Nắm Kịch Bản Trong Tay, Tôi Xuyên Vào Thay Đổi Cốt Truyện - Chương 97

Cập nhật lúc: 2025-03-08 07:33:51
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đôi vợ chồng rõ ràng khí chất không tồi này, chắc chắn sẽ được không ít chỗ tốt từ người trong nhà, có điều đáng tiếc...

Ánh mắt cô ta không dấu vết đảo qua chân anh, dù sao nhà trai cũng là người tàn tật, cô ta không có tâm tư khác, nhưng vẫn hy vọng có thể ở nhà bọn họ.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Không thích hợp.” Tống Thanh Hàm nói ngắn gọn, gương mặt tuấn tú nói với người ngoài tú: “Đồng chí, cô tìm chỗ ở khác đi.”

Tịch Dao không nghĩ tới còn có thể bị từ chối, cô ta có chút kinh ngạc tiến lên một bước.

Túc Kiều Kiều nhìn ánh mắt cô ta, cảm giác nguy cơ trong lòng đứng lên, yên lặng đứng trước mặt Tống Thanh Hàm ý đồ ngăn cản anh, nhưng bởi vì chiều cao không đủ ngăn cản được, cô căng gương mặt xinh đẹp: “Anh ấy là chồng tôi, mong cô đừng nhìn chằm chằm anh ấy!”

“Đinh – nhiệm vụ hoàn thành!”

Hệ thống Hồng Nương kích động hô to trong đầu, giọng trẻ thơ non nớt kia đều mang theo vài phần khóc nức nở: “Dọa c.h.ế.t tôi rồi, còn tưởng rằng vẫn không hoàn thành được.”

Túc Kiều Kiều bị hệ thống Hồng Nương làm cho thiếu chút nữa bật cười, cúi đầu khóe miệng co rút, tâm trạng vừa mới mới khó chịu giờ lại khôi phục.

Tịch Dao mỉm cười, vén mái tóc của mình lên, lắc đầu nói: “Đồng chí, cô hiểu lầm rồi, tôi chỉ là có chút không rõ vì sao các người không cho tôi qua ở, thật ra tôi cũng không thích gây phiền toái cho người khác, chỉ là rất nhiều người trong thôn không bàn bạc được...”

Tống Thanh Hàm trấn an vỗ vỗ bả vai Túc Kiều Kiều, lần nữa cắt ngang lời cô ta: “Xin lỗi, nhà chúng tôi không thể để người xa lạ ở, mặc kệ nam nữ đều không tiện.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-kich-ban-trong-tay-toi-xuyen-vao-thay-doi-cot-truyen/chuong-97.html.]

Lúc này Vương Kiến Nghiệp đi dạo một chuyến trở về, thật sự mang theo một người, vừa lúc là người nhà họ Tống.

Mẹ Tống vô cùng nhiệt tình bước đi lên, ánh mắt háo hức nhìn chằm chằm Tịch Dao, trực tiếp bỏ qua kẻ thù bên cạnh: “Ai ui, nhà chúng tôi thích hợp, phòng trong nhà vừa vặn để trống, đến nhà chúng tôi là được rồi.”

Túc Kiều Kiều nhìn mẹ Tống đang hưng phấn xông tới, nhất thời trước mắt sáng ngời,

Cảm thấy đôi mắt tam giác của mẹ Tống đều trở nên đẹp hơn không ít, trực tiếp nhét gậy gỗ trên tay Vương Kiến Nghiệp vào tay bà ta: “Cho bà này.”

Nói xong, cô vội vàng lôi kéo Tống Thanh Hàm rời đi: “Chúng ta đi mau.”

Tịch Dao vốn đang cười dịu dàng lập tức cứng ngắc, nhìn người đàn bà lóe lên ánh sáng xanh nhìn mình, đáy mắt thoáng hiện lên một tia chán ghét, cười gượng nói: “Thím à, thật ngại quá, tôi đã bàn xong với hai người lúc nãy rồi.”

Bà Tống cười tủm tỉm lắc đầu, lúc này cũng không để ý đến cừu hận đối với hai vợ chồng Túc Kiều Kiều, trực tiếp kéo tay Tịch Dao: “Không sao, tôi là mẹ nó, tôi có thể làm chủ, đến nhà tôi cũng giống như vậy.”

Nụ cười của Tịch Dao biến mất: “Tôi không...”

“Đi nào.” Mẹ Tống gắt gao kéo tay cô ta, giống như ôm một gói lương thực, có chút khẩn trương nhiệt tình.

Loading...