Năm thứ tư sau khi ta rời cung - 12 - 13

Cập nhật lúc: 2026-03-12 19:26:19
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

12

Quan khách tản bốn phía.

Một buổi tiệc thơ vốn đang , đột ngột kết thúc.

Triệu Dận ở đình giữa hồ gần đó, cách biệt với thế gian, chờ đến gặp.

Trời dần tối. Ta b.úi tóc y phục.

Ta Triệu Dận tính tình lạnh lùng thâm trầm. Bốn năm qua, nghĩ qua nhiều cách giải quyết cho việc trùng phùng.

Lúc rời cung, thật chỗ dựa, trong tay cũng nhược điểm của Triệu Dận.

Duy nhất là Trần Diễn. Còn , liên lụy cả nhà bác Phong.

Huệ Nhi giúp thắt áo choàng, nước mắt rơi lã chã: "Không gặp ?"

Đuốc của Kim Ngô Vệ vây quanh hồ một vòng.

"Không ." Ta thở dài.

Nàng uất ức: "Em hiểu, tẩu tẩu gả, cũng sắp cưới khác, rốt cuộc vì tới tìm chị."

ư?

Ta cũng thể hiểu nổi.

Người chê hèn mọn xứng phi, đập chén ném ly đuổi khỏi cung.

Có vô câu trả lời nổi lên trong lòng .

Ta lau nước mắt cho nàng : "Chỉ là ôn chuyện cũ thôi, Huệ Nhi đừng sợ."

Đêm xuống lạnh lẽo, một về hướng giữa hồ.

Trần Diễn và Diệu Châu đều Triệu Dận mời chính sảnh Trần phủ. Có thị vệ canh giữ, còn thấy họ.

Triệu Dận đó, hướng mặt về phía hồ sâu. Trên trời là một vầng trăng lớn, bình rượu bàn sớm uống cạn.

Hắn nghiêng đối diện , mắt đỏ.

"Cuối cùng cũng chịu gặp cô ?"

"Vâng."

"Bốn năm nàng sống thế nào?"

"Rất ."

Ta xuống vì hỉ, rót rượu, chỉ rót cho một ly táo nóng.

"Đầu tiên Mạc Bắc, đó đến Giang Nam. Non sông hùng vĩ, qua hơn nửa. Nay gả cho , thứ đều bình ."

Triệu Dận đáp.

Nhìn nghiêng qua, răng nghiến c.h.ặ.t.

"Được lắm, một câu thứ đều bình ."

Hắn xoay , đột nhiên kéo dậy, ép cạnh cột.

Bốn năm .

Lâu ngày gặp .

"Bốn năm qua nàng từng nghĩ đến cô ? Có giây phút nào dù chỉ là một chút thôi, nàng từng hối hận vì rời xa cô ?"

"Chưa từng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-thu-tu-sau-khi-ta-roi-cung/12-13.html.]

Ta thành khẩn.

Triệu Dận thấy câu trả lời của , đầu cúi gập xuống, thở dốc.

Không qua bao lâu.

Đột nhiên nước mắt chật vật rơi tay áo . Một giọt hai giọt, càng lúc càng nhiều.

" cô hối hận ."

"Đêm thể chợp mắt. Ăn ngủ yên. Tần Triều Vân, cô thật sự hối hận vì để nàng ."

13

Giọng vốn luôn hờ hững chút gợn sóng.

Lại vỡ vụn đến mức khiến lòng run rẩy.

Ta từng thấy dáng vẻ của .

thế thì ?

Mất bò mới lo chuồng. Năm tháng trôi qua.

Ta sớm trong lòng mới, cũng còn để tâm đến nữa.

"Điện hạ, là chính lập lời thề, hứa cho trời đất tự do, vĩnh viễn đừng đến tìm ."

Ta nhắc nhở :

Thèm mala quá

"Ta đến tìm nàng. Là ông trời bắt chúng trùng phùng!" Môi Triệu Dận run rẩy.

"Ta vốn dĩ thể nhẫn nhịn nhưng nàng cố tình xuất hiện ở sạp hoa đăng... Tần Triều Vân, nàng là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, nàng lừa cô, lời thề mà cô lập đó cũng thể tính!"

Hắn gạt phăng chén rượu bàn, ha hả như một kẻ điên:

"Cô từ chỗ Kinh triệu doãn thấy văn thư xuất thành, cũng nàng gặp , liều mạng trốn. Trong lúc tức giận phong tỏa bến tàu, chặn xe, kết quả nàng thà rằng giả kẻ mặt rỗ cũng chịu xuống, thì thôi .

"Ta lập lời thề. Nhất nặc thiên kim, hiểu. Ta định để nàng !

" mà... nhưng mà..."

Hắn ôm lòng, như khảm xương m.á.u.

" chúng một đứa con gái mà. Sau thăm Hải Các lão mới hiểu . Chúng một đứa con gái.

"Vân nhi, nàng từng mất một đứa trẻ..."

Mặt Triệu Dận đầy nước mắt:

"Đó là nỗi đau vĩnh viễn thể nguôi ngoai. giờ đây thứ khác .

"Bốn năm để nàng . Không thể cho nàng danh phận là nhiều điều cân nhắc. Nói chê nàng hèn mọn càng là lời lúc giận dỗi. Ai ngờ nàng tuyệt tình như thế.

"Mang theo Diệu Châu, về Hoàng hậu của , ?"

Từng câu từng chữ của , đặt cược tất cả hy vọng.

chỉ chán ghét đầu .

"Không ."

"Tại ?"

"Bởi vì Diệu Châu, con bé bao giờ là con của ."

Đột nhiên, mặt Triệu Dận xám như tro tàn.

 

Loading...