NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-04-09 15:32:28
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Biểu hiện của trẻ con luôn là thuần khiết nhất, ai đối xử với nó thì nó sẽ thích đó.”

 

Rõ ràng là Dao Dao thích cô.

 

Dao Dao thích bà Lưu, vì con bé bao giờ chủ động đòi bà Lưu bế.

 

Chu Việt Đông rủ mắt, dẫn em trai theo .

 

Trên bàn đặt mấy bát mì nóng hổi, mỗi bát đều một quả trứng ốp la chiên vàng ruộm, hương thơm thoang thoảng bay khiến hai nhóc tì đói cả ngày khỏi nuốt nước miếng.

 

Tư Niệm xuống, liếc hai đứa :

 

“Ăn , đủ thì trong bếp vẫn còn.”

 

gắp mì đút cho Dao Dao ăn.

 

Lần Chu Việt Đông ngăn cản em trai ăn đồ của cô nữa, hai đứa trẻ ăn ngấu nghiến những sợi mì.

 

Chúng từng ăn mì, nhưng loại mì thơm ngon dai mượt thế thì mới ăn đầu.

 

Chẳng giống chút nào với mì ăn, nồng nặc mùi lúa mạch.

 

Đồ kế ngon hơn bà Lưu hàng trăm , hai đứa trẻ cũng hiếm khi ăn một bữa no nê.

 

Ăn cơm xong, hai đứa chủ động dọn bát đĩa bếp rửa bát, Tư Niệm cũng thảnh thơi.

 

Lúc nãy mì kéo tay khiến cô ám đầy mùi thức ăn, về phòng định đồ ngủ để tắm thì cửa gõ mở.

 

Tư Niệm còn tưởng là Dao Dao lên tìm , một mặt l.ồ.ng áo qua đầu, một mặt đầu :

 

“Cái con bé , một lát mà rời khỏi dì là...”

 

hết câu thì nụ cứng đờ.

 

Chu Việt Thâm càng nhanh ch.óng kéo đóng cửa .

 

Tư Niệm:

 

“.....”

 

Tiếng hét cứ thế kẹt ở cổ họng.

 

Cô vô cảm mặc thêm áo khoác, tự kiểm điểm tại đóng c.h.ặ.t cửa.

 

Thay đồ ngủ xong, cô ngoài, thấy bóng lưng đàn ông đang lưng về phía ở cửa.

 

Tư Niệm vô thức quan sát từ xuống .

 

Người đàn ông để kiểu tóc húi cua chỉnh tề, mặc một chiếc áo ba lỗ màu xám, lúc mồ hôi thấm đẫm một mảng lớn lưng áo, lờ mờ phác họa những đường nét cơ bắp.

 

Cánh tay và bả vai cháy nắng đen, cơ bắp quá phô trương nhưng săn chắc, là kiểu vóc dáng vô cùng tinh gọn.

 

Trên cánh tay đầy gân xanh, ngón tay thô và dài, những đàn ông như đều “ giỏi”.

 

Tư Niệm vô thức nuốt nước miếng, đợi đến khi phản ứng thì đàn ông đầu , ánh mắt của cô cứ thế rơi phần của ...

 

Chu Việt Thâm:

 

“......”

 

thể mượn phòng cô tắm nhờ một lát , vòi nước ở nhà vệ sinh chung hỏng .”

 

Anh liếc Tư Niệm, giọng trầm thấp.

 

Tư Niệm lập tức thu hồi ánh mắt, khuôn mặt trắng nõn hiện lên một lớp ửng hồng nhạt:

 

“Được chứ, .”

 

“Làm phiền .”

 

Chu Việt Thâm lịch sự gật đầu, mắt lung tung mà thẳng trong.

 

Tư Niệm vốn tưởng ngày nào cũng về muộn nên hôm nay cũng nghĩ nhiều, quần áo cũng đóng c.h.ặ.t cửa, may mà đàn ông cũng coi như quân t.ử.

 

Cô thở phào nhẹ nhõm, xuống lầu bếp nấu mì cho .

 

Người đưa cho nhiều tiền như , nấu vài bữa cơm Tư Niệm vẫn sẵn lòng cho .

