“Dao Dao chớp chớp đôi mắt to tròn như hạt nho bé.”
Bỗng nhiên gọi một tiếng bằng giọng sữa:
“Anh Thạch Đầu."
Cậu nhóc Tưởng Cứu hiểu ý là gì, còn tự giới thiệu:
“Em gái ơi, tên là Thạch Đầu, tên là Tưởng Cứu, còn gọi là:
Tiểu nhị, em thể gọi là ba."
Dao Dao gì nữa.
Cậu nhóc Tưởng Cứu cũng để tâm, tự dắt bàn tay nhỏ của Dao Dao chuyện, đôi mắt sáng rực.
Ở nhà nhị, bé thích nhất chính là em Dao Dao.
Vừa xinh đáng yêu.
Anh nhị em trông giống dì Niệm Niệm.
Vậy em gái lớn lên chẳng cũng giống dì Niệm Niệm, xinh như tiên nữ ?
Lúc trong đầu nhóc Tưởng Cứu hiện lên mấy vòng tròn, cuối cùng là một bức tranh Dao Dao khi lớn lên, bé kìm lộ nụ như một kẻ si mê nhỏ tuổi.
Tuy nhiên hai lớn bên cạnh cũng chú ý.
Bà Tưởng lập tức lấy mấy quả trái cây tay đưa cho Tư Niệm:
“Niệm Niệm con ơi, dì mua ít trái cây , con cầm về mà ăn."
Tư Niệm đều quen , vốn định khách sáo.
khi cô thấy những quả táo khô héo trong tay thì vẫn ngẩn một lúc.
Không chê táo , mà là vì mắt giống kiểu tiếc tiền mà mua loại trái cây ngon thế .
Bà Tưởng dường như hiểu điều gì đó, giải thích:
“Đây là dì mua của một cụ già ở đằng , cụ tay chỉ còn bấy nhiêu thôi, bán rẻ cho dì, dì thấy lớn tuổi , đáng thương nên mua giúp thôi."
Tư Niệm khựng , phản ứng đầu tiên là ngay bà Tưởng lừa .
Chuyện chẳng chỉ những sinh viên đại học oan uổng với ánh mắt ngây thơ xen lẫn ngu ngơ của tương lai mới ?
Không ngờ bà Tưởng trông tinh tường mà cũng lừa.
Tư Niệm cũng tiện vạch trần sợ bà ngại.
Vừa định bỏ táo giỏ, bỗng nhiên phát hiện tay thêm một lớp bụi, cô vân vê một chút, một mùi hương nhàn nhạt xộc mũi, sắc mặt Tư Niệm lập tức đổi.....
……
Xin hãy phát điện vì tình yêu (tặng quà) cho tác giả nhé~
Chương 245 Đến tận nhà (Sửa, tăng thêm hơn một nghìn chữ, nếu khớp hãy xem)
Cô ngẩng đầu bà Tưởng ngây thơ:
“Dì Tưởng ơi, dì ăn chứ?"
Bà Tưởng gật đầu:
“Vẫn ăn, vốn dĩ thằng bé Tưởng Cứu nhà dì đòi ăn nhưng dì sợ sạch sẽ đau bụng nên cho nó ăn."
Tư Niệm thở phào nhẹ nhõm.
Bà Tưởng nhận điều bất thường, hỏi:
“Sao thế con?
Mặc dù trông vẻ mã lắm nhưng chắc là hỏng nhỉ."
Tư Niệm lắc đầu:
“Không ý đó ạ."
Cô bà Tưởng, nghiêm túc :
“Dì Tưởng ơi, mặc dù đây thể chỉ là sự nghi ngờ của con.
con khuyên dì, chỗ trái cây nhất là đừng ăn."
Tim bà Tưởng hẫng một nhịp, cô tiếp:
“Con những thời đại nhiều kẻ đầu cơ trục lợi, sẽ đào đồ vật ch-ết từ nghĩa địa , thậm chí là quần áo để bán rẻ.
