Nắm Kịch Bản Trong Tay, Tôi Xuyên Vào Thay Đổi Cốt Truyện - Chương 83

Cập nhật lúc: 2025-03-07 17:44:45
Lượt xem: 90

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Túc Kiều Kiều kinh ngạc tiến lại gần, nghi hoặc đánh giá anh: “Có phải cơ thể không thoải mái hay không?”

Bằng không làm sao có thể dễ dàng bỏ hút thuốc?

Tống Thanh Hàm lắc đầu, thấy cô đến gần, ngón tay gõ đầu cô một cái, “Mau cất đồ đạc đi, nên để vào phòng bếp, đừng làm rơi.”

“Hừ——” Túc Kiều Kiều che đầu, mất hứng bĩu môi, nhưng vẫn vui vẻ chạy đi xử lý đồ đạc.

Cô thích cảm giác mang đầy đồ trở về chậm rãi sửa sang lại, thật sảng khoái!

Tống Thanh Hàm thấy dáng vẻ vui vẻ của cô, nhịn không được cười khẽ một tiếng, cười xong, lại nghi hoặc sờ sờ khóe miệng mình, hơi sững sờ.

Trên thực tế, bản thân anh không phải kẻ nghiện thuốc hay gì, chỉ là giao tiếp với mọi người, anh một điếu chú một kia.

Nhưng hôm nay nhìn thấy Túc Chính Dương hút thuốc trở về, Túc Kiều Kiều lập tức cau gương mặt nhỏ nhắn mất hứng trốn sang một bên, chờ hương vị trên người ông ấy tan đi mới tới, có thể rõ ràng nhìn ra cô không thích người hút thuốc.

Bỏ hút thuốc đối với anh rất đơn giản, vì vậy cho cô chút ân tình.

...

“Nhìn kìa, tôi mua một tấm gương! Quá rõ luôn!”

Túc Kiều Kiều đặt gương vào trong phòng, định đặt ở trên tường, phòng bọn họ ngồi bắc hướng nam, ánh mặt trời có thể chiếu thẳng, vô cùng rõ ràng sáng sủa, đặt gương ở trong phòng cũng vừa vặn.

Tống Thanh Hàm nhìn tấm gương đơn giản nhưng rõ ràng vô cùng xinh đẹp kia, kinh ngạc một chút: “Cô lấy ở đâu vậy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-kich-ban-trong-tay-toi-xuyen-vao-thay-doi-cot-truyen/chuong-83.html.]

“Mua nha.” Túc Kiều Kiều thuận miệng nói.

Trong cửa hàng đều có, có điều giá cả đắt đỏ, người bình thường luyến tiếc.

Nói xong, Túc Kiều chột dạ nhìn Tống Thanh Hàm, sợ anh cho rằng mình tiêu tiền bừa bãi, lại thấy vẻ mặt anh nhu hòa: “Ừ, rất lớn, để ở bên cạnh bàn đi, búa ở dưới gầm tủ, đinh cũng ở đó.”

“Được.” Túc Kiều Kiều gật đầu đi lấy đồ.

Ngoại trừ gương quan trọng nhất, phần lớn còn lại đều là ăn, Túc Kiều Kiều trước tiên hóa cho Tống Thanh Hàm một muỗng sữa mạch nha: “Nghe nói cái này rất ngon, anh nếm thử.”

Trong nhà chỉ có hai cái chén, mỗi người một chén, Tống Thanh Hàm thấy cô cũng có, cũng không nói nhiều, nhấp một ngụm, nước sôi nóng bỏng, nhưng cũng ngọt ngào khiến cả người anh nóng hổi, một thân mồ hôi, cảm thấy rất thoải mái.

Hai người đều uống xong, Túc Kiều Kiều rửa chén, lại từ trong cái lon mình mua, đổ thịt trái cây và nước ép vào chén, để trống một cái lọ đựng một lon sữa mạch nha, “Cái này cho cháu trai tôi, tôi đi qua trước, nếu làm sủi cảo bánh bao, sễ trực tiếp mang về cho anh.”

Chỉ có một lon sữa mạch nha, chỉ có thể chia như vậy, cũng may lon lớn có thể chứa một nửa.

“Tôi đi cùng cô.” Tống Thanh Hàm không chút suy nghĩ nói.

Túc Kiều Kiều đương nhiên gật đầu: “Được, vậy anh đi đi, tôi khóa cửa lại.”

Vân Mộng Hạ Vũ

*****

Sợ Tống Thanh Hàm không đi vững vàng bị thương chân, Túc Kiều Kiều đều sẽ đỡ anh, hai người dìu trở về, vừa lúc có mấy bà thím đi ngang qua, nhìn thấy bọn họ, cười tủm tỉm trêu ghẹo: “Ấy ấy, hai vợ chồng nhỏ ở nhà còn chưa dính nhau đủ sao?”

Loading...