NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 358

Cập nhật lúc: 2026-04-09 16:18:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Họ cũng hiểu rõ lắm về nhà họ Chu, việc mai cũng là do bà mai .

 

Lúc Chu Tuệ Tuệ gả cửa, chẳng cho gì cả, cũng từng đến thăm hỏi.”

 

trong ấn tượng của họ, nhà họ Chu dễ chung sống cho lắm.

 

Cũng bao giờ chủ động đến tìm sự mất mặt.

 

Bây giờ xem , cũng tệ như tưởng tượng.

 

Chu Bình cũng vẻ mặt ngơ ngác, chẳng đến để nhờ Tư Niệm giúp cô giới thiệu bạn trai ?

 

Sao đột nhiên thành mừng tiền cưới .

 

Giây phút , ánh mắt của đều đổ dồn Chu đang hóa đ-á.

 

“Mẹ ơi, sổ ghi chép đây ạ.”

 

Tư Niệm nhận lấy sổ ghi chép, như thấy biểu cảm cứng đờ của Chu, mỉm hỏi:

 

“Thím bao nhiêu ạ?”

 

Mẹ Chu:

 

“......”

 

 

Cầu cho yêu phát điện

 

Dạo chán quá Cảm giác chẳng chút sức lực nào

 

Chương 267 Lỗ vốn

 

Vốn dĩ là đến để chiếm chút hời, bắt quàng họ.

 

Chu Bình nỡ bỏ tiền , hôm nay đến đây, hứa với cô là sẽ mua cho cô một bộ quần áo mới.

 

là con gái út trong nhà, hơn nữa xinh nhất, đến tuổi chuẩn mai , từng , sẽ tìm cho cô một mối .

 

thì nếu cô tìm một gia đình thì em trai mới tiền lấy vợ.

 

Lúc lập tức sang , lẽ thực sự đưa tiền ?

 

Đưa cái con khỉ!

 

Chu Bình lườm một cái, “Cô em của Tuệ Tuệ , lời thì, chuyện cũng qua lâu , giờ đưa cũng chẳng ý nghĩa gì.

 

Hay là thế , đợi em trai cháu kết hôn, thím nhất định sẽ sắp xếp thời gian đến uống r-ượu mừng.”

 

Tư Niệm :

 

“Việc nào việc đó, em trai cháu kết hôn là chuyện của nhà họ Lâm, cháu kết hôn là chuyện của nhà họ Chu, thể đ-ánh đồng chứ.”

 

Em trai cô mới học tiểu học, đợi đến khi kết hôn thì còn đến bao giờ.

 

Nói thật đấy.

 

Mẹ Chu nghẹn lời nào, gượng một tiếng, “Hai nhà chúng là mối quan hệ , còn câu nệ cái ?

 

Hì hì.”

 

Tư Niệm ghét nhất chính là hạng , bắt quàng họ, nỡ móc hầu bao, còn chân thành.

 

Dựa cái gì mà cho rằng khác sẽ kết giao với bà chứ?

 

Miệng thì theo nhà họ Lâm đến thăm hỏi họ, nhưng so với những món quà lớn nhỏ của nhà họ Lâm thì hai con họ tay đến.

 

“Chính vì quan hệ mới ghi , quan hệ thì còn chẳng ghi cuốn sổ của cháu .”

 

Trong lòng Chu nghẹn một cục tức:

 

“Lời thì , nhưng cháu giáo viên, chồng là chủ trang trại lợn, chắc chẳng thiếu chút tiền nhỉ?”

 

“Thím , lời của thím đúng .”

 

Tư Niệm gấp cuốn sổ , đưa cho Chu Tuế Đông, “Có tiền là tiền, tiền mừng là tiền mừng, là chuyện qua , thím đến nhà cháu mừng tiền, nhà thím đám tiệc, cháu còn trả mà.

 

Còn việc thím đưa bao nhiêu, đó cũng là xem quan hệ của hai nhà chúng đến mức nào để định đoạt.”

 

“Thím nhà cháu, nhà thím đám tiệc, cháu cũng tiện đúng ?”