Những bán những thứ đa đều là già yếu bệnh tật, dễ khiến mất cảnh giác."
Tay bà Tưởng run lên, suýt chút nữa cầm chắc.
Tư Niệm :
“Chỗ táo chắc là để một thời gian , trong một khe hở ít bụi bẩn, nhưng điều khiến con để ý chính là những hạt bụi , nó là bụi bẩn bình thường."
Mặt bà Tưởng đủ màu sắc:
“Vậy đó là bụi gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-327.html.]
“Là tàn hương đấy ạ."
Tư Niệm :
“Dì lừa ."
Bà Tưởng lập tức lật một quả táo từ trong túi , giơ lên kỹ.
Trong hai khe hở của quả táo đều tích tụ một ít bụi bẩn rõ ràng.
Tàn hương và bụi bẩn bình thường quả thực giống .
Sắc mặt bà lập tức xanh mét, suýt chút nữa ném chỗ táo tay .
“Cái , thật là quá đáng, tìm bà đòi một lời giải thích mới ."
Bà Tưởng giận dữ xách túi táo .
Tư Niệm định gì đó, tuy nhiên phụ nữ đang trong cơn thịnh nộ là lọt tai lời nào .
Cô vội vàng đuổi theo.
Bà Tưởng vốn nghĩ nếu đối phương thực sự nghèo đến mức còn cách nào khác mới trộm trái cây cúng tế của mang bán thì chỉ cần chân thành xin bà là thể chấp nhận.
Dù đối phương cũng lớn tuổi như , bà cũng tiện quá lời.
Kết quả tới, bà thấy bà cụ là túi cuối cùng , tay thêm một túi nữa, đang rao:
“Túi cuối cùng đây, bán rẻ đây, ai mua , bán rẻ đây nè~"
Bà Tưởng:
“!"
Tư Niệm đuổi kịp thì thấy cảnh .
Cô vỗ trán.
Quả nhiên.
Bất kể ở thời đại nào thì chiêu trò đều giống cả.
Bà Tưởng chạy tới, lớn tiếng :
“Cụ ơi, chẳng cụ đưa cho là túi cuối cùng ?
Thế cái túi tay cụ là cái gì đây?"
Bà lão co giò chạy mất.
Bà Tưởng:
“……
Tức ch-ết !"
Tư Niệm bất đắc dĩ lắc đầu.
Trên đường về.
Bà Tưởng tìm xử lý chỗ trái cây đó.
Loại đồ cúng tế bà thực sự dám ăn.
Bà Tưởng vỗ vỗ ng-ực, vẫn còn sợ hãi:
“Niệm Niệm , vẫn là nhờ con, nếu dì sắp gặp xui xẻo .
Loại đồ mà ăn là tổn thọ đấy."
Nếu gặp Tư Niệm, bà theo tôn chỉ lãng phí lương thực chắc chắn ăn hết chỗ táo .
Tư Niệm lắc đầu:
“Khách sáo quá ạ, con cũng là bỗng nhiên sờ thấy bụi, ngửi thấy một mùi tàn hương thoang thoảng mới nhận gì đó đúng."
Chỉ là ngờ đến tận bây giờ mà vẫn còn loại kinh doanh .
Bà Tưởng vẻ mặt mệt mỏi:
“Bà lão chạy nhanh thật đấy, bao nhiêu bà hại ."
Tư Niệm :
“Người bình thường đều sẽ mua loại trái cây trông tươi ngon như .
Những bán chẳng qua là lợi dụng lòng trắc ẩn của khác thôi."
Nghe thấy lời , bà Tưởng càng giận hơn.
“Không , thể để bà ngang ngược như !"
Bà hừ lạnh :
“Dì về sẽ tìm canh chừng, dì tin bà còn dám đến!"
Bà Tưởng tưởng rằng đối phương phát hiện chắc hẳn là dám đến nữa.