Nàng Là Một Đóa Hoa Trắng - 6

Cập nhật lúc: 2026-02-28 23:41:25
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Vậy nỡ rời mà chẳng với một lời nào? Chàng sợ gả cho Cố Đại Lang thật ?” Ta , vấn đề vẫn luôn giữ trong lòng hỏi cho nhẽ.

Dù rằng chỉ đang lừa , nhưng một chút cũng sợ ư?

Lưu Tam Cân ôm qua lớp chăn mỏng, cằm gác lên đỉnh đầu , khẽ thở dài.

“Sợ chứ, bằng kẻ đả thương nông nỗi ?”

31.

Lưu Tam Cân cưới , chỉ âm thầm bái thiên địa qua loa cho xong chuyện.

Chàng vì chuẩn thập lý hồng trang, vẻ vang rước về nhà.

Những lo liệu hôn lễ, gần như đều gọi tên, bọn họ đều là núi cả. Nhìn bận rộn ngược xuôi, cứ cảm giác bềnh bồng chân thực.

“Cũng cần thiết phô trương thế , chúng chỉ cần bái thiên địa là .” Ta dối lòng.

Có nữ t.ử nào mong một hôn lễ vẻ vang cơ chứ. là góa phụ, giống những cô nương khác. Lưu Tam Cân gióng trống khua chiêng như , nhất định sẽ trong thôn chỉ trỏ lưng, bảo nữ nhân cho mờ mắt.

Lưu Tam Cân căn bản chẳng thèm để tai.

Điều bất ngờ nhất là, còn mời cả phụ mẫu tới.

Ngày đại hôn, nương phòng chải tóc cho .

“Một chải chải đến đuôi, hai chải bạc đầu giai lão, ba chải con cháu đầy đàn, bốn chải vĩnh kết đồng tâm…” Nương chải niệm.

Giọng bà nhẹ nhàng, giống như bài đồng d.a.o hát ru thuở bé.

Cái ngày Tần Chùa cướp dâu, chẳng hề những thứ . Khi lời tiếng của xóm giềng đều khó , nương và cha thậm chí còn chẳng tiễn xuất giá.

“Mười chải gì kiêng kỵ…” Giọng bà nhỏ dần, từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống đỉnh đầu .

Đã lâu lắm con mới gần gũi như . Ta từng lén chạy về thăm bà vài , cũng bà từng lén chạy tới thăm . Chỉ là chẳng ai cho đối phương .

“Nương.” Ta khẽ gọi, còn thốt lời nào, hốc mắt nhòe lệ.

Bà rơi lệ mỉm , bảo: “Nha đầu ngốc, ngày đại hỉ đừng , xui xẻo đấy.”

Cha ngoài cửa. Ánh sáng ngoài sân hắt lên ông, trông bóng lưng ông thật cô đơn. Lúc sang vặn chạm ánh mắt ông, nét mặt ông phức tạp khó tả, ông vội vàng bước .

“Con đừng trách cha con.” Nương nhẹ tay cài cây trâm đỏ tươi lên tóc , “Đệ con thành , hứa gả…”

Cho nên rảnh lo cho . Cho nên thể để bại hoại thanh danh gia đình.

Ta bỗng thấy tủi tột cùng.

“Từ nhỏ con luôn lời, nhu thuận hiểu chuyện.” Tầm của nhòe , “Rõ ràng của con mà.”

Nương từ phía nhẹ nhàng ôm lấy , sợ hỏng trang sức tóc , sợ cảm nhận sự áy náy của bà, vòng tay ôm vô cùng cẩn trọng.

“Nương , nương chứ, con gái của nương sai, là nương sai.” Bà nức nở, “Nếu như ngày đó… Sau cha con lén lau nước mắt nhiều …”

Càng càng thấy tủi . Nếu Lưu Tam Cân tới đón dâu, và nương thể ôm tròn ba ngày ba đêm mất.

32.

Lưu Tam Cân dùng kiệu tám khiêng, rước một vòng quanh thôn Mây Trắng, cuối cùng về đến nhà ngay giờ lành.

Lúc hạ kiệu, loáng thoáng thấy tiếng Cố Đại Lang.

