NAM PHONG BẤT TRI Ý - Chương 4.
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:56:34
Lượt xem: 124
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
14.
Trời trong gió nhẹ, mây mỏng lững lờ, núi xa xanh thẫm.
Ta và a tỷ đến phủ Tề Minh chơi.
Nói là khách, thật vẫn chỉ là lũ trẻ tụ tập nghịch ngợm.
Ta và Tề Minh đều học, a tỷ cũng học, chỉ là mẫu cho nàng nhập học muộn hơn một chút.
Ba chúng bàn luận bài vở một hồi, Tề Minh chợt chong ch.óng tre.
Ta hứng thú hẳn lên, thích chơi thứ .
Hắn đưa cho một cái, nhưng chong ch.óng của khác của a tỷ. Cái của trông , mặt gỗ còn thấm vài vệt đỏ lấm tấm.
Ta hỏi của khó coi thế.
Mặt đỏ bừng. Hắn vốn dung mạo , đỏ mặt lên càng dễ . Ta nhịn , véo một cái.
Hắn giữ tay , lúng túng đó là do chính .
Ta sang a tỷ. Nàng chỉ lặng lẽ chúng đùa giỡn, gì.
Hậu viện phủ Tề Minh rộng hơn phủ Mạnh nhiều. Chơi mệt, ba chúng xuống bãi cỏ, câu câu chăng trò chuyện.
Khi thể vẫn yếu, đang uống t.h.u.ố.c, buồn ngủ. Nghe Tề Minh và a tỷ chuyện, mí mắt dần nặng trĩu.
Ban đầu còn lay vai bảo đừng ngủ. Ta ậm ừ mấy tiếng, cũng mặc kệ, sai hạ nhân lấy một chiếc gối mềm kê đầu .
Ta thật sự ngủ .
Khi tỉnh , cả a tỷ và Tề Minh đều ngủ. Ta bật khe khẽ, vì vẫn trêu là con sâu ngủ.
Ta nhẹ nhàng nhấc chiếc gối mềm đặt xuống đầu a tỷ. Nàng khẽ nhíu mày, càng cẩn thận hơn, may mà nàng tỉnh giấc.
Ta đặt gối xong thì Tề Minh tỉnh giấc.
Hắn lật , sấp xuống cỏ, một tay chống đầu, tay xoay xoay chiếc chong ch.óng tre tặng .
“A Kiều, thấy ngươi xinh hơn đấy.” Hắn , đôi mắt cong cong, khiến mà ngẩn ngơ.
Ta vội “suỵt” một tiếng, bịt miệng .
“Ai cho ngươi linh tinh.”
Ta xuống bên cạnh , ngước bầu trời xanh nhạt. Mây dày ken kín, a tỷ từng kiểu trời sắp mưa.
“Thật mà, lừa ngươi.” Hắn nắm lấy tay , ghé sát tai thì thầm.
Ta sang , vẫn thấy đang dối.
Mắt sâu và sáng. Trong ánh trong trẻo , thấy bóng .
Ta luôn nghĩ bằng a tỷ. Người trong phủ cũng .
“A Kiều, đợi lớn lên, cưới ngươi thê t.ử.”
Hắn chống cằm, đầy ý trêu chọc. Ta đùa như .
Ta trừng một cái thật mạnh, thèm để ý nữa.
13.
Thấy đáp, bật dậy xuống mặt .
“A Kiều, thật. Tam thư lục lễ, kiệu tám khiêng, rước ngươi cửa.”
“Nếu ngươi cãi với nương , sẽ về phía ngươi.”
Ta gõ mạnh lên đầu , hề nương tay. Hắn kêu “ai da” một tiếng.
Ta hoảng hốt bịt miệng , giọng lớn quá, a tỷ còn đang ngủ.
Ta sang , a tỷ tỉnh từ lúc nào, tay cầm chiếc gối mềm, vẫn lặng lẽ và Tề Minh cãi vã, một lời.
Ta nàng bao nhiêu, chỉ thấy mặt nóng bừng. Đều tại Tề Minh cả!
Ta đem hết bực dọc trút lên , b.úng trán một cái. Hắn ôm trán mà vẫn với , trông ngốc hết sức.
Lúc và a tỷ rời , còn vẫy tay với , miệng mấp máy điều gì đó. Ta thèm để ý, chỉ thấy thật chẳng hổ.
Chớp mắt đến lễ cập kê của a tỷ. Nàng tròn mười lăm, thể xuất giá.
Đêm chung giường với nàng, a tỷ khẽ nàng gả .
Ta liền xích gần, bắt chước điệu bộ của Tề Minh, hỏi bằng giọng mờ ám:
“A tỷ thích ?”
Ban đầu nàng để ý , nhưng hỏi dồn, mặt nàng đỏ bừng.
Ta kêu lên một tiếng kinh ngạc. Lần đầu tiên thấy a tỷ đỏ mặt, càng nước lấn tới.
“A tỷ , cho . Ta kể cho ai . Xin tỷ đấy, a tỷ, a tỷ !”
Nàng đỏ mặt gật đầu.
Ta hỏi là ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-phong-bat-tri-y/chuong-4.html.]
