NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 329
Cập nhật lúc: 2026-04-09 16:16:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tư Niệm chút vui:
“Anh tên là Chu Việt Thâm."
Ông Tư hừ lạnh một tiếng, mặc dù Chu Việt Thâm và Cục trưởng Lý quen , nhưng thái độ lạnh nhạt đây của đối phương vẫn khiến ông luôn vô cùng thích.
Ông trong nhà, trong nhà cái gì cũng , những món đồ nội thất qua là hề rẻ.
Ông há hốc mồm, “Căn nhà thuê chắc tốn ít tiền nhỉ."
Mặc dù chê bai cái Chu Việt Thâm , nhưng đàn ông trông vẻ kiếm khá nhiều tiền.
“Cũng bình thường thôi ạ, những thứ đều là đồ sẵn từ ."
Nghe mua, ông Tư mới thở phào nhẹ nhõm.
Lại nồi cháo bàn, nhíu mày:
“Bình thường chỉ ăn cái thôi ?"
Ông thấy mất mặt, dù còn đang dẫn theo khách nữa.
Tư Niệm cố ý tỏ vẻ ngạc nhiên:
“Chẳng lẽ bình thường chú các ăn những thứ ?"
“À đúng , con nửa năm , con suýt nữa thì quên mất, ở nhà ăn uống , giống như chúng con."
Ông Tư vốn định mở miệng bảo cô món gì đó ngon ngon, thấy lời cũng nữa.
Lại Tư Niệm thở dài:
“Bởi vì dọn lên đây thuê nhà, tiền đều tiêu hết sạch , còn bao nhiêu tiền nữa.
Mỗi ngày chỉ thể ăn cháo loãng nước trong thế , ngày tháng bao giờ mới khá lên một chút."
Ông Tư thấy lời thấy cô đáng thương.
Vậy mà sa sút đến mức ngày nào cũng húp cháo .
Ông còn tưởng cô sống lắm nên mới cho ông cơ.
Hóa là vì sống quá tệ nên mới dám với ông .
Cơn giận dữ bừng bừng lúc mới đến giờ cũng phát nữa.
Ông ho một tiếng, “Được , cái đó nữa, chúng xong chuyện ngay."
Tư Niệm cũng cái gia đình “ việc thì lên điện Tam Bảo", liền hỏi:
“Chú chuyện gì ạ, chẳng lẽ là Tư Tư sắp tù ?"
Chuyện đúng là đ-âm một nhát tim ông Tư, sắc mặt ông lập tức khó coi thêm vài phần:
“Không chuyện đó."
Người đàn ông bên cạnh vội vàng :
“Niệm Niệm, còn nhớ chú , chú là chú ba của cháu đây."
Tư Niệm đối phương, ông Tư là con một, chắc chắn là em ruột thịt .
Những cùng lắm là họ hàng thôi chứ gì?
Cô thu hồi ánh mắt:
“Chú ba, chuyện gì ạ?"
Đối phương :
“Nghe bố cháu cháu giờ giỏi giang , giờ đang giáo viên ở trường tiểu học ngoại ngữ ?"
Ánh mắt Tư Niệm loé lên, hóa là chuyện ?
Đã đều cả cô cũng giấu giếm, gật đầu :
“Vâng, nhưng vẫn ạ."
“Đã là thật thì quá, em họ cháu năm nay cũng lên tiểu học.
Chú cháu dạy học ở đây, giáo viên suất ưu tiên, cháu xem thể giúp em họ cháu một suất ?"
Tư Niệm “chậc" một tiếng.
Hóa là cái .
Cô múc cho Dao Dao một phần cháo để con bé tự bưng húp.
Hai đứa trẻ ở lầu bài tập lúc cũng xuống.
Không ngờ trong nhà khách.
Chu T.ử Hàn vốn đang hì hì bỗng lập tức im bặt.
Tư Niệm :
“Tiểu Đông, Tiểu Hàn, xuống ăn cơm con."
Thấy cô mấy tiếp chuyện , đối phương huých huých tay ông Tư.