“Âm Âm, nàng yên tâm, mà cưới nàng chắc chắn cũng dùng kiệu tám khiêng, tiền thì tự tay khiêng.”

Ta phụt .

Trong nháy mắt, tiếng chiêng trống vang rền trời đất. Lưu Tam Cân dắt dải lụa hoa tú cầu, tiến lên trực tiếp nắm lấy tay .

Bà mối ở bên cạnh lải nhải bảo hợp quy củ. Chàng một chữ cũng chẳng thèm để lọt tai.

Chàng nắm lấy tay , một giây trời đất cuồng , ôm ngang bế bổng lên. Chàng bế bước qua chậu than, thẳng hỉ đường mới đặt xuống, nhất cử nhất động đều nâng niu cẩn trọng. Tuyệt nhiên chẳng cái bóng dáng kẻ động tí là kề đao cổ hồi mới gặp chút nào.

Lưu Tam Cân cho ai nháo động phòng.

Lúc đẩy cửa bước , đang nhai nhóp nhép ăn vụng đĩa bánh ngọt mà sư lén bưng cho. Thấy , vội giấu nhẹm miếng bánh lưng, kéo khăn voan đỏ phủ xuống.

Chàng sải vài bước tới, vén khăn voan của lên.

“Đói lả ?” Trong mắt chứa chan ý .

Ta mà gật đầu thì chẳng là mất mặt lắm ? Có tân nương t.ử nào thừa nhận đói meo đúng đêm tân hôn cơ chứ?

Ta lắc đầu quầy quậy.

Lại thấy rút đĩa bánh từ lưng đặt sang một bên, tiện tay cầm một miếng đút miệng : “Ta thì đói lả đây.”

Ngay đó, cúi xuống, ngậm lấy nửa miếng bánh còn môi .

Đêm dài dằng dặc, nến đỏ lay động. Cháy suốt một đêm chẳng tắt.

Nghe chỉ cần đôi nến hỉ cháy suốt đêm tắt, tân lang tân nương sẽ bên thiên trường địa cửu, ân ái trọn đời dời.

Việc đầu tiên khi tỉnh về phía ngọn nến hỉ bên giường. Quả nhiên tắt.

Ta sang Lưu Tam Cân đang say giấc bên cạnh. Cái ngày gả cho Tần Chùa, cứ ngỡ đời thế là tàn, từng dám mơ đến cảnh tượng ngày hôm nay.

Ngay lúc đó, Lưu Tam Cân đặt một nụ hôn lên trán .

“Không phép giường của nhớ đến kẻ khác.”

Ta vẫn đang nhắm nghiền hai mắt, khẽ mỉm .

“Được.”

(Hoàn chính văn)

NGOẠI TRUYỆN: LƯU TAM CÂN

1.

Ta là chủ nhân của Vân Sơn Cung, cái tên khiến cả chốn giang hồ tiếng là sợ vỡ mật.

Chỉ cần thù lao hậu hĩnh, Vân Sơn Cung nhận phi vụ ám sát. Không kẻ nào mà Vân Sơn Cung g.i.ế.c .

Nói đúng hơn, là kẻ nào g.i.ế.c .

Chỉ là , mục tiêu là đương triều Thái t.ử. Thái t.ử cải trang vi hành, hộ vệ bên cao thủ nhiều như mây. Ngoài , trong Vân Sơn Cung chẳng ai đủ sức nhận nhiệm vụ .

"Gã mổ lợn" là phận vẫn luôn sử dụng. Bởi vì mùi m.á.u tanh và vết m.á.u vương sẽ ai nghi ngờ, bớt bao nhiêu phiền phức đáng .

Cái thôn nhỏ tên Mây Trắng mờ nhạt, sát ngay Bạch Thành. Chẳng bao lâu nữa, Thái t.ử sẽ giá lâm Bạch Thành. Thôn Mây Trắng chính là chốn ẩn hảo nhất.

Chỉ là ngờ tới bao lâu, một tên ác bá tìm tới. Nếu gã cứ đ.â.m sầm lưỡi đao của , cũng chẳng buồn lấy mạng gã. Kể tên ác bá ở trong thôn cũng mang tiếng ác ôn, gã c.h.ế.t cũng chẳng ai thèm lên quan phủ báo án.

