NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-04-09 15:44:11
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Oa oa oa, cần khác , chỉ cần thôi..."

 

Chu Việt Thâm con trai , trong lòng cũng dễ chịu gì.

 

Anh bước xuống xe, khom cái hình cao lớn của xuống, vỗ vỗ đầu con trai út:

 

“Mẹ vài ngày là về thôi mà, Tiểu Hàn ngoan chứ."

 

Chu Việt Hàn xong, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng:

 

“Thế thì con cùng cơ, con ở với khác ."

 

Chu Việt Đông mím c.h.ặ.t môi, ánh mắt trống rỗng.

 

Tư Niệm thở dài, tiến lên :

 

“Thôi đừng nữa, về nữa ."

 

Chu Việt Hàn lập tức ngừng , đầu cô:

 

“Thật ạ?"

 

Tư Niệm gật đầu:

 

“Ừ, thật."

 

Chu Việt Thâm đang , :

 

“Em ở thêm vài ngày, đợi đến tối hôm ngày cưới mới về là , dù cũng ở gần đây, bố em chắc sẽ hiểu cho thôi."

 

Chu Việt Thâm dậy, đôi mắt thâm trầm đầy vẻ nợ nần, giọng trầm thấp:

 

“Làm em chịu thiệt thòi ."

 

Tư Niệm lắc đầu.

 

Nói xong, cô hai đứa nhỏ đang mong chờ, mỉm :

 

“Được nữa nhé, với bố các con , về nữa, cần khác đến chăm sóc các con ."

 

Hai nhóc tì thấy lời Tư Niệm , lập tức nữa, Chu Việt Hàn càng vui mừng ôm c.h.ặ.t lấy đùi bố , hạnh phúc :

 

“Bố ơi, bố quá!"

 

Nhìn thấy những đứa trẻ đang vui vẻ, Chu Việt Thâm ngước mắt Tư Niệm.

 

Trước đây con cái bao giờ thiết với như .

 

Tư Niệm cũng tiến lên xoa đầu Chu Việt Đông, mới Chu Việt Thâm:

 

“Được , ."

 

“Tiểu Hàn qua đây nào, để bố con việc."

 

Mấy ngày nay đàn ông bận rộn lắm đấy.

 

Chu Việt Hàn lập tức vui vẻ chạy , chủ động nắm lấy tay cô.

 

 

Sáng sớm hôm đó một trận mưa lớn, mặt đất trơn trượt.

 

Trên núi sương mù bao phủ.

 

Ngôi làng ẩn trong sương mù mờ ảo bốc lên những làn khói bếp, từ xa cứ như một bức tranh thủy mặc tuyệt .

 

Tư Niệm xe mô tô, ngôi làng lạc hậu mắt.

 

Lúc trong lòng cô cảm thấy bình yên vô cùng.

 

Hai nhanh ch.óng đến thị trấn.

 

Chu Việt Thâm dựng xe mô tô, dẫn Tư Niệm đến đồn cảnh sát .

 

Tư Niệm chút thắc mắc:

 

“Chúng đến đồn cảnh sát gì thế?"

 

Chẳng lẽ thời đăng ký kết hôn là đến đồn cảnh sát ?

 

Để tác giả lên Baidu tra thử ... tra xong , vẫn đến Cục Dân chính mới đúng!

 

Chu Việt Thâm dừng bước, giọng thâm trầm :

 

“Theo phản hồi của độc giả, hai đứa nhỏ cùng thế hệ với thì thực sự nên, cho nên để tác giả mắng nữa, định nhân lúc đăng ký kết hôn sẽ đổi tên cho hai đứa nhỏ luôn..."

 

Chương 114 Thế

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-139.html.]

Tư Niệm gật đầu tán thành:

 

“Nói đúng lắm."

 

Vừa bây giờ bọn trẻ còn nhỏ, đổi tên cũng quá đột ngột.

 

Còn Tư Niệm, nhà dường như cũng yêu cầu cô đổi tên.

 

Tư Niệm cũng đổi tên, vì kiếp cô cũng tên là Tư Niệm.

 

Đột nhiên họ Lâm, cô sợ quen.

 

Nhà họ Tư tuy , nhưng cái tên Tư Niệm .

