NAM PHONG BẤT TRI Ý - Chương 5.
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:56:46
Lượt xem: 123
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
16.
Gió xuân chiều dịu, nhưng cũng lời như tan giữa trung. Trong lòng bỗng rối bời, sợ rằng đó là chuyện .
Suốt quãng đường, và đều im lặng. Mãi đến khi dừng ngựa một đình nhỏ mới xuống.
Ta quá thấp, việc xuống ngựa cũng nhờ đỡ.
Hắn nắm tay bước đình, lấy trong n.g.ự.c một chiếc khăn, lau sạch bụi ghế đá, lật mặt khăn còn sạch trải xuống mới để .
Ta từng chuyện mang theo khăn tay như . Một đại nam nhân mà lúc nào cũng khăn bên . Hắn giận, còn tên là A Kiều, đương nhiên chiều chuộng.
“A Kiều, phụ thăng chức , Trấn quốc Đại tướng quân.”
Phụ thăng quan, theo lẽ là chuyện vui lớn. sắc mặt mấy , hiểu vì .
Ta chúc mừng một hồi, đủ lời .
Hắn vẫn lơ đãng, cũng tiếp nữa, bèn hỏi chuyện gì.
Hắn chăm chú, giọng dịu như gió xuân tối nay.
“Chờ lễ phong quan của phụ xong, sẽ theo ông biên quan.”
Ta hỏi:
“Biên quan ở ?”
Hắn ngẩng đầu mấy vì lưa thưa trời, mỉm .
“A Kiều, dù ngươi mái ngói lưu ly của hoàng cung cũng thấy .”
Ta thấy nửa đùa nửa thật, tưởng nghiêm túc, nhưng nghĩ đến việc sắp , nỡ nổi giận.
“Ngươi còn về thăm và a tỷ ?”
Hắn khựng , đưa tay xoa đầu . Đôi mắt sâu thẳm, ánh dịu dàng.
“Có chứ, A Kiều, sẽ về thăm ngươi.”
17.
“Vậy khi nào ngươi về? Lễ cập kê của , ngươi đến ?”
Hắn cúi đầu, mím môi, .
Chỉ nắm tay , khẽ vuốt lên nốt ruồi son nhỏ mu bàn tay trái của .
Ta thấy thật . Lúc nào cũng lấp lửng như .
sợ đang lừa , sẽ chẳng bao giờ .
Ta bắt đầu sụt sịt . Ta nỡ để .
Hắn luống cuống, chắc ngờ sẽ , liền nhỏ giọng dỗ dành.
Ta ngẩng lên . Đôi mắt hoa đào như chứa cả nước xuân say đắm, trong đó phản chiếu một Mạnh Hà bé nhỏ.
Thấy dịu dàng như , càng to hơn.
Hắn dùng tay áo lau nước mắt cho hết đến khác, đến mức viền mây cuộn tay áo cũng mờ .
Hắn khẽ :
“A Kiều đừng , đau lòng lắm.”
Nghe đau lòng, càng , nước mắt nước mũi đều quệt hết lên tay áo .
Đã đau lòng , còn ? Tề Minh đúng là kẻ dối!
Thấy dữ dội, còn cách nào khác, kéo lòng, ghé bên tai hết đến khác khẽ gọi: “A Kiều.”
Ta vùi mặt vai , chỉ . Khóc đến nghẹn cả cũng dừng .
Sau cùng mệt quá, ngủ trong lòng . Trong cơn mơ màng, cảm thấy đỉnh đầu nặng nhẹ một chút, như khẽ hôn .
Đêm trăng dịu, gió cũng thơm, mang theo hương mộc lan thoảng qua.
18.
Khi tỉnh dậy là sáng hôm . Mẫu chính Tề Minh đưa về phủ.
Từ đó còn tìm nữa, phần vì giận dỗi.
A tỷ đến gặp . Ta nhờ nàng mang giúp một bức thư cho Tề Minh. Trong thư chỉ một câu:
“Ngày mồng sáu tháng bảy là sinh thần của .”
Ta hiểu ý . Hôm gặp , nhưng chỉ còn nửa tháng nữa là rời .
Cuối cùng vẫn tiễn , chỉ trốn đám đông từ xa một .
Hắn cũng đến dự sinh thần của , chỉ nhờ mang thư về. Trong thư còn kèm một cây trâm, khá giống cây trâm gỗ lê từng để ý hôm .
Thư của cũng chỉ một câu, nhưng khiến mừng đến phát cuồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-phong-bat-tri-y/chuong-5.html.]
“A Kiều, đặt tự cho ngươi.”
Nữ t.ử mười lăm chờ ngày xuất giá, việc đặt tự vốn là chuyện trọng đại, chỉ phu quân mới thể .