Nghe dân làng xì xào, còn loáng thoáng cảm giác một việc hành hiệp trượng nghĩa, vì dân trừ hại. Vậy thì quá .

Nếu vợ của tên ác bá tự tìm đến cửa, lẽ vứt tịt chuyện đầu .

Nàng dung mạo như đóa phù dung vươn khỏi mặt nước, là một vẻ hiếm hoi khiến thấy tâm can thư thái.

Ta cứ ngỡ nàng đến để trả thù, còn thầm nghĩ nếu nàng bỏ mạng đao của thì cũng chẳng gì đáng tiếc. Nào ngờ nàng lôi mấy tờ ngân phiếu, run rẩy : “Số tiền là để cảm tạ chồng .”

… Ta chồng nàng lúc nào cơ?

Đã sớm danh góa phụ thôn Mây Trắng phóng túng, ngờ nay mở mang tầm mắt thật.

2.

Ta mới vung đao c.h.é.m c.h.ế.t một tên nội gián trong cung thì chợt thấy tiếng động cực lớn. Kẻ nhảy từ tường xuống mà tạo tiếng động ầm ĩ cỡ , tuyệt đối võ công.

Ngước mắt lên , thế mà là vợ của tên ác bá . Nghe bảo tên là Bạch Hoa Nhi. Cái tên hợp với nàng.

hiện giờ thể đ.á.n.h cược dù chỉ một chút, thà g.i.ế.c nhầm một ngàn còn hơn bỏ sót một mạng. Nếu nàng cũng là kẻ mai phục ở thôn Mây Trắng từ sớm, thì nhanh ch.óng diệt trừ.

Sự thật chứng minh nàng , hơn nữa đầu óc còn chút… bình thường. Ta đúng là từng gặp qua nào mặt dày vô sỉ đến mức .

thực sự ngờ, ngày nhờ vả nàng.

Ta ám vệ của Thái t.ử đả thương nhẹ, đừng lết về nổi phòng , mà về nữa cũng dễ ngất xỉu đám truy binh tóm gọn.

Thế thấy giọng của Bạch Hoa Nhi. Nàng đang cùng con bò nhà nàng c.h.ử.i rủa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nang-la-mot-doa-hoa-trang/6.html.]

Ta chẳng nghĩ ngợi nhiều, lẩn thẳng phòng nàng. Người trong giang hồ câu nệ tiểu tiết, cùng lắm thì ngủ một giấc thôi mà.

Lại ngờ nữ nhân khó chơi đến thế.

“Nửa tháng, cấm mặc cả.” Tay nàng đặt lên khung cửa, cái bộ dạng đe dọa chực mở tung cửa.

Thôi bỏ . Đại trượng phu co giãn . Khi nhắm mắt đồng ý điều kiện đó, nàng đột nhiên nở một nụ rực rỡ lóa mắt.

Nàng đúng là .

Ta vạch trong đầu vô viễn cảnh. Nếu nàng tâm cơ, dù đồng ý điều kiện thì nàng vẫn sẽ lẻn ngoài gọi quan binh tới.

nàng thế, chẳng dẫn một ai về cả, chỉ ôm về một đống t.h.u.ố.c men rối tinh rối mù.

Ta chứng kiến quá nhiều trò lừa lọc dối trá, ngay cả trong chính cung của còn thể phản trắc bất cứ lúc nào. Sự ngốc nghếch chân thật của nàng chút quen.

3.

Lúc Bạch Hoa Nhi uốn éo thướt tha bước cửa nhà , nhịp tim lỡ mất vài nhịp.

Bao nhiêu năm nay, sống chuỗi ngày l.i.ế.m m.á.u lưỡi đao, từng gần gũi nữ nhân nào.

Nàng lả lướt tới mặt , hỏi: “Chàng sẽ quỵt nợ chứ?”

Ta đương nhiên là giữ lời. đầu tiên quả thực khiến mất hết thể diện. Ta luyện võ bao nhiêu năm, từng nghĩ bản "vô năng" đến thế. Vậy mà tiểu yêu tinh vẫn trời cao đất dày, còn sáp trêu chọc.

Vậy thì đành rửa mối nhục xưa thôi.

