NGHỊCH ĐẢO VẬN MỆNH: BÀ MẸ KẾ ĐẠI TÀI TN 80 - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-04-09 15:41:57
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ánh mắt hai giao , cần cô tiếp, thứ đều rõ ràng.”

 

Tim Tư Niệm đ-ập thình thịch liên hồi, xoẹt một cái ngước mắt lên.

 

Ánh mắt tĩnh lặng của lúc cũng giống như ánh sáng trong phòng, thâm tối.

 

Nguy hiểm vô cùng.

 

Thế giới bỗng trở nên yên tĩnh,

 

, đôi môi khẽ mở, nhưng gì.

 

Chu Việt Thâm biểu cảm chấn kinh của cô cho hài lòng.

 

cô quên mất , vốn dĩ vẫn luôn là một thô kệch.

 

Tư Niệm bao giờ mới gặp tình huống như chứ, cô là giữ đàn ông , nhưng ngờ sẽ như thế .

 

**

 

Ngày hôm .

 

Tư Niệm tỉnh dậy từ trong giấc mộng.

 

Ngước mắt lên, đàn ông đang cởi trần bên giường mặc quần áo.

 

Bên ngoài trời tảng sáng, ánh sáng mờ ảo từ rèm cửa đêm qua quên đóng lọt , rơi lưng , theo động tác của , cơ bắp cánh tay gồ lên, đường nét mượt mà, trông đầy sức mạnh.

 

Đêm qua chính là dùng một cánh tay lực như .

 

Thấy , cô bản năng mật, giọng mềm mại ấm áp:

 

“Chu Việt Thâm."

 

“Ừm."

 

Chu Việt Thâm chạm ánh mắt lấp lánh thẹn thùng của cô, đáy mắt thoáng qua mấy phần dịu dàng, dậy, bàn tay to xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cô “Làm ồn đến em ?"

 

Tư Niệm lắc lắc đầu, ôm chăn dậy.

 

Ai mà hiểu chứ, cảm giác ôm đàn ông ngủ thật sự là quá hạnh phúc .

 

Chẳng trách các chị em đây dùng cả đời cũng tìm nam mẫu.

 

Cảm giác đó, quả thực kỳ diệu.

 

Mặc dù Tư Niệm vẫn luôn tỉnh táo, tự nhủ bản đừng đắm chìm nam sắc.

 

mật với Chu Việt Thâm, cô cũng thật sự thích.

 

Trước đây cũng từng thử qua việc kết giao bạn trai, tuy nhiên khác chỉ mới nắm tay cô thôi là cô thấy phản cảm về mặt c-ơ th-ể .

 

Chu Việt Thâm chạm cô, cô chỉ thấy rung động và căng thẳng.

 

Có lẽ, đây chính là sức hút của đàn ông già chăng.....

 

“Ngủ thêm lát nữa , nấu cơm."

 

Sự dịu dàng buổi sáng sớm càng sức sát thương gấp bội.

 

Tư Niệm chớp chớp mắt , chậm chạp gật đầu.

 

Cô vốn dĩ sẽ khách sáo.

 

Chu Việt Thâm cúi đặt một nụ hôn lên khóe môi cô, dậy xuống lầu.

 

Sau đêm qua, cách giữa hai kéo gần đến mức tối đa.

 

Một khi gần gũi, là sẽ thể dứt .

 

**

 

Không cần dậy sớm nấu cơm, Tư Niệm thoải mái.

 

Đợi đến giờ, Chu Việt Thâm lên lầu gọi cô xuống ăn cơm.

 

Cơm Chu Việt Thâm tinh tế, nhưng cũng tạm , đến mức khó nuốt.

 

Có thể thấy là dụng tâm .

 

rốt cuộc chuyên nghiệp, chắc chắn là so với Tư Niệm .

 

Ăn sáng xong, Tư Niệm xách túi của khỏi cửa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nghich-dao-van-menh-ba-me-ke-dai-tai-tn-80/chuong-120.html.]

Hôm nay là buổi họp phụ của Tiểu nhị, cô mặc khá trang trọng, là chiếc áo sơ mi trắng và quần bò đang thịnh hành hiện nay, áo sơ mi sơ vin trong quần bò, phác họa vòng eo thon gọn, quần bò là kiểu ống loe, khiến đôi chân trông dài thẳng.

