NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 175
Cập nhật lúc: 2026-04-09 15:53:05
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lát nữa còn về trang trại lợn, nếu chuyện gì , hãy đến trang trại lợn tìm , hoặc đợi về, ?"
Tư Niệm gật đầu, ngoan ngoãn:
“Em ."
Dao Dao bên chân Tư Niệm, tư thế y hệt như cô.
Chu Việt Thâm một lớn một nhỏ, đôi mày vốn lạnh lùng ngày thường bỗng trở nên dịu dàng nên lời, đưa tay xoa đầu con gái, Tư Niệm.
Gió khá lớn.
Thổi loạn mái tóc mềm mại của Tư Niệm, cô gạt tóc , vẻ mặt hiền từ của khi ôm đứa trẻ.
“Em hâm cơm trưa cho , ăn xong hãy ."
Khóe môi Chu Việt Thâm nhếch lên:
“Ừ, lên lầu bộ quần áo."
Anh bế Dao Dao nhà, Tư Niệm một lúc cũng theo , bếp nấu cơm.
Bình thường để lười biếng, Tư Niệm đều nấu phần nhiều hơn một chút.
Buổi trưa hâm là thể ăn .
Cô hâm nóng canh và thức ăn, thấy Chu Việt Thâm vẫn xuống lầu.
Gõ cửa phòng, cửa đàn ông mở , một luồng gió mát từ cửa sổ thổi , tạt lên mặt cô, dáng cao lớn của Chu Việt Thâm ở cửa, cô.
Cô mới bận rộn trong bếp, chút nóng, mấy chiếc cúc áo sơ mi đang mặc nới lỏng , trễ xuống, để lộ đường sự nghiệp đầy kiêu ngạo.
Tóc buộc cao kiểu đuôi ngựa, trán chỉ vài sợi tóc con rủ xuống trang điểm cho khuôn mặt, một khuôn mặt trắng trẻo mỹ lệ, khi ngước mắt lên là sự dịu dàng.
Chu Việt Thâm cô một lúc, tay ôm lấy eo cô, trực tiếp đưa cô trong.
Rầm.
Cửa đóng .
Tư Niệm ép lên cửa.
Cô khẽ thở dốc, ngước đầu :
“Chờ chút, ăn cơm ."
“Không vội."
Anh xong liền cúi đầu ngậm lấy môi cô.
Bàn tay lớn ấn eo cô ép lòng , môi lưỡi quấn quýt nồng nhiệt.
Tư Niệm cảm thấy chân hẫng một cái, cả nhấc bổng lên.
Đôi cánh tay trắng trẻo theo bản năng ôm lấy cổ .
Nửa của cô là chân váy.
Động tác khiến vạt váy lập tức đùn lên .
Bàn tay thô ráp của đàn ông bóp c.h.ặ.t đôi chân dài trắng nõn.
Lòng bàn tay áp da thịt, nóng rực, mềm nhũn.
Anh bế cô về phía chiếc giường lớn, nhanh Tư Niệm lún sâu trong chăn đệm.
Anh hôn lâu, l.ồ.ng ng-ực áp sát sự mềm mại của cô.
Bàn tay lớn cũng trượt lên , dễ dàng cởi bỏ mấy chiếc cúc áo ng-ực cô, vùi đầu trong đó.
Gió nhẹ bên ngoài vù vù thổi từ cửa sổ , nhưng thổi tan sự nồng cháy trong căn phòng.
Một tiếng , Chu Việt Thâm xuống lầu.
Thức ăn bàn nguội lạnh từ lâu, Dao Dao đang ghế sofa xem tivi, xảy chuyện gì.
Nghe thấy tiếng động, cô bé mới đầu , thấy là bố , lập tức nhảy xuống sofa, chạy bình bịch đôi xăng đan nhỏ tới, đưa tay đòi bế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-175.html.]
“Mẹ~"
Chu Việt Thâm khẽ một tiếng, phụ nữ chỉ dạy con bé gọi thôi ?
Anh cúi bế con gái lên, hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, giọng trầm thấp :
“Gọi bố."
“Mẹ~" Dao Dao ôm cổ , đôi mắt cong cong.
