba học sinh lượt mở lời tự giới thiệu.
“Tớ tên là Hào Chính Nghĩa, năm nay 8 tuổi, sở thích của tớ là chơi trò bắt kẻ trộm, lớn lên tớ cảnh sát, bắt kẻ trộm cho nhân dân."
“Tớ tên là Vương Lệ Đình, năm nay 8 tuổi, lớn lên tớ bác sĩ, chữa bệnh mi-ễn ph-í cho nhân dân."
“Tớ tên là Lưu Vĩnh Quý, lớn lên tớ nhà khoa học, để nhân dân bay lên trời……"
Đến lượt Tiểu Lão Nhị, bé chút bí từ , ước mơ của đều vĩ đại như ?
Cậu bé cố gắng nghĩ ngợi, bỗng nhiên mắt sáng lên, dõng dạc :
“Tớ tên là Chu Trạch Hàn, lớn lên tớ nhân dân, như bọn họ đều sẽ phục vụ cho tớ."
Dưới lớp bỗng chốc rộ lên một tràng .
Tư Niệm:
“......"
Cô giáo cũng chọc , về phía Tưởng Cứu, Tưởng Cứu vốn dĩ là nhà khoa học, nhưng ước mơ của cướp mất .
Đang gì, lúc thấy hai như , lập tức phụ họa theo:
“Tớ cũng nhân dân, cùng hai tận hưởng sự phục vụ của họ."
Tưởng Văn Thanh:
“......."
**
Người đưa Tiêu Bác Văn đến báo danh là một phụ nữ trung niên, bà ngờ chạm mặt Chu Trạch Đông nhanh như .
Vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Lúc hai đứa trẻ đều là học sinh chuyển trường của lớp 5A, cả hai đều vì thành tích nên phân lớp .
Không bầu khí náo nhiệt như lớp 2, bối cảnh thậm chí còn chút ngượng ngùng.
Cô giáo bảo hai em tự giới thiệu.
“Tớ tên là Tiêu Bác Văn, năm nay 8 tuổi."
“Tớ tên là Chu Việt Đông, năm nay 11 tuổi."
Mọi :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-574.html.]
“......"
Tại bỗng nhiên lạnh trường?
Cô giáo ngượng ngùng xòa:
“Hai em đến từ , sở thích gì , lớn lên gì?"
Tiêu Bác Văn nhíu mày, :
“Sở thích của tớ là sách, bài tập."
Chu Trạch Đông:
“Sở thích của là sách, luyện chữ."
Mọi :
“....."
Chu Việt Thâm:
“......"
Phía , một phụ nữ đờ đẫn gương mặt của Chu Trạch Đông.
Kiến thức tiểu học học nhiều, mỗi thành phố đều kiến thức khác , nhưng cũng khó đến mức nào, phần lớn những thứ đó Chu Trạch Đông đều .
Cậu nhóc trực tiếp lên cấp hai.
Và hiện tại cũng mấy hứng thú với những thứ , trong lòng vẫn còn vương vấn quả địa cầu mà Tưởng Cứu mang về lúc ban ngày.
Về nhà, lật xem cuốn sách thấy vô cùng nhạt nhẽo và với Tư Niệm:
“Mẹ ơi, con thể thư viện sách ?"
Tư Niệm là do hết hứng thú với những thứ tay nên mới đề xuất với .
Dù sách nhiều luôn là việc , cô gật đầu đồng ý:
“Dĩ nhiên , nhưng quá muộn, con thể đến thư viện mượn những cuốn sách con xem mang về nhà , nếu một con ở bên ngoài yên tâm."
Chu Trạch Đông gật đầu hứa.
Định bụng ngày mai tan học sẽ đến thư viện.
Đối diện trường họ một thư viện lớn, thấy lúc tan học Tiêu Bác Văn, ồ , là Tiêu Bác Văn cùng một phụ nữ đến đó .
Thực cũng xem, nhưng sợ lo lắng nên mới về .
**
“Bác Văn, bé đó, con quen ?"
Tiêu Quế Phương hỏi cháu trai, bởi vì mấy ngày nay con trai khai giảng bận, cho nên bảo bà đưa cháu đến trường báo danh.
Không ngờ thấy một bé trông giống con trai lớn của .
Tiêu Quế Phương lúc đó đều ngây .
Lúc mới phản ứng .
Tiêu Bác Văn lật sách gật đầu :
“Quen chứ bà, là Chu Trạch Đông, lúc con và đến Vân Quý Xuyên, ở ngay sát vách nhà đấy ạ.
Cậu tuy lúc nào cũng trưng bộ mặt lạnh lùng, nhưng bụng lắm."
Ánh mắt Tiêu Quế Phương run rẩy.
Chương 403 Mười năm
Nghĩ đến tất cả những gì xảy đó, vốn dĩ bà tưởng Phương Tuệ dẫn cháu trai chạy đến bên đó là Phương Tuệ đang dùng thủ đoạn ép buộc con trai bà kết hôn với cô , nhưng bây giờ , dường như như .
Không màng đến việc đưa cháu trai xem sách nữa, bà vội vàng :
“Tiểu Bác Văn, chúng về nhà , ngày mai bà đưa con đến xem sách."
Nói xong, bà vội vàng dắt Tiêu Bác Văn còn đang hiểu chuyện gì về nhà.
Nhà họ Tiêu trong một tứ hợp viện xa hoa tại trung tâm thành phố.
Tiêu Quế Phương lái xe về nhà, trong nhà ngoại trừ mấy bảo mẫu quét dọn thì chẳng ai.
Con trai út vẫn về.
Bà bảo bảo mẫu chăm sóc cháu trai, hỏi:
“Ông cụ hôm nay tình hình thế nào ?"