Tư Niệm lời thì bật thành tiếng:
“Làm gì chuyện đó, Tiểu Đông, Tiểu Hàn , là đứa nhỏ nhà hàng xóm, tình cờ gặp nên em đưa đến bệnh viện, nhưng giờ ."
Chu Việt Hàn tới, cố sức ngửa đầu Chu Việt Thâm:
“ thế cha ơi, con sẽ ngất xỉu , con mạnh mẽ mà, bảo đứa trẻ mạnh mẽ thì sẽ ngất xỉu."
Chu Việt Thâm dịu dàng cúi đầu, khom lưng bế con trai lên, xốc xốc mấy cái, quả thực thằng bé tám tuổi khá nặng .
Bị Tư Niệm nuôi thành một chú heo con mập mạp.
“Không là ."
Chu Việt Thâm về phía Tư Niệm:
“Lên xe , đưa về nhà."
Tư Niệm đáp một tiếng, bế con gái lên xe.
Tiểu Đông theo sát phía , thằng hai vội vàng trượt từ cha xuống, còn chen cùng Tư Niệm.
Kết quả Chu Việt Thâm túm cổ áo xách .
“Đừng chen chúc với con, phía ."
Nói xong, mở cửa xe nhét thằng bé , kéo dây an thắt cho nó.
Thằng hai đầu , thấy trai đang .
Nó lập tức mất vui, bĩu môi oán trách Chu Việt Thâm lên xe bên cạnh:
“Cha ơi, cha về thế ạ?"
Chu Việt Thâm kéo dây an thắt , nghiêng đầu nó, trầm giọng hỏi:
“Sao thế?
Không cha về ?"
Thằng hai vội lắc đầu:
“Không ạ, con còn đang nghĩ nếu cha cứ mãi về, chúng con sẽ cùng xe lửa thật dài thăm cha đấy."
Nó cho rằng Chu Việt Thâm lâu về nhà chắc chắn là xa lắm.
Đến một nơi xa, xa.
Chu Việt Thâm khẽ một tiếng, l.ồ.ng ng-ực rung động.
Giọng trầm thấp:
“Có lòng đấy."
Thằng hai hừ hừ :
“Tất nhiên ạ, vì bảo con là một đứa trẻ tình nghĩa."
Chu Việt Thâm liếc Tư Niệm một cái.
Tư Niệm lộ vẻ mặt đau đầu.
Khóe môi khẽ nhếch lên, khởi động xe.
Xe nhanh ch.óng dừng cửa nhà.
Thằng hai như một quả pháo lao xuống xe.
Chu Trạch Đông cũng theo phía .
Chu Việt Thâm đỗ xe xong .
Cả gia đình ghế sofa, Tư Niệm rót cho Chu Việt Thâm một tách , xuống bên cạnh mới hỏi:
“Chuyện ở xưởng thế nào ?"
Chu Việt Thâm khẽ gật đầu.
“Qua , hiện tại cấp đang kiểm tra quy mô lớn, mười mấy trang trại chăn nuôi đóng cửa.
May mà hôm đó em ghé qua một chuyến, nếu trang trại của e rằng cũng mở tiếp ."
Tư Niệm ngạc nhiên:
“Cấp điều tra ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-492.html.]
Chu Việt Thâm liếc hai đứa con đang tranh giành điều khiển từ xa, thu hồi ánh mắt.
“Ừm, ngay sáng sớm ngày thứ hai khi em rời , của đội điều tra tới."
Chuyện bọn họ cũng coi như là hữu kinh vô hiểm, cho dù Chu Việt Thâm quan hệ, nhưng nếu coi là gian thương thất đức thì rắc rối cũng nhiều.
May mà hôm đó phát hiện kịp thời, xử lý hết đống đồ .
Kiểm tra cũng vấn đề gì.
Vì chuyện , đều khen Tư Niệm là ngôi may mắn.
Vượng phu.
Chu Việt Thâm cũng cảm thấy .
