“Nghĩ đến chữ , cô nhớ chữ Chu Việt Thâm khá .”
Người đàn ông già chẳng lẽ cũng từng học ?
Cô nghiêng đầu Chu Việt Thâm một cái, thấy nhướng mày Chu Trạch Hàn.
Dường như cũng là vẻ mặt hài lòng, liền hỏi:
“Chu Việt Thâm, tiếng Anh ?"
Chu Việt Thâm khựng , cô:
“Biết một ít."
Tư Niệm càng ngạc nhiên hơn.
Người đàn ông , xem còn nhiều bí mật cô khai thác hết đấy.
Cũng vội, Tư Niệm thu hồi ánh mắt, về phía thằng bé đang ưỡn cái ng-ực nhỏ chờ khen ngợi.
“Tiểu Hàn giỏi quá, cũng thể nhờ ba kiểm tra giúp nhé."
Chu Trạch Hàn ông ba mù chữ nhà một cái, gật gật đầu:
“Con ơi."
Rồi đôi mắt sáng rực cô.
Tư Niệm lập tức lấy tò he đường gói sẵn từ trong giỏ xe đạp .
Dù buổi chiều nhiệt độ cao nhưng vẫn chỗ chảy .
Tuy nhiên cũng ảnh hưởng gì, cô đưa cho Chu Trạch Hàn đang trợn tròn mắt :
“Đây là phần thưởng, cầm lấy ăn con."
Chu Trạch Hàn đưa tay đón lấy, nuốt nước bọt :
“Con cái , đây là tò he đường!
Trước con thấy bạn cùng lớp ăn !
Bạn ngọt lắm!"
Khoảng chừng nhíu đôi lông mày nhỏ vẻ khó xử, với Tư Niệm:
“Mẹ ơi, con ăn, con thể cứ để dành mãi ạ?"
“Không con, nhanh chảy lắm."
Chu Trạch Hàn lập tức thất vọng:
“ răng con , ăn kẹo nhiều sẽ mọc sâu răng, con sợ mọc sâu răng lắm."
Răng sữa của thằng bé rụng , bác sĩ nha khoa nếu ăn kẹo thì sẽ mọc hàm răng hơn.
Cậu thấy , những đứa trẻ răng trong lớp, răng vàng lệch, đó là lỗ sâu thôi.
Cậu mới mọc như thế !
Răng của trai hề lệch, vì họ kẹo mà ăn.
Chu Trạch Hàn cho rằng, răng của trai như là vì ăn kẹo.
Nên bây giờ bắt đầu cai kẹo .
đây là tặng cho , Chu Trạch Hàn thấy khó xử quá mất.
Tư Niệm lắc đầu:
“Thỉnh thoảng ăn một , nếu con thật sự sợ thì ăn xong đ-ánh răng là ."
Chu Trạch Hàn , lập tức mắt sáng rực lên.
“Hura~ Mẹ nhất trần đời~ Mẹ ơi cúi đầu xuống con cái ."
Cậu đột nhiên bẽn lẽn .
Tư Niệm phối hợp cúi xuống, hỏi:
“Gì con?"
Chu Trạch Hàn lập tức kiễng chân, nhanh như chớp hôn một cái lên mặt Tư Niệm (ngay mặt ba ).
Hôn xong thì mặt đỏ bừng ôm tò he đường chạy mất.
Chạy nhanh như bay, trông như một chiếc máy bay nhỏ .
Tư Niệm mỉm thẳng dậy, đúng là một thằng bé thẹn thùng mà đáng yêu.
Tuy nhiên tốc độ của thằng bé, nghĩ đến việc bình thường cứ thích nhảy nhót chạy nhảy, Tư Niệm thầm nghĩ, theo con đường thể d.ụ.c thể thao vẻ tệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-220.html.]
Dù vì lý do của mà thời gian sẽ chăm chỉ học tập.
rõ ràng, sở thích của ở mặt .