Cảm giác đó, thực sự khó mà diễn tả thành lời.

Nhớ trong cung từng ít kẻ gục ngã tay mỹ nhân, khi thấy thật vô lý, nhưng giờ thì thấu hiểu phần nào. Nơi ôn nhu hương, quả nhiên chẳng mấy ai thể dứt .

Sau vài hiệp ân ái, Bạch Hoa Nhi ngủ say bên cạnh . Ta nhẹ nhàng đẩy hé cánh cửa sổ, ánh trăng bạc rọi xuống gương mặt điềm tĩnh của nàng.

Nàng bỗng nhíu đôi mày ngài, miệng lẩm bẩm: “Cha ơi, thế .”

Trông bộ dáng tủi mỏng manh dễ vỡ.

“Con với thực sự quan hệ gì mà, cha tin con .” Nói đoạn, nàng còn nức nở thành tiếng.

Ta khẽ thở dài, vươn tay lau giọt nước mắt lăn dài má nàng. Phụ nữ quả nhiên là sinh vật phiền phức.

Vài ngày là thời cơ để ám sát Thái t.ử. Nằm trong dự liệu, thương.

Lần khác, rõ ràng lết ngang qua nhà Bạch Hoa Nhi, nhưng bước . Nếu đó, chắc chắn sẽ rước họa cho nàng. Cái cơ thể yêu kiều mềm yếu đó của nàng, chịu nổi những hình phạt t.h.ả.m khốc .

Ta ngờ nàng sẽ xuất hiện ngay trong nhà .

Ta nợ nàng một nữa.

4.

Người trong thôn đ.á.n.h giá về Bạch Hoa Nhi tồi tệ. Ta chứ. thấy thế. Nàng .

Nhìn nàng hớt hải chạy về phòng, vội vã khóa c.h.ặ.t cửa, giấu hết đống t.h.u.ố.c thang xuống gầm giường. Ta liền nàng chắc chắn ngóng tiếng gió phong phanh gì .

nàng bỏ chạy, mà bắt đầu… cởi quần áo.

Thư Sách

Áo khoác nàng luống cuống ném phịch xuống đất, động tác vội vã vụng về.

“Ta vẫn còn đang thương đấy.” Thật kỳ lạ, trong cảnh ngàn cân treo sợi tóc vẫn còn tâm trí để trêu ghẹo nàng.

Nàng lườm một cái cháy mắt, kéo tuột lớp y phục vai xuống, bò hẳn lên .

Nàng đang dùng chính cái danh tiết vốn chẳng gì của , để đ.á.n.h lạc hướng cứu .

Đám đàn ông ngoài cửa nàng chằm chằm, ánh mắt đê tiện như lột sạch nàng. Ta kéo chăn quấn c.h.ặ.t lấy cơ thể nàng, trong lòng bỗng bùng lên khao khát móc sạch mắt bọn đàn ông ngoài .

Những lời xì xào trong thôn ngày càng khó . Rất nhiều lời ong tiếng ve lọt tai , là những lời bôi nhọ, hãm hại nàng.

với nàng.

cách nào để cưới nàng. Chống lưng cho là cả một Vân Sơn Cung, mắt còn mạng Thái t.ử lấy . Ta thực sự thể cưới nàng.

Nhìn ánh sáng lấp lánh trong mắt nàng vụt tắt, tim bỗng nhói đau.

Ta vốn là một sát thủ m.á.u lạnh. Từ lúc gặp nàng, dường như còn m.á.u lạnh đến thế nữa. Âm Âm cũng từng với như thế, sư bảo đổi . Ánh mắt ánh sáng, là ánh sáng mỗi khi Bạch Hoa Nhi.

bảo đối với , điều hẳn là , nhưng đối với Vân Sơn Cung là một chuyện tồi tệ tày đình. . Cho nên cân nhắc xem cách nào để việc trở thành mối họa cho Vân Sơn Cung.

Lần Âm Âm tới, chính là báo về cung xử lý chút sự vụ, vặn thể nhân cơ hội về đó suy nghĩ cho thấu đáo.

Có điều Bạch Hoa Nhi vẻ vui.

 

 

 

Đợi xử lý xong xuôi chuyện về dỗ dành nàng .

