“Mẹ cứ đà thì thể đưa hai đứa em trai học đại học .”
Gương mặt Lâm Tiêu tràn đầy sự kỳ vọng cuộc sống.
Chu Việt Thâm liếc một cái.
Rồi thu hồi ánh mắt.
Xem mà Tư Niệm ảnh hưởng chỉ gia đình họ.
**
“Về nhà bà ngoại đón Tết ạ?
Thật ?"
“Về nhà bà ngoại đón Tết chúng con sẽ tiền lì xì ạ, thật nhiều thật nhiều tiền lì xì đúng ạ?"
Nghe bố năm nay sẽ về nhà bà ngoại đón Tết, tiểu nhị lập tức phấn khích.
Mỗi năm khai giảng trường, các bạn học luôn khoe khoang với khác rằng ông bà nội ngoại của họ lì xì cho họ bao nhiêu tiền.
Cậu thấy mà ngưỡng mộ vô cùng.
Bản ông bà nội cũng ông bà ngoại.
Chỉ bố lì xì cho thôi.
năm nay khác .
Năm nay cả bố và , còn bà ngoại và ông ngoại nữa.
Lại còn bác cả và bác dâu nữa.
Bà ngoại ông ngoại hiền lắm, bác cả bác dâu cũng quý chúng .
Cậu cùng họ đón Tết.
Chu Việt Thâm khẽ gật đầu, xoa xoa đầu con trai :
“Qua đó ngoan ngoãn, giúp bà ngoại ông ngoại việc nhiều , nghịch ngợm đ-ánh nh-au, ?"
Tiểu nhị gật đầu lia lịa, :
“Bố, con ạ."
Tư Niệm tiểu nhị đang phấn khích, về phía Chu Việt Thâm:
“Sẽ trì hoãn công việc của chứ?"
Chu Việt Thâm là đàn ông việc cả ba trăm sáu mươi lăm ngày một năm.
Về nhà đẻ về về cũng tiện.
Chu Việt Thâm :
“Không , đều sắp xếp xong cả ."
Năm nay tuyển thêm ít nên còn bận rộn như năm nữa.
“Đến lúc đó em thu dọn một chút, mang theo hai bộ quần áo, bận xong sẽ đến đón con em."
“Vậy để mua ít đồ ."
Tư Niệm gõ gõ đầu , dù cũng là về nhà đẻ đón Tết, chắc chắn vẫn mua ít quà cáp.
Chu Việt Thâm khẽ gật đầu .
……
Ngày hai mươi chín Tết, Tư Niệm và hai thằng nhóc mang hết những thứ cô mua sẵn , nào là kẹo hoa quả, trái cây, pháo, quần áo...
“Mẹ, đây là quà con mua cho Tiểu Vũ và Tiểu Phong ạ."
Chu Trạch Hàn lấy khẩu s-úng đồ chơi của .
Tư Niệm lập tức rạng rỡ:
“Các của con chắc chắn sẽ vui lắm."
Chu Trạch Đông cũng , vẻ mặt nghiêm túc:
“Mẹ, con cũng chuẩn quà cho các ạ."
Tư Niệm sang, thấy từ trong cặp sách móc móc, móc hai cuốn bài tập kỳ nghỉ đông.
Tư Niệm:
“..."
Xe của Chu Việt Thâm lái tới.
Chu Việt Thâm là từ về, còn cắt tóc, râu ria cũng cạo sạch sẽ.
Trạng thái giống một mỗi ngày đều vất vả lo toan.
Tư Niệm nhướn mày, đàn ông rốt cuộc thế nào để duy trì trạng thái , cô cũng phục .
Đổi là cô ngày nào cũng thức đêm thế thì đột t.ử từ lâu .
Quả nhiên trong tiểu thuyết đều là đồng da sắt.
Chu Việt Thâm chú ý đến ánh mắt cô tới, dường như chút khâm phục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-290.html.]
Không nhịn khựng , thẳng thêm vài phần.
Vu Đông phụ nữ đều thích đàn ông gọn gàng sạch sẽ, dẫn ngoài mới mặt mũi.
Vì hôm nay giao hàng về thấy một tiệm cắt tóc, đặc biệt cắt một kiểu tóc khác hẳn với bình thường.
Thấy ánh mắt Tư Niệm chằm chằm , Chu Việt Thâm nghĩ.
Vu Đông những chuyện khác thì mấy hồn nhưng lời đúng là sai.
Đến cả cô cũng thấy hôm nay khác xưa ?
Chu Việt Thâm bước tới mặt Tư Niệm, :
“Niệm Niệm, hôm nay cắt tóc."
—
Chương 219 Về làng
Tư Niệm nhướn mày hỏi:
“Hửm?
Anh cắt tóc ?"
Chu Việt Thâm:
“......"
Thấy ông chú già ăn quả đắng, trong lòng cô thầm trộm.
Chu Việt Thâm mím môi, cô hồi lâu.
Trong đôi mắt đen thoáng qua tia bất lực.
Giọng như mang theo sự quyến luyến vô tận:
“Niệm Niệm."
Tư Niệm chớp chớp mắt, bồi thêm một câu:
“Thảo nào bảo hôm nay trông mà đặc biệt trai thế."
Chu Việt Thâm lên tiếng, cô một lát thu hồi ánh mắt, mím môi, đưa tay xách đồ đất bỏ cốp xe.
Động tác chút chậm chạp.
Tư Niệm mà tươi như hoa, , cái ông chú già thế mà thẹn thùng .
Mấy đứa nhỏ gì, tiểu nhị ôm món quà chuẩn theo, còn hỏi:
“Bố, bố cắt tóc ạ, con cũng cắt tóc, bố đưa con cùng."
“Bố, tóc bố ngắn thế mà còn cần cắt nữa ạ?"
“Bố con cũng ."
Chu Việt Thâm:
“......"
**
Xe lái về phía làng họ Lâm.
Lần đầu tiên tới, hai là bộ qua đây.
Lần thứ hai tới, Chu Việt Thâm lái xe mô tô tới.
Lần thứ ba tới, Chu Việt Thâm lái xe ô tô con.
Dân làng:
“......"
Người khác nửa năm mà như thể vượt qua ba thế kỷ .
Mà họ thì vẫn còn đang giậm chân tại chỗ.
Trong nhất thời đều là do phát triển quá nhanh là do bản họ phát triển quá chậm nữa.
Xưởng trưởng Chu mua xe ô tô con, cả vùng còn ai rảnh rỗi mà chạy sang thôn Hạnh Phúc xem trộm chứ.
Mặc dù hiểu về xe nhưng cũng nhãn hiệu , Santana.
Biểu tượng của tiền.
Lúc lái xe ô tô con về nhà đẻ Tư Niệm đón Tết, đừng là oai phong nhường nào.
Mấy ngày họ thấy nhà họ Lâm thêm gạch thêm ngói, trong ngoài lau dọn sạch bong kin kít.
Nhà họ Lâm luôn thuộc nhóm điều kiện kém nhất làng, bình thường đón Tết cùng lắm chỉ mua ít thịt ăn lấy hương lấy hoa.
Năm nay hận thể đại tu cả ngôi nhà.
Ai mà chẳng hâm mộ đôi phần?
Lúc xưởng trưởng Chu lái xe ô tô con về nhà họ đón Tết, mắt đều đỏ rực lên vì ghen tị.
Tuy nhiên vì chuyện gia đình bác cả Lâm đó, vẫn còn chút lời tiếng với Tư Niệm.