Ta đem niềm vui kể cho a tỷ. Khi mừng quá hóa ngốc, nhận giọng nàng nhàn nhạt, chẳng mấy để tâm.
“A Kiều, sắp gả ?”
Nàng hỏi , thấy ngượng, đỏ mặt “ừ” một tiếng. Từ đó nàng thêm gì với .
Giữa và a tỷ dường như chút xa cách. Ta rõ rốt cuộc khác ở .
Nàng vẫn đối với như , mỗi ăn cá vẫn giúp gỡ xương.
Ta tự nhủ lẽ nghĩ nhiều. A tỷ thể xa cách chứ.
19.
Chớp mắt cuối thu. Phụ dựng một chiếc xích đu trong sân nhỏ của a tỷ. Ta ghen tị vô cùng.
phụ sẽ đích cho , nên ngày nào cũng chạy sang tìm a tỷ. Nàng hiểu tâm tư , chỉ là .
“A tỷ, khi nào tỷ xuất giá?”
Ta xích đu đung đưa, nàng khẽ đẩy.
“Đợi gả .”
Ta thấy vẻ mặt nàng, nhưng giọng nàng chút buồn nhàn nhạt.
Ta hỏi thêm nữa. Dạo nàng khỏe, phụ dặn đừng điều gì khiến nàng buồn.
Thật a tỷ gả . Nàng , sẽ chẳng còn ai đối xử với như nữa.
mong nàng gả, mong nàng cũng như , tìm một phu quân .
Mỗi nghĩ đến Tề Minh, miên man tưởng tượng.
Không bao giờ mới về?
Đến lúc , bộ giá y của nên nhờ may tự tay ?
Hắn thích con trai con gái?
Ta nghĩ đủ điều, nhịn bật .
“A Kiều, ngủ .” A tỷ vỗ lưng , bảo mau nghỉ.
Ta giường nàng, lặng lẽ hoa văn thêu chỉ vàng màn, trong đầu vẫn là Tề Minh.
Những ngày , mỗi tháng đều gửi thư qua . Về hiểu vì , dần hồi âm nữa.
Ta tưởng biên quan xảy chuyện, lóc với phụ hồi lâu mới , hóa nơi đang giao chiến, thời gian thư.
Ta chờ đợi hết ngày qua ngày khác, ngày nào cũng đến chùa cầu phúc, mong bình an.
Có một xin quẻ, rút quẻ nhất, điềm đại hung.
Nhân lúc ai để ý, bẻ gãy thẻ tre , giấu tay áo.
20.
Tháng mười thu vàng, cầu một lá bùa bình an cho Tề Minh, nhờ mang , cũng linh nghiệm .
Ta ngày nào cũng thấp thỏm lo âu, ăn ngon miệng. Cuối cùng chiến sự nơi biên quan cũng kết thúc.
Ta vội vàng thư cho . Hắn , đám giặc cỏ dẹp sạch.
Ta bật , thấy chẳng hề đổi.
Có lẽ đ.á.n.h xong trận, rảnh rỗi hơn, thư gửi về cũng dài hơn .
Hắn kể nhiều chuyện nơi biên quan. Nói rằng ban đêm khoác da thú chống rét.
Còn nơi gió cát mù mịt, cát bay mắt, mất một lúc lâu mới đỡ.
Hắn bảo việc nhóm lửa nấu cơm cũng dễ, ngày nào cũng ăn lương khô thô sơ cùng quân đội. Khi khá hơn thì thể một miếng thịt cừu nướng. Hắn đợi dịp về kinh, sẽ tự tay nướng cho ăn.
Nghe thấy xót xa, đến thăm .
Lần đầu tiên nghiêm giọng với , bảo ngoan ngoãn ở yên, đừng chạy lung tung, nếu sẽ lo lắng.
Ta chẳng gì nhiều, chỉ kể những gì, a tỷ gì, kinh thành chuyện mới lạ , nhà nào tiểu thư công t.ử kết thành hôn.
Thư của Tề Minh nào gửi về cũng đầy vẻ hân hoan.
Ta từng hỏi thư cho a tỷ . Hắn từng. Ta trách thiên vị quá mức, thản nhiên đáp rằng vốn dĩ chỉ thiên vị .
Có lẽ một , cũng hợp lễ, nên về trong thư gửi đều thêm một câu cuối: “Mạnh Lan an hảo.”
Những bức thư từng cho a tỷ xem. Ta sợ nàng khó chịu, sợ nàng nghĩ và Tề Minh lén lút lưng nàng.
nghĩ, sớm muộn cũng là phu quân của , hà tất dây dưa thêm với khác.
May mà Tề Minh “kẻ ” , chỉ việc giả bộ ngoan ngoãn hưởng lợi.