5.

Ta sắp xếp vẹn tất cả. Đợi lấy mạng Thái t.ử, giao bộ sự vụ trong cung, sẽ thể trở về thôn Mây Trắng, hảo hảo bạn bên Bạch Hoa Nhi.

Thế nhưng nàng với , nàng gả cho Cố Đại Lang.

Nàng bảo Cố Đại Lang mấy đời bần nông, gia cảnh khá giả, sống đời an . Nàng đạo lý. So với kẻ cả đời c.h.é.m g.i.ế.c, sống mũi đao như , y quả thực hơn gấp trăm vạn .

Khoảnh khắc mũi kiếm đ.â.m xuyên qua trái tim Thái t.ử, vẫn mải nghĩ, nếu nàng thực sự gả cho Cố Đại Lang, nhất định sẽ chuẩn cho nàng một phần của hồi môn thật hậu hĩnh.

Chỉ vì phân tâm một chút như , liền ảnh vệ phía đ.á.n.h lén.

Ngay khi thanh kiếm của đ.â.m ngập cơ thể, lập tức nhận lưỡi kiếm tẩm kịch độc.

Phải đây? Ta ngay cả ngày nàng xuất giá cũng chẳng đợi nữa .

Ta ngờ còn sống sót, càng thể ngờ ngay khoảnh khắc mở mắt , hình bóng đầu tiên lọt tầm mắt chính là con gái tâm tâm niệm niệm.

Đôi mắt nàng đỏ hoe, sưng húp vì .

Ta cẩn thận ôm c.h.ặ.t nàng lòng, chỉ sợ tất cả rốt cuộc cũng chỉ là một giấc mộng.

"Nàng đến đây một ?"

Đường xá xa xôi trắc trở, hiểm nguy rình rập, nàng thế nào tới đây? Nhỡ xảy mệnh hệ gì thì ?

"Cùng lắm thì c.h.ế.t chung, mà c.h.ế.t thì đường hoàng mà cưới cô , chẳng càng mừng ?" Nàng hung hăng c.ắ.n mạnh lên vai một ngụm, cơn đau truyền đến khiến ý thức rõ ràng đây tuyệt đối mộng.

Ta nào cưới ai khác. Đời chỉ cưới nàng.

6.

Ta cưới Bạch Hoa Nhi.

Ta dùng nghi thức long trọng nhất, tuyên cáo với cả thiên hạ rằng, nàng xứng đáng.

Phụ mẫu của Bạch Hoa Nhi thấy sính lễ mang đến thì sửng sốt, cuối cùng lộ vẻ khó xử. Phụ nàng sính lễ, : "Nó là một góa phụ."

Ta ông, kiên định đáp: "Nàng là Bạch Hoa Nhi."

Đột nhiên, mẫu nàng bật nức nở. Phụ nàng đẩy sính lễ về phía , trầm giọng : "Hãy đối xử với nó."

Ta từ nhỏ mồ côi phụ mẫu, hiểu tâm tư của họ, nhưng Bạch Hoa Nhi nhất định mong mỏi họ tiễn nàng xuất giá. Chỉ cần họ đồng ý đưa nàng lên kiệu hoa, là đủ .

Nghe bà mối dặn, mấy ngày đại hôn tân lang tân nương gặp mặt, càng gần gũi xác thịt. Ta c.ắ.n răng nhẫn nhịn cho tới tận đêm tân hôn.

Giường tân hôn là do đích những bậc trưởng bối phúc thọ song đến rải trướng, bên nào là táo đỏ, đậu phộng, nhãn l.ồ.ng, hạt sen, cầu chúc sinh quý t.ử, thiếu một thứ gì.

Nến hỉ cháy suốt đêm tắt.

Sáng hôm , Bạch Hoa Nhi thức dậy với đôi mắt sáng lấp lánh, nàng hớn hở bảo: "Chàng ? Nghe chỉ cần đôi nến hỉ cháy suốt đêm tắt, tân lang tân nương sẽ bên thiên trường địa cửu, ân ái trọn đời."

Ta chứ.

Thế nên, đôi nến hỉ đó là do đích tự tay đúc lấy.

(Toàn văn )

 

 

 

Loading...