NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 331

Cập nhật lúc: 2026-04-09 16:16:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ ơi, về sớm nhé."

 

“Mẹ ơi, chúng con ở nhà đợi ."

 

Tư Niệm vẫy vẫy tay cùng bọn dì Tưởng rời .

 

……

 

Ở một phía khác, trang trại chăn nuôi ở ngoại ô.

 

Trang trại chuyển đến đây hơn nửa tháng.

 

Nhân viên các thứ cũng cơ bản tuyển xong.

 

Xung quanh là những mảnh đất bỏ hoang.

 

Trước đây vùng là ngoại ô, cũng ít trồng trọt ở đây.

 

do sự phát triển của thành phố nên đều chạy trong thành phố cả, vì nơi cũng dần bỏ hoang.

 

Môi trường ở đây cũng tệ, điều duy nhất là chẳng mấy .

 

Đi thành phố lái xe mất một tiếng là đến nơi.

 

Bởi vì theo đến đây việc nên chuyện ăn uống trở thành vấn đề, tạm thời vẫn tìm nấu cơm.

 

Vu Đông đang rảnh rỗi trở thành nấu cơm.

 

Chẳng còn cách nào khác, trong bao nhiêu con cũng chỉ là nấu nướng khá khẩm một chút.

 

Trước đây từng ở đội cấp dưỡng hai năm.

 

Sau đó ép về nhà kế thừa gia sản.

 

Tuy nhiên Vu Đông bày tỏ mệnh của do chứ do trời.

 

Nhất định tự g-ầy dựng nên một mảnh trời riêng mới .

 

Thế là liền theo Chu Việt Thâm nuôi lợn.

 

Lúc nấu cơm xong nhưng trong lòng oán trách, “Dựa cái gì mà một nghiệp vụ như đến đây nấu cơm cho cái đám đàn ông các ăn chứ."

 

Chương 247 Thăm đàn ông lớn tuổi

 

Mọi xung quanh :

 

“Ai bảo ở đây chỉ mỗi nấu cơm chứ?"

 

“Ha ha, chẳng , nấu ăn là dân chuyên nghiệp mà."

 

“Nhà hình như là mở nhà hàng , lão Vu, lúc nào đưa em chúng qua đó đ-ánh chén một bữa ."

 

“Đi ."

 

Vu Đông liếc họ một cái, “ nấu cho các ăn coi như các phúc , còn đến nhà hàng nhà ăn cơm , mơ ."

 

Nói xong phàn nàn với Chu Việt Thâm:

 

“Đại ca, để chị dâu đến nấu?

 

Chị dâu nấu ăn ngon thế mà."

 

Chu Việt Thâm đang xử lý một con lợn, thấy lời cũng chẳng thèm lấy một cái.

 

Anh tháo đôi găng tay dính m-áu , ném sang một bên.

 

Sau đó về phía văn phòng của .

 

Vu Đông trong lòng hẫng một nhịp, vội vàng :

 

“Đại ca, em sai , em xứng ?

 

Anh ăn cơm ?"

 

Chu Việt Thâm liếc một cái, lạnh lùng ném hai chữ:

 

“Dở tệ."

 

Sau đó đầu luôn.

 

Vu Đông suýt nữa thì tức ngất .

 

Cậu chẳng qua là đề nghị để chị dâu nấu cơm thôi mà, đến mức đó ?

 

Mặc dù đúng là nấu ăn ngon bằng chị dâu thật nhưng cũng đến mức dở tệ chứ?

 

Trước đây dì Lưu nấu dở như vẫn ăn như thường đấy thôi!

 

Bị chị dâu nuôi cho kén ăn , cái lão già !

 

Vu Đông nghiến răng nghiến lợi.

 

Không , cái ngày tháng nghẹn khuất thể chịu đựng thêm một ngày nào nữa.

 

Cậu còn thành phố tìm mấy em gái xinh hẹn hò cơ mà.

 

Đâu thể lãng phí thời gian ở đây nấu cơm cho cái đám đàn ông ăn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-331.html.]

