NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 558

Cập nhật lúc: 2026-04-09 17:19:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tuy nhiên tưởng tượng tươi bao nhiêu, thì thực tế tàn khốc bấy nhiêu.”

 

Thế là bắt đầu hành hạ Chu Việt Thâm.

 

Cô tì hai tay thành bồn tắm, gọi:

 

“Chu Việt Thâm, nước lạnh."

 

Chu Việt Thâm đang dỗ con gái ngủ ở trong phòng thấy động động tĩnh, lập tức xách nước nóng lên lầu.

 

Trong phòng tắm nước mịt mù, cái nóng nực của mùa hè và khí lập tức ngưng kết thành màn sương nước đàn ông.

 

Trời nóng thế , cũng chỉ Tư Niệm mới tắm bồn thôi.

 

Chu Việt Thâm đều dùng nước lạnh để dội.

 

“Sao ?"

 

Anh hàng lông mày nhíu của Tư Niệm, thấp giọng hỏi.

 

Tư Niệm thở dài:

 

“Muốn tắm hoa hồng."

 

Trước đây khi mệt mỏi, cô luôn về nhà chuẩn sẵn nước tắm, nhất định kèm theo cánh hoa và r-ượu vang.

 

Tận hưởng sự cô độc và cảm giác say.

 

Tuy nhiên bây giờ đàn ông già , sự cô độc mất , r-ượu vang cũng , cảm giác gian tắm thơm tho đầy hoa hồng cũng còn.

 

Chu Việt Thâm:

 

“......"

 

Cô thế mà vẫn còn đang canh cánh chuyện .

 

Chu Việt Thâm rút khăn tắm từ giá bên cạnh xuống, thấp giọng :

 

“Trời nóng, đừng tắm quá lâu."

 

Tư Niệm thích nhiệt độ cao một chút, trời nóng, lâu ngày sẽ cảm thấy cả bủn rủn.

 

Anh cúi dịu dàng lau những giọt nước mặt cô cho cô.

 

“Mặc quần áo , đưa Dao Dao về phòng ngủ."

 

Tư Niệm hừ hừ vài tiếng đáp , bước chân vội vàng ngoài, lúc mới lộ nụ gian trá.

 

Đợi đến khi Chu Việt Thâm đưa con gái về phòng ngủ say , Tư Niệm xuống với dáng vẻ như ngủ .

 

Bất lực bước phòng tắm vệ sinh, lúc mới kéo chăn lên giường, cuộn lòng ôm lấy.

 

Tư Niệm giả vờ nữa, đ-á một cái:

 

“Nóng, đừng đụng ."

 

Chu Việt Thâm suýt chút nữa thì tức đến phì .

 

Nhóc hai lúc vẫn còn đang nỗ lực vươn lên, Chu Trạch Đông đang bài tập, thấy thế mà vẫn mang dáng vẻ tràn đầy năng lượng, nhịn :

 

“Mẹ buổi tối tập luyện sẽ cao lên ."

 

Nhóc hai bỗng chốc cứng đờ .

 

Lập tức lên giường ngủ.

 

Chưa đầy hai phút, phát tiếng ngáy.

 

Ngày hôm , Chu Việt Thâm cần xách dậy từ giường, nhóc hai tự dậy .

 

Dáng vẻ nỗ lực vươn lên đó, khiến đàn ông già cũng khỏi nhướng mày.

 

“Cha, hôm nay con chạy sáu km, cha đừng khuyên con."

 

Buổi tối tập luyện , ban ngày tập luyện nhiều hơn một chút.

 

Chu Việt Thâm:

 

“......"

 

“Cha, hôm nay con thêm nửa tiếng nữa, con chẳng thấy mệt chút nào cả."

 

Tưởng Cứu mặc dù theo kịp, nhưng qua thời gian tập luyện , thể lực của cũng hơn nhiều.

 

Những lớp mỡ mềm nhũn đều bắt đầu săn chắc một chút.

 

Chu Việt Thâm tập luyện xong cho con trai, liền ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-558.html.]

 

Mặc dù gần đây thời gian ở nhà ngày càng nhiều hơn, nhưng ban ngày phần lớn vẫn ngoài việc.

 

Mỗi ngày đều chạy đôn chạy đáo ngoài.

