NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 260
Cập nhật lúc: 2026-04-09 16:11:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô đây thấy trai khó gần, bẩm sinh lạnh lùng vô cảm, bao giờ với ai, lấy một chút ấm.”
Làm cho cô sinh một chút cảm giác thiết nào, thậm chí còn chút sợ hãi, dám gần .
Bây giờ Tư Niệm thì càng tàn nhẫn hơn!
Lại thể nhẫn tâm một ngoài bắt nạt em gái ruột của .
Anh rốt cuộc là đang nghĩ cái gì .
Chu Đình Đình cũng thích , năm đó khi cô lấy chồng lên thành phố, nhà họ Lý , mặt nhà chồng cứ bày cái bộ mặt thối hoắc.
Làm cô mất hết cả mặt mũi.
Lúc đó cũng chỉ là một thằng lính quèn, nhà chồng dù thế nào nữa cũng là thành phố, bát cơm sắt, gì chứ, mạnh hơn nhà họ Chu gấp mấy trăm .
Anh dựa cái gì mà đồng ý.
Chu Đình Đình thấy mất mặt, nên lúc gả cô nghĩ, sẽ bao giờ nữa.
Ai ngờ Chu Việt Thâm mở trang trại nuôi lợn, kiếm bộn tiền.
Gia đình nhà chồng vốn coi thường họ lập tức đổi thái độ với cô .
Lúc đó Chu Đình Đình mới bằng lòng tiếp tục tiếp xúc với .
“, nhưng cũng thể để em hết việc chứ!"
Chu Đình Đình đầy lòng uất ức.
Lúc Chu Việt Thâm mới liếc cô một cái, giọng bình thản:
“Không thì về ."
Chu Đình Đình lập tức nghẹn lời.
Thấy Chu Việt Thâm khỏi, cô méo mó mặt mày, chạy ngoài phát tiết một chút, nhưng đối diện với khuôn mặt ch.ó hung dữ của Đại Hoàng, cô sợ quá nuốt ngược cơn giận trong!
Chu Đình Đình tràn đầy phẫn nộ nhưng chỗ nào để trút .
Cô càng về , cái nơi rách nát đúng là rách nát, cho dù xây nhà to thì cũng cô thích nổi.
Chu Đình Đình trong lòng càng thêm bực bội, một tay xách d.a.o rựa, một tay c.h.ử.i rủa Tư Niệm và Chu Việt Thâm về phía núi.
Tư Niệm ở trong phòng sách một hồi lâu, cô xuống lầu thấy Chu Đình Đình, cứ tưởng chịu nổi mà .
Kết quả vài bước thấy Chu Đình Đình mồ hôi nhễ nhại, thở hồng hộc cõng mấy khúc củi trở về.
Cái mặt thì dài thượt như quả dưa chuột già, cần nghĩ cũng chắc chắn trong lòng cô c.h.ử.i vài chục .
“Cô , bây giờ cô mới về thế, trưa đấy, đang đợi cô nấu cơm đấy, cô bỏ đói cả nhà ?"
Tư Niệm xong cũng thấy cái phong thái của mấy bà thím khắc nghiệt ở nông thôn .
Trong lòng Chu Đình Đình vốn dĩ nén giận, lúc thấy lời Tư Niệm thì càng tức đến hộc m-áu.
Cô ở thành phố nhiều năm việc nặng, giờ bắt cô lên núi đốn củi đúng là lấy mạng cô .
Chu Đình Đình móng tay bấm c.h.ặ.t lòng bàn tay, như Tư Niệm :
“Bị trì hoãn một chút, nấu ngay đây."
Ai dè Tư Niệm tiến lên, chê bai đống củi trong giỏ, nhăn mũi :
“Cô , cô cũng kém cỏi quá mất, mấy khúc củi thế thì đun một ngày cũng chẳng đủ, lát nữa cô nhặt thêm ít nữa , nếu mai chẳng củi nấu cơm ."
Vẻ mặt Chu Đình Đình méo mó.