 

Thời đổi tên đơn giản, mang sổ hộ khẩu đến đồn cảnh sát đăng ký là .

 

Tư Niệm theo Chu Việt Thâm đồn cảnh sát, nhân viên hỏi họ đổi thành tên gì.

 

Chu Việt Thâm Tư Niệm, hỏi ý kiến cô:

 

“Em ý tưởng gì ?"

 

Tư Niệm là học thức học hết cấp ba, để cô đặt tên là hợp lý nhất.

 

Tư Niệm do dự một chút :

 

“Giữ chữ Đông và chữ Hàn , em sợ đổi tên nhiều quá hai đứa trẻ sẽ quen."

 

Chu Việt Thâm khẽ gật đầu, giọng trầm thấp :

 

“Vậy thì gọi là Chu Trạch Đông, Chu Trạch Hàn , Dao Dao đổi thành Chu Hề Dao."

 

Gia đình bên phía chị gái họ Vương, đây tên mấy đứa trẻ là Vương Việt Đông, Việt Hàn, khi nhận nuôi tên , Chu Việt Thâm mới đổi họ cho chúng thôi.

 

Mặc dù nhiều gia đình chữ lót ở giữa giống là đại diện cho cùng một thế hệ, nhưng nhà Chu Việt Thâm chỉ là con trai.

 

Cho nên chuyện phân chia thế hệ , chỉ là tình cờ khi đổi tên thì khiến hiểu lầm thôi.

 

Hai đổi tên xong thì đến Cục Dân chính để đăng ký kết hôn.

 

Khi đến Cục Dân chính, Chu Việt Thâm bỗng dừng bước.

 

Tư Niệm đầu , chút thắc mắc:

 

“Sao thế?"

 

Thấy hai hàng lông mày đen rậm của nhíu , cô càng thêm thắc mắc.

 

Đây kết hôn thứ hai , chẳng lẽ còn thấy căng thẳng ?

 

Có lẽ vì chuẩn tâm lý từ lâu, cộng thêm việc Tư Niệm yêu quý ba đứa nhỏ và cũng cảm tình với Chu Việt Thâm, cho nên cô chẳng thấy sợ hãi chút nào.

 

Kế hoạch tiếp theo của cô là:

 

1, Đăng ký kết hôn.

 

2, Chuẩn tham gia kỳ thi đại học.

 

3, Nuôi dạy Dao Dao khôn lớn.

 

Tham gia kỳ thi đại học, đó bảo lưu một thời gian, đợi Dao Dao lớn hơn một chút thì cô sẽ tự do.

 

Tư Niệm cũng theo đuổi danh lợi như kiếp , hồi đó vì sĩ diện mà cô cố sống cố ch-ết mới thi đỗ Đại học Thanh Hoa.

 

Tuy nhiên trường thì vẫn chỉ là một kẻ công ăn lương, ngày ngày từ sáng đến tối, chẳng khác nào một cái xác hồn.

 

Lúc đó cô thầm nghĩ, nếu tiền thì sẽ về quê dưỡng lão.

 

Thi lấy cái chứng chỉ hành nghề sư phạm, đến trường tiểu học giáo viên ngoại ngữ.

 

Ngoại ngữ của cô là nhất, cô năng khiếu ngôn ngữ, ngay từ hồi cấp ba cô học mấy thứ tiếng .

 

Trước đây từng mơ mộng học xong, tiền thì sẽ du lịch nước ngoài.

 

Tuy nhiên những giấc mơ tự do , cuối cùng đều guồng công việc bào mòn còn một mảnh.

 

Ở tương lai, cho dù nghiệp trường danh tiếng thì sức cạnh tranh cũng vô cùng lớn.

 

Cô tuy xuất sắc về mặt nhưng ghét kiểu cuộc sống mà ở đó đồng nghiệp tranh giành vì một dự án, đầy rẫy mưu mô xảo quyệt.

 

Chỉ là mỗi khi cô với bố nghỉ việc để nghỉ ngơi, bố đều mắng cô điên .

 

Công ty vất vả lắm mới , khác còn , cô nghỉ, cô đúng là điên .

 

Chẳng ai hiểu cho cô cả...

 

Có lẽ vì cô quá bài xích cuộc sống chen chúc đó, cho nên mới xuyên đến những năm tám mươi .

 

 

Loading...