Xem chuyện tìm nấu cơm thể trì hoãn thêm nữa.

 

……

 

Chu Việt Thâm văn phòng.

 

Anh hỏi đang ở cửa:

 

“Có điện thoại ?"

 

Đối phương ngẩn một lúc, ngây ngốc lắc đầu .

 

Trong lòng thấy lạ, tại mỗi ngày đại ca đến việc đầu tiên là hỏi điện thoại nhỉ?

 

Có điện thoại chẳng lẽ qua thông báo cho ?

 

Chu Việt Thâm gì, trong phòng, đóng cửa .

 

Tầm mắt rơi chiếc điện thoại để bàn mới tinh.

 

Mím môi thu hồi ánh mắt.

 

Anh xuống bàn việc, hai ngày nay mới định , lứa lợn con mới chuyển đến gặp chút vấn đề nên vẫn luôn canh chừng.

 

Không về nhà.

 

Hai đứa nhỏ cũng sắp khai giảng .

 

Tư Niệm chắc chắn là bận nên tuy cho cô s-ố đ-iện th-oại nhưng cô vẫn thời gian gọi điện cho .

 

Nghĩ như Chu Việt Thâm cầm b.út lên bắt đầu việc.

 

Tuy nhiên tầm mắt rơi bức ảnh cưới đặt ở bên cạnh.

 

Đó là bức ảnh họ chụp từ khi kết hôn.

 

Sau ảnh gửi về, bảo rửa thêm một tấm l.ồ.ng khung ảnh.

 

Thiếu nữ trong ảnh rực rỡ động lòng , nụ rạng rỡ.

 

Lúc đó vẫn còn chút quen, nét mặt căng thẳng.

 

Biểu cảm trông vẻ cứng nhắc.

 

Chu Việt Thâm đến thẩn thờ, ngòi b.út thấm một vệt mực đen giấy mà cũng nhận .

 

Anh chẳng còn tâm trí việc nữa, đến bên giường xuống.

 

Người đàn ông thức trắng đêm lúc chẳng chút buồn ngủ nào.

 

Một lát Chu Việt Thâm mở mắt , đến bàn việc, cầm bức ảnh đặt xuống đầu giường.

 

Trước khi ngủ ngón tay lướt qua nét rực rỡ trong bức ảnh.

 

……

 

Tư Niệm và dì Tưởng, Tưởng Cứu tách , cô tự tìm xe buýt.

 

Trong thành phố xe buýt thì cũng .

 

Chu Việt Thâm đưa địa chỉ cho cô, cô theo vị trí đó mà lên xe.

 

Mặc dù xuân nhưng thời tiết vẫn còn lạnh.

 

Tuy nhiên hiểu tai cô nóng.

 

Cô xoa xoa tai, hỏi bác tài xế mất bao lâu.

 

Bác tài hơn một tiếng.

 

Tư Niệm thầm nghĩ cũng khá xa đấy chứ.

 

Người đàn ông lúc tìm nhà chắc hẳn là tính toán từ , tìm chỗ ở gần nơi cô và các con học.

 

Ngược cách trang trại chăn nuôi của xa.

 

Trước đây cô từng đến trang trại của Chu Việt Thâm nên chú ý đến vấn đề .

 

Bên cạnh hỏi cô:

 

“Cô là ở Tây Giao ?

 

Chỗ đó hẻo lánh lắm, chẳng mấy ."

 

Tư Niệm khựng một chút :

 

“Không ạ, cháu qua đó tìm ."

 

Đối phương :

 

“Chỗ đó bây giờ đều mấy cái xưởng bao hết , thuê thôi."

 

Tư Niệm mỉm , gì thêm.

 

Cô đúng là tìm , nhưng là tìm đàn ông của .

 

Cũng may là cô mang theo hộp giữ nhiệt, nếu hơn một tiếng đồng hồ đồ ăn chắc là nguội lạnh hết .

 

“Nhắc đến chuyện , nhà ở đằng đó cũng mua , mặc dù đáng bao nhiêu tiền nhưng ngờ vẫn đến đó mở xưởng."

Loading...