 

Nói trắng là, bà đưa ít thì chứng tỏ quan hệ hai nhà , cũng chẳng việc gì để ý đến bà.

 

Mặt Chu đỏ gay lên.

 

Lúc , bà nội Tưởng dẫn Tưởng Cứu qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-358.html.]

 

Nói là định đ-ánh mạt chược với mấy bà bạn già, nhờ Tư Niệm trông giúp một lát.

 

Không ngờ trong nhà họ Chu đông thế .

 

Tức khắc thấy ngại ngùng.

 

Tư Niệm mỉm bảo bé Tưởng Cứu nhà.

 

Bà nội Tưởng thấy ngại, nhưng hẹn với các bà bạn già đ-ánh mạt chược , .

 

Chủ yếu là đứa cháu trai cũng chẳng theo bà.

 

Cứ nằng nặc đòi qua bên .

 

Tư Niệm cần khách sáo.

 

Tiễn bà nội Tưởng giàu sang phú quý , nhà, những khác đều tròn mắt.

 

Họ bao giờ thấy bà cụ nhà ai ăn mặc như , giày da nhỏ, đeo túi xách da.

 

Quần áo mặc đều là lụa mang hoa văn, tóc chải chuốt gọn gàng, tai cổ, tay đều đeo vòng ngọc to như thế ——

 

Nhìn một cái là ngay là giàu .

 

Toàn tỏa mùi tiền.

 

“Niệm Niệm, đây là ai ?

 

Con quen ?”

 

Mẹ Chu vội hỏi.

 

Tư Niệm dắt Tưởng Cứu nhà, bảo tìm hai chơi, “Bà nội của đứa cháu trai hàng xóm nhà con đấy ạ, nãy là bà nội bé, đ-ánh mạt chược, nhờ con trông giúp một lát.”

 

Cô liếc ánh mắt sáng lấp lánh của đối phương, tâm tư hết lên mặt kìa.

 

Tư Niệm nén , chỉ căn nhà lớn sang trọng hơn cả nhà ở đối diện :

 

“Chính là nhà đó đấy, bản địa đấy ạ.”

 

Mắt Chu và Chu Bình lập tức sáng rực lên.

 

“Người bản địa , căn nhà to như thế , chắc chắn là giàu lắm nhỉ.”

 

“Cái đó chỉ là giàu ……”

 

Tư Niệm đến đây, cố tình dừng một chút, “Thím rốt cuộc mừng tiền ạ, mừng thì con cất sổ đây.”

 

“Mừng mừng mừng, dĩ nhiên là mừng chứ.”

 

Mẹ Chu vội vàng gật đầu, tâm trí đều nhà giàu hàng xóm bên cạnh câu mất .

 

Hồn bay phách lạc luôn .

 

Tư Niệm quen với gia đình giàu như thế.

 

Vậy thì con gái bà chẳng là——

 

Tư Niệm nhếch mép, “Thím mừng bao nhiêu ạ.”

 

“Mừng một…… , năm đồng!”

 

Mẹ Chu vội vàng móc tiền.

 

Bình thường ở trong làng, họ đám tiệc chỉ một hai đồng thôi.

 

bây giờ tình hình khác , tạo quan hệ với Tư Niệm, chắc chắn nhiều một chút.

 

Như mới cho rằng quan hệ của họ khá .

 

Tư Niệm gật đầu, bảo cả ghi cho bà .

 

Chu Bình thấy móc hết tiền , lập tức cuống lên, vội kéo kéo .

 

Số tiền chẳng là để dành mua quần áo cho cô ?

 

Để dành bấy nhiêu tiền, cô cùng lên núi hái ít nấm, đào ít đảng sâm.

 

Thức khuya dậy sớm mấy tháng trời mới đổi cơ hội .

 

Hơn nữa hiếm khi lên thành phố một chuyến, cô đều với bạn bè trong làng , hôm nay lên thành phố mua quần áo mới.

 

Là để chờ lúc về mặc để khoe khoang đấy.

 

ngờ một lúc đưa hết tiền .

 

 

Loading...