Cô kìm chế nổi nữa, thấy Chu Việt Thâm ở đây, gan cũng to lên mấy phần:
“Chị dâu, chị thế là bắt nạt quá đáng , chị cậy đại ca bây giờ đang giận em nên mới bắt nạt em như , đừng quá đáng quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-260.html.]
Đợi chị Ngọc Khiết , đại ca chắc chắn sẽ cưới chị , lúc đó đừng là em nhắc nhở chị."
Tư Niệm thấy tên phụ nữ , nhướng mày, nhưng cũng hề giận dữ:
“Cái loại đàn ông mà để khác cướp mất thì chẳng gì cả, cô nghĩ thèm khát chắc?"
Tư Niệm xong liền nhún vai, ngáp một cái nhà, tiện miệng thêm:
“Hôm nay là Tết Dương lịch, buổi tối món gì ngon một chút.
Đây là đầu tiên ăn cơm cô nấu đấy, đừng để thất vọng nhé."
Chu Đình Đình cái vẻ coi lời của gì của Tư Niệm, suýt chút nữa thì phát điên.
Tất nhiên, cô dám.
Đại ca còn ở nhà mà, chuyện đó đại ca giận .
Lần mà còn đ-ánh nh-au với Tư Niệm nữa thì cô thật sự sẽ còn chỗ trong cái nhà nữa.
Nghĩ bụng hôm nay là Tết Dương lịch, nấu một bữa cơm thật ngon cho đại ca, đại ca vui lên thì sẽ giận nữa.
Nghĩ đến đây, Chu Đình Đình lập tức như tiêm m-áu gà, bếp.
Thấy kệ bếp để đầy rau tươi và thịt nạc, còn một con gà sạch, mắt Chu Đình Đình sáng rực lên.
Chẳng chỉ là Tết Dương lịch thôi , cứ như là đón Tết Nguyên đán .
Bây giờ bao nhiêu nhà ở nông thôn còn chẳng thịt mà ăn.
Đại ca mặc dù mở trang trại lợn nhưng cũng thể xa xỉ như chứ.
Buổi sáng ăn sủi cảo thịt , giờ còn g-iết gà, ngày sống còn hơn cả ở thành phố như cô .
Chu Đình Đình càng nghĩ càng thấy là mùi vị gì.
Bởi vì khi cô còn ở nhà, điều kiện gia đình lắm.
Nhà họ Chu thậm chí là nghèo nhất, đừng là thịt, cơm trắng còn chẳng mà ăn, hồi đó cô ăn cơm ngô nấu canh chua, súp bột mì!
Được ăn một bát cơm trắng là chuyện hạnh phúc nhất .
Bây giờ nhà họ Chu tiền , chính cũng hưởng thụ chút nào.
Ngược để cho Tư Niệm là ngoài hưởng hết.
Nhìn những bộ váy cô mặc, đẽ bao, mắt Chu Đình Đình tinh.
Dù cô mua nổi nhưng cô cũng thường xuyên để ý.
Nhìn qua là hề rẻ.
Chu Đình Đình thầm nghĩ, Tư Niệm sống như , gia đình cũng ngày càng hơn, xem đại ca đúng là ngày càng nhiều tiền .
Vậy thể từ đây kiếm chút tiền mang về ?
Cô cũng đ-ánh chủ ý sổ tiết kiệm đó nữa, kiếm chút tiền mang về để gửi con trai học trường ngoại ngữ.
Đại ca chi chút tiền học phí cho cháu ngoại cũng là lẽ đương nhiên.
Nghĩ đến đây, thái độ việc của Chu Đình Đình càng thêm tích cực.
Không còn cái vẻ dở sống dở ch-ết như nữa.
Tư Niệm thấy tiếng lạch cạch lạch cạch trong bếp, còn lo lắng Chu Đình Đình tức quá mà đ-ập phá nhà bếp .
Ai dè bước thấy cô đang vô cùng nghiêm túc nấu cơm.
Cái vẻ cam tâm tình nguyện đó cứ như là tẩy não .
Cô suýt nữa thì tưởng cô em chồng thật sự cải tà quy chính, cuộc đời .