 

Tóc buộc đuôi ngựa, để lộ khuôn mặt rạng rỡ.

 

Ngũ quan nổi bật, làn da mịn màng.

 

Giày chọn đôi giày bệt khá thuận tiện.

 

Đi giày cao gót gì đó thì vẫn quá gây chú ý .

 

Tiểu đại và Tiểu nhị hôm nay mặc lên bộ quần áo mới giặt sạch bong kin kít.

 

Tóc và Chu Việt Thâm là cùng một kiểu, đều là đầu đinh.

 

Ba cha con cùng , quả thực mấy phần giống .

 

Chỉ là da đều đen, trẻ con cũng hiểu chuyện, thỉnh thoảng ngã trầy da tróc vảy, mịn màng như thành phố.

 

Tiểu nhị vốn chuẩn lên xe thì liếc ba bên cạnh một cái, Tư Niệm đang tới một cái, bé dứt khoát nhấc chân chạy về phía Tư Niệm, chạy gọi.

 

Chương 99 thấy con giống xe mô tô đấy

 

“Mẹ ơi, con cầm giúp cho."

 

Nói xong đưa tay định cầm túi giúp Tư Niệm.

 

Tư Niệm một tiếng, đưa cho bé.

 

Chu Việt Hàn ôm lấy chiếc túi tinh tế, túi mùi thơm Tư Niệm, đặc biệt dễ ngửi.

 

Cậu bé ôm như báu vật, chớp chớp mắt Tư Niệm:

 

“Mẹ ơi."

 

Tư Niệm tưởng bé gọi việc, nên đáp một tiếng:

 

“Sao thế con?"

 

Chu Việt Hàn lắc đầu, một lát gọi một tiếng:

 

“Mẹ ơi."

 

Thấy cô vẻ gì là thiếu kiên nhẫn, Chu Việt Hàn hạnh phúc nheo mắt , toét miệng , bé thật sự .

 

Mẹ còn họp phụ cho bé nữa.

 

Cậu bé đúng là đứa trẻ hạnh phúc nhất đời.

 

Tư Niệm thấy bé gọi cũng gì, biểu cảm lén lút vui mừng, trầm mặc một lát, trong lòng nghĩ đứa trẻ chỉ đơn thuần là gọi mà thôi.

 

Cũng đúng, trong tiểu thuyết Tiểu nhị sinh bao lâu thì cha xảy chuyện .

 

Cậu bé nhận mấy tình mẫu t.ử.

 

Cũng chẳng khác Dao Dao là mấy.

 

Lúc cũng là bình thường.

 

Cô cúi đầu Tiểu nhị một cái, thấy trong đôi mắt to của bé tràn đầy ánh sáng hạnh phúc ỷ , cô mà trong lòng thấy mềm nhũn diễn tả .

 

“Mẹ ơi, con phía với ."

 

“Được thôi," Tư Niệm đưa tay dắt bé, chinh phục trẻ con vẫn khá cảm giác thành tựu.

 

Ai thể ngờ cách đây lâu, hai đứa trẻ còn phòng cô như phòng trộm cơ chứ.

 

Lúc đó cô hề nghĩ đến việc chinh phục hai đứa trẻ, chỉ hy vọng thể xoa dịu quan hệ, ít nhất lúc hai đứa trẻ đường vòng, đối tượng trả thù trong đó .

 

vô tình biến thành như thế .

 

Cũng , chung sống hòa bình thật , cả ngày đề phòng mệt bao.

 

Nhìn đứa trẻ ngày càng lạc quan, Tư Niệm cũng thấy khá .

 

Chu Việt Đông xe mô tô, chằm chằm em trai, hồi lâu cử động.

 

Chu Việt Thâm đeo găng tay , nghiêng đầu Tư Niệm và con trai, nụ mặt họ đều dịu dàng.

 

Lại đứa con trai cả lầm lì ít , khựng một lát, giọng trầm thấp:

 

“Tiểu Đông, lên xe ."

 

Chu Việt Đông Tư Niệm một cái, thấy cô đang chuyện với em trai, thất vọng cúi đầu, gật đầu.

 

 

Loading...