Mặc cho nài nỉ bao lâu, nàng nhất quyết .
A tỷ vỗ lưng , dịu dàng bảo:
“Trời muộn , A Kiều ngủ , kẻo lớn cao .”
Ta mặt quỷ với nàng, trùm chăn kín đầu, thèm nữa.
14.
Chuyện cao thêm nữa là cái gai trong lòng .
A tỷ và Tề Minh đều cao hơn nhiều. Còn vẫn như hồi mười một mười hai tuổi. Đi cùng họ, trông chẳng khác gì hai lớn dắt theo một đứa bé.
Mẫu đưa xem bao nhiêu thầy t.h.u.ố.c, nhưng hầu như chẳng tác dụng. Ta cũng hiểu, chắc chỉ cao đến thế thôi.
Tề Minh , a tỷ cũng !
Mùng năm tháng tư là lễ cập kê của a tỷ.
Lễ của nàng do chính phụ lo liệu. Các gia đình danh giá trong kinh thành đều đến dự.
Chuyện giữa tiểu thư họ Hà và mẫu , ngoài cũng ít nhiều, nên phận của a tỷ phần khó xử.
Ta xem nàng thực hiện ba gia lễ: lễ phục, cài trâm, khoác khúc cư thâm y, đội thoa quan.
Bên cạnh lời chúc:
“Ngày lành tháng , bắt đầu đội mũ trưởng thành. Bỏ chí non trẻ, thuận theo đức hạnh. Mong sống lâu hưởng phúc.”
“Tháng giờ lành, nay chỉnh trang xiêm phục. Giữ gìn dung nghi, bồi đắp đức hạnh. Nguyện trường thọ, phúc lộc dài lâu.”
“Năm đúng mùa, tháng đúng tiết, nay thêm xiêm áo. Anh em đủ đầy, vun bồi phẩm hạnh. Tuổi già vô hạn, hưởng ân trời ban.”
“Rượu ngọt dâng đầy, lễ vật thơm ngon. Cúi đầu nhận lễ, định phúc suốt đời. Nhận ơn trời, trường thọ quên.”
Ta mà thấy thật chán.
Nhìn sang a tỷ, nàng vẫn điềm tĩnh, thần sắc ôn hòa.
Ta nghĩ trong lòng, hẳn nàng cũng ngán những nghi thức rườm rà .
Nàng ba bộ xiêm y. Ta thấy bộ đại lễ tay rộng cuối cùng là nhất, tôn nàng lên rực rỡ như tiên nữ giáng trần.
Hạ nhân quả sai, a tỷ đúng là mỹ nhân như ngọc.
Ta đưa tay sờ mặt . Ta vẫn còn non nớt như đứa trẻ. Mẫu thường bảo trổ mã.
Ta thật sự ngưỡng mộ a tỷ.
Sau khi lễ xong, a tỷ lui về nghỉ sớm, rằng nàng mệt.
Phủ Mạnh vẫn sáng đèn rực rỡ, phụ còn đang tiếp khách bên ngoài.
15.
A tỷ ngủ , chẳng còn ai chuyện với . Ta thấy buồn buồn, lén trốn khỏi phủ.
Chỉ còn ba tháng nữa là cập kê. Ta đến ngày , cứ cảm thấy vẫn còn là trẻ con.
Ta lang thang ngoài phố khá lâu. Trong phủ đang bận rộn, lẽ mẫu còn chẳng ngoài.
Ta bước một tiệm trang sức. Hôm nay cây trâm của a tỷ thật .
Có một cây trâm gỗ lê khảm châu trông khá lạ mắt, thích.
trong tay bạc, dạo một vòng , loanh quanh một hồi, chợt tìm Tề Minh.
Ta đến cổng phủ Trấn quân tướng quân. Vừa định bảo thông báo thì phía tiếng gọi.
“A Kiều.”
Ta , thấy Tề Minh cưỡi một con ngựa táo đỏ tiến tới.
Hắn mặc áo đỏ thêu đôi nhạn xuyên mây, thắt lưng gấm viền rộng hoa văn cát tường, tóc đen buộc cao, dáng cao ráo, tuấn tú nổi bật.
Hắn ghìm cương , đưa tay kéo lên ngựa, vòng tay ôm phía .
Ta kêu lên một tiếng, định trách , nhưng gió xuân chiều mát rượi thổi qua, dễ chịu quá, liền quên mất việc mắng .
Ta trong lòng . Ta sợ cưỡi ngựa, vì đây dạy nhiều , chỉ là dám tự cưỡi một .
Ta thường tìm cớ để chở , nhưng nào cũng thấu, bắt gọi một tiếng “ca ca” mới chịu.
Có khi tức quá thèm để ý . Hắn dỗ dành, gọi “A Kiều ngoan, gọi một tiếng ca ca ”, bật khúc khích cũng bỏ qua.
Ta nghịch viền mây cuộn nơi tay áo , hỏi:
“Ba tháng nữa cập kê, ngươi tặng gì?”
Ta tưởng trêu, bắt năn nỉ mới chịu . đáp.
Ta nghi hoặc đầu . Hắn buông một tay khỏi dây cương, nhẹ nhàng che mắt .
“A Kiều, chuyện với ngươi.”