 

nhóc hai nhàn hạ, Chu Việt Thâm còn để bài tập cho .

 

Chu Trạch Đông hôm nay nghỉ, đưa em gái công viên giải trí chơi .

 

Nhìn em trai đang chống đẩy, chẳng hề chút biểu cảm áy náy nào.

 

Nhóc hai tức đến mức nghiến nát cả mấy chiếc răng sún.

 

Tư Niệm cảm thấy gần đây cũng chút sa sút, cần cần học tập, thỉnh thoảng sách, chăm sóc con cái.

 

Ba đứa trẻ bây giờ ngày càng hiểu chuyện, nấu cơm dọn dẹp vệ sinh.

 

Thời gian Chu Việt Thâm ở nhà cũng nhiều, giúp đỡ việc nhà, cô nhất thời cũng tìm thấy việc gì để .

 

Lúc rảnh rỗi nhất trong nhà chính là cô và Đại Hoàng.

 

Cả ngày đều là ăn ngủ, ngủ ăn.

 

Cô mơ hồ cảm thấy bụng ít mỡ .

 

Đang ghế tắm nắng, cửa gõ vang.

 

, hóa nhà họ Phương bên cạnh.

 

Là Tiêu Nghị và Phương Bác Văn, Phương Bác Văn đeo ba lô, tay Tiêu Nghị xách một túi hành lý.

 

Tư Niệm nhướng mày, dậy lên chào hỏi.

 

“Anh Tiêu, bạn học Phương Bác Văn, hai định ?"

 

Nhóc hai cũng tò mò sang.

 

Tiêu Nghị liếc sân vườn một cái, thấy chỉ Tư Niệm và nhóc hai, :

 

, định đưa tiểu Bác Văn về Kinh Thị, ở đây mãi cũng là chuyện .

 

Đặc biệt đến chào hỏi , đây cảm ơn chăm sóc Bác Văn."

 

Phương Bác Văn nắm tay cha, vẻ mặt cũng chút phức tạp, thấp thoáng mang theo chút nỡ:

 

“Cô Tư, em sắp cùng cha , em sẽ nhớ cô."

 

Tư Niệm mỉm xoa xoa đầu bé.

 

Thấy sắc mặt Phương Bác Văn quả thực là hơn nhiều.

 

Xem Tiêu Nghị chắc là đó dự định đưa Phương Bác Văn , chỉ là bé sức khỏe , nên cứ dưỡng mãi.

 

Cũng , nơi như Kinh Thị sẽ phù hợp với đứa trẻ hơn.

 

Còn Phương Tuệ, xem tù ở đây vài tháng mới .

 

“Được, cô giáo cũng sẽ nhớ em."

 

Ánh mắt Tiêu Nghị thu hồi từ trong sân, :

 

“Cô Tư, tình hình của cô ít , thi đỗ Thủ khoa khối Tự nhiên tỉnh thật sự là chúc mừng cô, chắc cô cũng sẽ chọn đến Kinh Thị phát triển chứ?"

 

Tư Niệm gật đầu.

 

Trước đó trường học đưa giấy báo nhập học đến cho cô rầm rộ như , cả khu phố đều xôn xao, Tiêu Nghị thấy cũng gì lạ.

 

Đương nhiên Tư Niệm cũng định ăn mừng thêm nữa, cho nên đó vẫn luôn nhắc đến chuyện .

 

Tiêu Nghị :

 

“Thú thật với cô, chính là giáo sư chuyên ngành luật đang công tác tại Đại học Kinh Thị, nếu cô nhu cầu cần giúp đỡ gì, thể liên hệ với ."

 

Tư Niệm kinh ngạc.

 

Tiêu Nghị liền là một trí thức.

 

ngờ thế mà là một giáo sư.

 

Hèn chi bây giờ mới đến, lúc các trường đại học cũng đang trong kỳ nghỉ .

 

Mặc dù kinh ngạc, nhưng Tư Niệm cũng gì nhiều, gật đầu.

 

Dáng vẻ màng vinh nhục đó, ngược khiến Tiêu Nghị cô thêm một cái, ông để danh và s-ố đ-iện th-oại của , chân thành :

 

“Hy vọng vẫn còn cơ hội gặp ."

 

 

Loading...