NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-04-09 15:32:55
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhìn bộ dạng tiền đồ của em trai, Chu Việt Đông chẳng buồn nữa.”

 

Tư Niệm cũng nhạo bé, cô đem đồ mua cất bếp, chuẩn bữa tối cho hôm nay.

 

Vừa bếp, cô thấy trong nồi để sẵn sườn c.h.ặ.t miếng.

 

Mắt Tư Niệm sáng rực lên.

 

Đồ đây , thời buổi thịt lợn đắt, đặc biệt là sườn, nhà bình thường còn chẳng ăn nổi.

 

Cô đang định với Chu Việt Thâm là gửi thêm ít thịt về, ngờ chủ động gửi về .

 

Ngay lập tức, Tư Niệm quyết định, tối nay ăn lẩu sườn!

 

Canh sườn bổ dưỡng dễ uống, nấu lẩu cũng cực kỳ ngon.

 

Chủ yếu là hầm lên đơn giản.

 

Người đàn ông thật chu đáo, chắc là lo cô c.h.ặ.t nổi nên còn cẩn thận c.h.ặ.t thành từng miếng nhỏ, miếng nào miếng nấy đều tăm tắp.

 

Ngoài hầm sườn, Tư Niệm còn định một đĩa sườn kho tương, trẻ con thích ăn.

 

Cô rửa sạch sườn để ráo nước, cho nồi nước lạnh, thêm hành gừng để khử mùi tanh.

 

Chẳng mấy chốc mặt nồi nổi lên những bọt trắng, hớt bỏ bọt, vớt sườn .

 

Lúc cũng muộn , hầm sườn cần nhiều thời gian, Tư Niệm định sườn kho tương cho lũ trẻ lót , mới thong thả hầm canh.

 

Cho dầu chảo đun nóng, thêm đường trắng xào lên màu cánh gián.

 

Sau đó cho sườn đảo cho lên màu, để tránh lửa to cháy, Tư Niệm còn khống chế hỏa hầu một chút.

 

Sau khi lên màu đều, cô cho hành tỏi gừng và r-ượu nấu ăn đảo trong một phút, đổ nước tương và một gia vị đơn giản , trong nhà tương đậu nành nên đành thôi, Tư Niệm đổ nước sạch nồi, đậy nắp om lửa và nhỏ trong mười lăm phút là xong.

 

Chẳng mấy chốc, từ gian bếp nhà họ Chu bay một mùi thơm khó cưỡng.

 

Bên ngoài, Chu Việt Hàn đang ôm chiếc cặp sách nỡ rời tay, nước miếng chảy dài, mắt sáng quắc:

 

“Tuyệt quá, tối nay thịt ăn !"

 

Chu Việt Đông liếc em trai một cái, gương mặt tràn ngập hạnh phúc của em trai khiến nỡ phá vỡ.

 

là mấy ngày nay họ ăn ngon hơn hẳn mấy năm cộng .

 

Đến mức quá đỗi hạnh phúc và ảo mộng, khiến chút phân biệt là hiện thực là mơ nữa.

 

Chu Việt Hàn hạnh phúc ôm em gái xoay vòng vòng, khoảnh khắc bé bỗng cảm thấy, nếu bà kế cứ mãi như thế thì mấy.

 

Cậu bé xoay tới xoay lui, xoay luôn đến cửa bếp.

 

Vừa vặn lúc lửa to đang cạn nước sốt, Tư Niệm mở nắp nồi .

 

Mùi thơm nồng đậm lập tức xộc mũi.

 

Chu Việt Hàn ực ực nuốt nước miếng, đôi chân lập tức nhấc nổi nữa, giây tiếp theo xuất hiện nồi lớn, mắt dính c.h.ặ.t món sườn kho tương trong nồi.

 

Sườn hầm thơm phức, mềm rục, màu vàng cánh gián của nước sốt bao bọc lấy từng miếng thịt, nước sốt vẫn đang sôi sùng sục...

 

Thơm, thơm quá mất!

 

Chu Việt Hàn Tư Niệm một cái, ngập ngừng hỏi:

 

“Tụi, tụi cháu tối nay ăn cái ạ?"