Kể từ khi Tư Niệm đến bên cạnh , dường như chuyện rắc rối đều giải quyết dễ dàng.
Tư Niệm kinh ngạc.
Trùng hợp đến thế ?
Vừa chơi xỏ trang trại của Chu Việt Thâm, ngày hôm điều tra, thật khó để nghi ngờ sự nhúng tay của ai đó.
Nếu ngày đó qua, Chu Việt Thâm rời trang trại, lẽ thực sự sẽ phát hiện chuyện .
đối phương cũng lợi hại thật, bọn Chu Việt Thâm hiện tại chăn nuôi khép kín, khỏi cửa chứ?
Vừa vặn để tránh thịt biến chất, Chu Việt Thâm đều mổ lợn xong xử lý mang ngay sáng sớm.
Lúc trưa nóng thì giao hàng.
Đối phương rõ ràng là nắm rõ tình hình của bọn Chu Việt Thâm nên mới hạ sách .
Như bọn Chu Việt Thâm sẽ chẳng hề nhận vấn đề gì.
Chờ đến ngày hôm bộ phận điều tra đến, phát hiện một đống lợn ch-ết ở đó, cho dù lợn trong chuồng vấn đề gì thì trách nhiệm chắc chắn cũng đổ lên đầu Chu Việt Thâm.
“Vậy nếu kiểm tra nhiều nhà như thế, tại vẫn thịt lọt ngoài, bao nhiêu tưởng , ăn khiến trẻ con nhập viện thế ."
Chu Việt Thâm :
“Triệu chứng như chỉ ở vùng , cho nên cấp mới coi trọng như thế, trấn áp các xưởng sản xuất đen.
luôn kiếm một mớ, thế là đem thịt đó nhượng giá thấp cho những kẻ tham rẻ."
Tư Niệm nhấp một ngụm , thở dài.
Chu Việt Thâm cô một cái.
“Sẽ nhanh ch.óng qua thôi, yên tâm ."
Chu Việt Thâm hề lừa cô, chuyện dịch lợn đến nhanh mà cũng nhanh.
Nghe thịt qua kiểm tra chuyên nghiệp , thể ăn , bèn đến hợp tác xã xếp hàng mua thịt.
Dù thịt kiểm tra chuyên nghiệp thì cũng yên tâm.
Chỉ là lượng thịt mỗi ngày nhiều, tranh .
Tư Niệm vốn còn lo lắng liệu chuyện ảnh hưởng đến việc kinh doanh của Chu Việt Thâm .
Dù chuyện gian thương bán thịt lợn bệnh khiến quần chúng bắt đầu cảnh giác, thà đắt một chút đến hợp tác xã mua chứ mua ở các sạp hàng tư nhân.
nhanh, cô phát hiện lo hão .
Trên hóa đơn Chu Việt Thâm mang về, cư nhiên là đơn hàng hợp tác của mấy hợp tác xã trong thành phố.
Nói cách khác, thịt lợn mà các hợp tác xã bán đều là do xưởng của Chu Việt Thâm cung cấp.
Cô đúng là lo hão, đàn ông thể ăn lớn mạnh đến mức phát tài , dựa may mắn.
Bản cô để ý, nhưng ngược trong khu tập thể bắt đầu đắc ý.
Nghe bây giờ chỉ ăn thịt lợn an qua kiểm tra, chỉ trong vòng mấy ngày ngắn ngủi, hàng loạt trang trại chăn nuôi phá sản, ông chủ bỏ trốn.
Mọi đều cho rằng, nhà họ Chu chắc chắn cũng trụ nổi.
Kể từ khi nhà họ Chu đến đây, ngày nào cũng ăn ngon uống sướng, bữa nào cũng thịt, ngay cả ch.ó ăn còn ngon hơn cả bọn họ.
Lần cuối cùng cũng sắp phá sản , vui mừng khôn xiết.
Lần còn ở bệnh viện mỉa mai bọn họ, cuối cùng cũng gặp báo ứng nhé.