 

Chu Việt Thâm tắm rửa khá nhanh, mười mấy phút mang theo nước đầy xuống lầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-23.html.]

 

Anh kín đáo quan sát ngôi nhà, mới chỉ một ngày mà nhà cửa trở nên sạch sẽ.

 

Trước luôn mấy con muỗi, chỗ nào cũng bừa bãi, mà thấy phiền lòng.

 

bây giờ khắp nơi đều ngăn nắp sạch sẽ, khí trong lành, sàn nhà lau sáng loáng.

 

Không cần nghĩ cũng đây là kiệt tác của phụ nữ đó.

 

Vì ở nông thôn ít khi lau sàn nhà sạch sẽ đến mức .

 

Trên bàn ăn còn đặt một chiếc bình thủy tinh, bên trong cắm những bông hoa dại thể thấy ở bất cứ ven đường, tiếp thêm vài phần khí ấm áp cho cả ngôi nhà.

 

Nhìn sofa, Tiểu Đông và Tiểu Hàn đang bài tập, Dao Dao sofa xem tivi.

 

Con bé bình thường nhem nhuốc là thế mà hôm nay trắng trẻo mềm mại, quần áo sạch tinh tươm, trông vẻ b-éo lên ít so với .

 

Chu Việt Thâm nhướng mày, tới bế đứa nhỏ lên, một mùi sữa thơm ngọt lập tức xộc mũi.

 

Cái miệng nhỏ của con bé vẫn còn ngậm nửa miếng bánh quy.

 

Những thứ bình thường trong nhà hề .

 

Chu Việt Thâm bao giờ nuôi con, cũng chăm sóc tinh tế thế nào, luôn nghĩ rằng chỉ cần cơm ăn là .

 

Anh công việc quá bận rộn, thời gian chăm sóc con cái nhưng về mặt tiền bạc thì bao giờ để chúng chịu thiệt.

 

bất kể cho bao nhiêu tiền, mấy đứa trẻ vẫn g-ầy như những hạt đậu.

 

Chu Việt Thâm từng nghĩ đến việc tìm phụ nữ, nhưng những tìm đây tâm địa độc ác, suýt chút nữa hại ch-ết bọn trẻ.

 

Sau đó chỉ đành tìm đến nhà nấu cơm cho ba đứa trẻ.

 

hiệu quả cũng rõ rệt.

 

“Bố ạ.”

 

“Bố.”

 

Tiểu Đông và Tiểu Hàn thấy thì vô thức thẳng lưng lên, cung kính gọi một tiếng.

 

“Ừ.”

 

Chu Việt Thâm đặt con gái nhỏ lên đùi, hai đứa trẻ đôi mắt khá giống chị gái .

 

Cả hai đều kính sợ và sợ hãi , vì gương mặt Chu Việt Thâm bẩm sinh mang vài phần nghiêm nghị.

 

Những năm lính, những tay lính trẻ thấy đều khép nép, huống chi là hai nhóc tì .

 

“Học tập thế nào .”

 

Anh thản nhiên hỏi.

 

Chương 20 Vào thành phố

 

“Cũng tạm ạ, vẫn như thôi.”

 

“Tốt, cố gắng học tập.”

 

Chu Việt Thâm và hai đứa trẻ thực cũng chút xa cách, đều kiểu ham chuyện, cả tuần cộng thời gian chuyện chắc chỉ đếm đầu ngón tay.

 

Vẫn là Tư Niệm phá vỡ sự cứng nhắc giữa ba cha con.

 

“Cái đó, Chu, nấu mì, ăn một chút .”

 

Chu Việt Thâm gật đầu, dậy tới.

 

Thấy Tư Niệm, Dao Dao lập tức giơ tay ê ê a a đòi bế.

 

Chu Việt Thâm nhướng mày Tư Niệm.

 

Gương mặt Tư Niệm mang nụ dịu dàng, tiến lên :

 

“Đưa đứa nhỏ cho .”

 

Cô đưa tay , một đôi bàn tay trắng trẻo thon dài, cho dù là cơm thì vẫn trắng nõn xinh .

 

Móng tay đều ánh lên sắc hồng nhạt.

 

 

Loading...