Thời gian dài trôi qua, đoán chừng sẽ kiên trì nổi.
Chi bằng bồi dưỡng cho một sở thích khác.
Dù sách là con đường duy nhất hiện nay, nhưng con đường đều dẫn đến thành Rome, cái gì phù hợp với mới là nhất.
Cô chừng đưa ánh mắt quét qua Chu Trạch Đông đang bế em gái chớp mắt bên cạnh.
Khựng một chút.
Chu Trạch Đông lúc nào cũng trầm mặc, thích chuyện.
Chỉ ở góc tường dùng ánh mắt ngưỡng mộ thằng hai.
Giống như chú ch.ó nhỏ bỏ rơi, lấy lòng qua đường nhưng sợ đ-á cho một cái.
Cô vẫy vẫy tay:
“Tiểu Đông con đưa em đây."
Mắt Chu Trạch Đông lập tức sáng lên, ôm c.h.ặ.t em gái, nhanh ch.óng tiến lên.
“Mẹ ơi."
Tư Niệm cầm lấy tò he đường cho hai đứa trẻ:
“Đây là cho con và em gái."
Hàng mi Chu Trạch Đông rung động.
Cậu còn tưởng cái chỉ em trai mới thôi.
Vì em trai rụng răng, gần đây đều ăn kẹo nữa .
Nên mới mua tò he đường cho em .
Không ngờ cũng mua cho và em gái nữa.
Chu Trạch Đông đưa tay nhận lấy tò he đường, trong lòng chút buồn bã.
Cậu yêu quý như em trai, nhưng đối xử với họ là như .
**
Vì về khá muộn nên bữa tối ăn đồ thừa từ hôm qua.
Cơm thừa canh cặn ở nông thôn cũng thơm, vì nó thấm vị.
Lấy từ trong tủ lạnh hâm nóng là ăn .
Vì quá muộn, hai đứa trẻ ngày mai còn dậy sớm nên cứ ăn đại một chút.
Tư Niệm còn mua trái cây, dù ngày nào cũng ăn thịt thì quá dầu mỡ, bổ sung vitamin cũng quan trọng.
Buổi sáng cô sẽ để con ăn chuối uống sữa.
Buổi tối thì ăn một ít nho, nếm thử vị.
Trong làng chẳng ai nỡ ăn loại nho to , ngọt nhiều nước.
Hai đứa trẻ ăn mà vỏ cũng nỡ nhả , nuốt luôn.
Chua chua ngọt ngọt cũng ngon.
Bé Dao Dao thích ăn nho nhất, con bé một loáng cái ăn hết gần nửa chùm.
Tư Niệm tắm một lát, lúc xuống lầu thì đàn ông ngăn cản con gái như Chu Việt Thâm để con bé ăn hết cả một chùm nho lớn.
Thấy con bé bụng tròn lẳn mà vẫn đưa tay nhét miệng, Tư Niệm vội vàng tiến lên ngăn cản:
“Được Dao Dao, ăn nhiều thế, ăn nhiều sẽ đau bụng đấy."
May mà Dao Dao ngoan ngoãn, kiểu trẻ con sẽ tùy tiện bảo vệ đồ ăn, con bé chớp mắt chùm nho, Tư Niệm, thấy ánh mắt kiên định của Tư Niệm thì ngoan ngoãn đưa đôi tay nhỏ đòi bế.
Tư Niệm xoa xoa đầu nhỏ của con bé, bế con bé lên, đầu , Chu Việt Thâm cũng đang .
Cô trách móc:
“Lần chừng chút, tối muộn ăn nhiều thế, trẻ con dễ tiêu chảy lắm."
Chu Việt Thâm mấy quả nho còn trong đĩa, còn đang định đợi con gái ăn xong mới bế con bé lên lầu.
Thấy con gái thích ăn nên gì.
Nghe thấy lời Tư Niệm mới phản ứng , ngượng ngùng sờ sờ mũi.