Chu Việt Thâm nặn nặn mặt con bé, ép buộc.
Anh một tay bế con gái, một tay bưng thức ăn bếp hâm .
Trước tiên cho con bé ăn để cô bé tự ăn cơm, đàn ông lúc mới nhanh ch.óng giải quyết bữa trưa.
Dao Dao ăn no xong liền buồn ngủ, ăn đầu nhỏ gật gù.
Chu Việt Thâm bế cô bé lên lầu, đẩy cửa phòng .
Trên chiếc giường lớn, một bóng dáng g-ầy gò mềm mại đang lún sâu chăn ngủ say.
Tư Niệm mệt lả nhận Chu Việt Thâm .
Cho đến khi Chu Việt Thâm đặt con gái xuống bên cạnh cô, cô mới mơ màng mở mắt.
Thấy Dao Dao, cô dịch sang một bên giường, giọng dịu dàng hỏi Chu Việt Thâm:
“Anh bận việc ?"
Chu Việt Thâm rũ mắt khuôn mặt lúc ngủ của cô.
Lời còn kịp xong, đợi lên tiếng, cô chìm sâu giấc ngủ.
Chu Việt Thâm kéo chăn cho hai , cúi đầu gạt mái tóc mềm mại , đặt một nụ hôn nhẹ lên má Tư Niệm, lúc mới dậy rời .
**
Trong thành phố.
Nhà họ Phó và nhà họ Tư đang bàn bạc về ngày cưới.
Lần khi Lâm Tư Tư đến chăm sóc Phó Dương, Phó Dương uống say, hai xảy chuyện gì, Lâm Tư Tư quần áo chỉnh tề lóc rời khỏi nhà họ Phó.
Chuyện lan truyền khắp khu đại viện.
Mọi đều nghĩ Phó Dương say r-ượu ép buộc Lâm Tư Tư chuyện đó.
Vốn dĩ hai hôn ước, thực riêng tư xảy chuyện gì lẽ cũng .
Khu đại viện quân đội vốn dĩ phong khí nghiêm ngặt, cộng thêm bộ dạng của Lâm Tư Tư lúc đó, thể nghĩ nhiều .
Vì chuyện mà nhà họ Phó cũng đẩy lên đầu sóng ngọn gió.
Vốn dĩ là một chuyện vui, giờ ầm ĩ thành thế , họ cũng còn mặt mũi nào.
Cộng thêm chuyện xảy ngày hôm đó quả thật là do con trai đúng, dù cũng uống say, kiểu gì cũng là Lâm Tư Tư con gái chịu thiệt, vì chủ động tìm đến nhà.
Nhà họ Tư đương nhiên vui mừng hết mực.
Lần đến nhà họ Chu, phát hiện Chu Việt Thâm mà họ luôn coi thường hề đơn giản, khi về Tư phụ liền khắp nơi ngóng tin tức về Chu Việt Thâm.
Tuy nhiên kết quả cuối cùng khiến ông vô cùng thất vọng!
Vốn tưởng Chu Việt Thâm quen Cục trưởng Lý, Thủ trưởng Trương, còn mặc bộ quân phục như , chắc chắn đơn giản.
khi dò hỏi mới phát hiện Chu Việt Thâm đúng là từng lính, nhưng xuất ngũ mấy năm !
Cục trưởng Lý và những khác đến cũng chỉ vì đây ở cùng một khu quân đội mà thôi.
Kết quả khiến ông thất vọng tràn trề.
Nghĩ đến việc lúc đó bỏ bao nhiêu tiền, Tư phụ tức đến mức mấy đêm ngủ , tóc cũng bạc trông thấy.
May mà con gái ruột bên hôn sự cuối cùng cũng thành, ông cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mặc dù con gái nuôi bên khiến ông thất vọng, nhưng nhà họ Chu thể ở ngôi nhà như chắc cũng thiếu tiền, cộng thêm còn quen Cục trưởng Lý họ, cho dù lợi hại như tưởng tượng thì chắc chắn cũng chỗ thể giúp đỡ họ, nghĩ trong lòng Tư phụ mới dễ chịu hơn một chút.