“Ba Tư lập tức ngẩn , phản ứng , sắc mặt kinh biến.”
Chính vì họ ở trong khu tập thể quân đội, phận đặc thù, một chuyện nhỏ thôi cũng đủ lấy nửa mạng sống của họ !
Họ càng hành sự cẩn thận hơn.
Giờ lời của Tư Niệm, lập tức sống lưng lạnh toát, mồ hôi hột chảy ròng ròng.
“Nói, bậy bạ gì đó, là giúp nó, đây dù cũng là chuyện gia đình các , ngoài như chúng thể nhúng tay !"
Ba Tư vội vàng quát.
Tư Niệm :
“Bác cả gọi chú dì đến chẳng là để nhờ chú dì giúp đỡ , nếu chú dì giúp thì bác cả sẽ thất vọng lắm đấy."
Vương Thúy ở bên cạnh nghiến răng nghiến lợi đến sắp vỡ nát.
Vốn dĩ nhà họ Tư định giúp , ngờ vẫn cái con nhỏ dọa cho sợ.
Bà nghiến răng:
“Niệm Niệm cháu quá lên , rõ ràng chỉ cần các nới miệng một chút là , cứ nhất quyết cho phức tạp thế , bác thấy cháu chính là lời ba cháu chứ gì."
Ba Tư lập tức phản ứng , cau mày Tư Niệm, ánh mắt nghi ngờ.
Tư Niệm thở dài một tiếng, buồn bã :
“Bác cả thì lắm, chuyện đồn công an điều tra , lúc nếu chúng cháu đột nhiên nới miệng, bên công an chắc chắn sẽ nghi ngờ cửa , chừng lúc đó sẽ điều tra đến chỗ ba nuôi của con mất, con thì cả, nhưng chuyện đối với ba nuôi luôn , bác và họ tình cảm nên quan tâm, nhưng con thì khác, họ là những nuôi dưỡng con mười mấy năm, con thể quan tâm đến danh tiếng tiền đồ của họ mà chuyện hại họ ?"
“Ba nuôi của con sắp thăng chức , nếu đúng lúc mấu chốt mà nắm thóp..."
Tư Niệm đến đây thì im bặt.
Quả nhiên, xong lời , mặt ba Tư lập tức tái nhợt!
Việc thăng chức của ông dồn nén lâu , vì chuyện ông còn phàn nàn với nhà mấy , đó còn bắt Tư Niệm đến nhà họ Tư với thủ trưởng Phó.
Vì đối thủ cạnh tranh nên vẫn luôn chèn ép.
Bây giờ sắp kết thông gia với nhà họ Phó, thành thông gia .
Đối phương chắc chắn dám tranh với .
Nếu đúng lúc mấu chốt xảy chuyện, nắm thóp thì xong đời luôn!
Lập tức hít một khí lạnh, ánh mắt Tư Niệm trở nên cảm kích và mừng rỡ.
Trong đó chứa vài phần áy náy.
Dù cũng là đứa trẻ nuôi nấng mười mấy năm, dù bây giờ nghi ngờ cô, nhưng cô những giận mà còn một lòng lo lắng cho .
Ba Tư đều cảm thấy thật là khốn nạn.
Lại Tư Niệm :
“Tất nhiên, nếu ba nuôi của con bằng lòng bỏ tiền bồi thường viện phí và tổn thất tinh thần cho ba con thì chuyện chắc chắn cũng thể giải quyết êm , dù đều là họ hàng, chúng con cũng cho khó coi quá, chắc chắn sẽ ép con trai bác tù , bên công an cũng , bồi thường thỏa đáng thì chuyện coi như kết thúc."
Nghe thấy giúp bồi thường tiền, đến lượt mặt Trương Thúy Mai xanh lè.
Bà kẻ ngốc, tại giúp nhà bác cả Lâm bồi thường tiền chứ.
Càng khỏi là hai nhà thích gì!
Họ chỉ con trai bà sắp tù thấy tội nghiệp nên mới giúp bà vài câu thôi.
Thế là lập tức phủi sạch quan hệ :
“Đã cần tù là , còn các tự giải quyết, chúng cũng nhúng tay ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-216.html.]
Nói , vẫn là bồi thường tiền.
Vương Thúy tức đến gan phổi đều đau.
Lại thấy Tư Niệm buồn bã :
“Con cũng bắt bồi thường bao nhiêu, ba trăm đồng là , bác sĩ , con ở viện một thời gian, thương xương, ai cũng thương gân cốt mất một trăm ngày, chắc chắn là thể về , bác cả bằng lòng thì chúng con cũng còn cách nào khác, chỉ thể để ba nuôi của con giúp bác thôi."
Ba Tư lời thì liên tục lùi hai bước.
“Nói gì chứ, chẳng xong chuyện bồi thường tiền , còn giúp cái gì nữa, chúng giúp chuyện , theo thấy vẫn là họ tự bồi thường tiền thì hơn."
Tư Niệm gật đầu :
“Vẫn là chú dì hiểu rõ đại nghĩa, con cũng ủng hộ suy nghĩ của chú dì."
Ba Tư thở phào nhẹ nhõm.
Vương Thúy:
“..."
Cuối cùng Vương Thúy tức đến xanh mét mặt mày mà rời ....
Ba Tư lấy ngại, dù họ còn ầm ĩ bắt Tư Niệm thả , lúc còn chút sợ hãi, cũng tiện ở lâu, vội vàng bỏ một câu:
“Niệm Niệm, hậu thế là đám cưới của Tư Tư và Phó Dương, nếu con tiện thì cùng chồng con qua ăn bữa cơm nhé."
Tư Niệm buồn bã :
“Đám cưới long trọng như ?
tiền của con dành để chữa bệnh cho con hết , còn tiền mua quần áo nữa, đến lúc đó qua đó con sợ mất mặt , con vẫn là thì hơn."
Ba Tư quan tâm nhất là thể diện, lời lập tức :
“Thế , chẳng chỉ là một chiếc váy thôi , cho con tiền đây, con mua bộ nào , cho cả cái Chu... chồng con cũng mua một bộ cho hồn, ?"
Ba Tư rút một tờ mười đồng đưa qua, Tư Niệm thở dài :
“Nghe bây giờ một bộ váy tây nhỏ cũng mười đồng , con thôi mua nữa, đắt quá, hơn nữa, mua váy tây nhỏ còn mua giày da nhỏ, tóc, nếu thì trông lôi thôi lếch thếch cho..."
Tay rút tiền của ba Tư khựng , c.ắ.n răng, rút thêm hai tờ mười đồng nữa.
Tư Niệm tiếp tục cúi đầu tự lẩm bẩm:
“Com-plê nam cũng đắt lắm, ôi, là chúng con thôi ..."
“Được , năm mươi đồng chắc đủ chứ."
Ba Tư nhét năm tờ mười đồng qua, xót tiền chịu nổi.
Sao ông phát hiện , mỗi đến tìm đứa con nuôi là mất một khoản lớn nhỉ.
Hơn nửa tháng lương bay mất tiêu.
Ba Tư càng nghĩ càng xót tiền.
Ai ngờ Tư Niệm :
“ đến lúc đó chắc còn mua chút quà mang qua nữa chứ, nhưng chúng con đều mua nổi thứ gì , tặng thì nhà họ Phó khi nào nghĩ..."
Cuối cùng ba Tư bỏ một trăm đồng rời khỏi bệnh viện với khuôn mặt xanh mét...
——
Chương 174 Phải, vì em