Ông Tư dù cũng nhận đồ của nên lúc cũng chút vui :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-329.html.]
“Niệm Niệm, đó là em họ con, giờ con giỏi giang cũng nên giúp đỡ nhà một chút."
Tư Niệm cụp mắt :
“Chú Tư, chẳng chú con là nhà họ Lâm , con lấy em họ nhà họ Tư?"
Sắc mặt ông Tư đột nhiên khó coi:
“Niệm Niệm!"
“Sao ông quát !"
Tiểu nhị bỗng nhiên chạy xuống lầu, trừng mắt ông Tư.
Ánh mắt ông Tư tối sầm :
“Người lớn đang chuyện, trẻ con xen mồm gì?"
“Đủ !"
Tư Niệm ngắt lời ông :
“Chú Tư, đây là con trai con."
Con trai và chú, hai cách xưng hô ai gần ai xa quá rõ ràng.
Cô mặc kệ sắc mặt khó coi của ông Tư, :
“Tiểu Hàn, ăn cơm với em con, ở đây cần lo."
Chu T.ử Hàn bĩu môi, mặt quỷ với hai họ xoay mất.
Chu T.ử Đông tại chỗ hai một lát, gì cũng qua đó.
Ông Tư tức giận thôi, “Đứa trẻ chẳng chút giáo dưỡng nào cả."
Ông hừ lạnh một tiếng:
“Quả nhiên là từ nông thôn tới."
Tư Niệm lạnh:
“Phải đấy, nó từ nông thôn tới giáo dưỡng, chú lớn thế còn chấp nhặt với một đứa trẻ, chẳng lẽ chú càng giáo dưỡng ?"
Ông Tư tức đến đ-ập bàn:
“Cô ý gì hả!"
Tư Niệm bĩu môi :
“Đùa chút thôi, chú mà hẹp hòi thế?"
Ông Tư trừng mắt cô.
Người bên cạnh sợ hai bố con cãi rùm beng lên thì việc của thành nên sốt ruột :
“Anh Tư, đừng cãi với Niệm Niệm nữa, Niệm Niệm cũng sai, chấp nhặt với một đứa trẻ gì."
Nói xong ông nịnh nọt Tư Niệm:
“Niệm Niệm, cháu xem chuyện bàn bạc thế nào đây."
“Có gì mà bàn bạc chứ."
Ông Tư hừ lạnh một tiếng, hếch mũi :
“Nó giáo viên thì chỉ cần một câu là chẳng thể , chuyện cứ quyết định thế , cô giúp chú ba cho , rõ ?"
“Được thôi ạ."
Tư Niệm gật đầu, “Không vấn đề gì, chú ba mấy ngày nữa cứ dẫn qua đó ạ."
“Thật ?"
Đối phương lập tức kinh hỉ phắt dậy, ngờ dễ dàng như .
Ông vốn còn tưởng Tư Niệm đuổi , trong lòng lẽ sẽ chút oán hận nhà họ Tư nên sẽ giúp họ.
Không ngờ cô đồng ý dễ dàng đến thế.
Tư Niệm gật đầu, “Tất nhiên , Tiểu Đông Tiểu Hàn nhà cháu đều , còn thể lừa chú , chỉ điều là cần một bài kiểm tra."
“Làm bài kiểm tra?
Ý là ?"
Đối phương nghi hoặc.
“Chính là một bài kiểm tra đ-ánh giá, xem con trai chú đủ tư cách ."
Sắc mặt đối phương đổi:
“Sao còn kiểu , đây chú từng qua, chẳng cháu một câu là thể ?"
“Cháu cũng rõ lắm, dù hai đứa nhỏ nhà cháu đều là qua khảo hạch mới , chú ba nếu tin thì thể hỏi khác."
Thấy vẻ mặt hoài nghi của ông , Tư Niệm :
“ chú cứ yên tâm, đề đơn giản lắm, đại ca nhà cháu mà, loáng cái là xong , đơn giản vô cùng.
Chẳng lẽ con trai chú ngay cả con trai cháu cũng bằng ?"