 

Tư Niệm đang thái khoai tây để hầm sườn, thì đáp một tiếng:

 

, đói ?"

 

Gương mặt nhỏ của Chu Việt Hàn đỏ bừng lên, lắp bắp :

 

“Không, đói ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-34.html.]

 

Nói xong vội vàng ôm em gái chạy ngoài, mặt mũi đỏ hây hây.

 

Chẳng tại , mỗi khi chuyện với kế, trong lòng kích động, còn một niềm vui và sự hưng phấn ẩn hiện, diễn tả .

 

Cậu bé nhỏ tuổi vẫn hiểu đây là cảm giác gì, nhưng Chu Việt Hàn cũng bài xích cảm giác , thậm chí, thậm chí còn chút hoan hỉ.

 

Cậu bé nghĩ... nếu kế cứ mãi như thế thì mấy.

 

*

 

Bà thím Lưu suốt quãng đường cùng Chu Việt Thâm về nhà, cả đường bà cứ lải nhải chuyện Tư Niệm tiêu tiền như nước thế nào, cách sống, tìm Chu Việt Thâm là vì tiền vân vân, tự mua một đống đồ mà chẳng mua cho lũ trẻ chút gì.

 

con cái chính là vảy ngược của Chu Việt Thâm, quá đáng quá thì Chu Việt Thâm sẽ gì, nhưng Tư Niệm mới gả cửa tay chân rộng rãi như thế, bà thím Lưu cảm thấy một đàn ông nào thể chịu đựng nổi.

 

Tuy nhiên, đến cửa nhà họ Chu ngửi thấy mùi thơm nức mũi.

 

ngửi một cái là nhận ngay, đây là mùi sườn.

 

Lập tức mắt bà sáng lên.

 

“Cậu xem , ngay mà, cô chắc chắn lén lút ăn mảnh đồ ngon một , chẳng để cho lũ trẻ chút nào ."

 

Chu Việt Thâm thấy lời thì liếc bà một cái, đó đẩy cửa .

 

Thấy Chu Việt Thâm lời nào, bà thím Lưu còn tưởng đang giận, trong lòng lập tức vui mừng, hả hê theo .

 

Hai nhà thấy bàn đặt nhiều đồ đạc.

 

Bà thím Lưu còn rõ là thứ gì bắt đầu mách lẻo:

 

“Xem Việt Thâm, lừa mà, xem cô xa xỉ kìa, mới đến mấy ngày mà mua bao nhiêu đồ thế , thật là quá phá của."

 

“Bố ơi!"

 

còn dứt lời, Chu Việt Hàn chạy , vẻ mặt hớn hở, lưng còn đeo chiếc cặp sách mới.

 

Chương 29 Vả mặt

 

“Bố ơi~" Giọng của bé so với khi còn thêm vài phần hạnh phúc, dường như còn sợ Chu Việt Thâm như nữa.

 

Chu Việt Thâm bao giờ thấy thằng hai vui vẻ như , so với thằng cả, tính cách thằng hai vốn khá hoạt bát, nhưng cũng chỉ là lúc mặt.

 

Lúc vui thế , bày tỏ điều gì.

 

Rất nhanh, Chu Việt Thâm phát hiện chiếc cặp sách mới lưng bé.

 

Đôi mắt đen sâu thẳm của lay động, xuống xoa đầu thằng hai:

 

“Mua cặp mới ?

 

Đẹp lắm."

 

“Vâng ạ!"

 

Mắt thằng hai sáng lấp lánh, gật đầu thật mạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn g-ầy tràn đầy hưng phấn, “Cô mua cho con đấy ạ!"

 

Cậu bé về phía bếp một cái, dám gọi Tư Niệm là kế, càng dám gọi là .

 

Sau đó kéo Chu Việt Thâm đến bàn :

 

“Của cả cũng , bố xem ~"

 

“Còn quần áo của em gái nữa, còn cả váy nữa~~"

 

“Bố chỗ , cái là kẹo hoa quả, còn kẹo nổ nữa~~"

 

“Cái bánh quy ngon lắm, con thấy bạn cùng lớp con ăn ."

 

Cậu bé chằm chằm túi bánh quy, ăn bao giờ, nhưng chắc chắn sẽ ngon.

 

 

Loading...