Lý do này có thể chấp nhận.
Mà Túc Kiều Kiều muốn chính là những lời này, cô lập tức tiến lên một bước, giọng nói trong trẻo: “Nếu đã không phân, vậy hiện tại giải quyết luôn!”
Mẹ Tống đang muốn phản bác, thì cô trực tiếp quát: “Bà câm miệng!”
Giọng nói kia thanh thúy vang dội, quát đến bà Tống sửng sốt, sau đó cô xoay người nhìn Tống Thanh Hàm: “Anh còn nhớ sau khi anh làm lính đã chuyển cho bọn họ bao nhiêu tiền không? Bây giờ nhanh chóng tính toán rõ ràng!”
Bà Tống sợ ngây người, bị trấn áp, không ngờ tới còn có nước cờ như vậy, lập tức nói: “Không có tiền, không có tiền! Tiền của nó chỉ có chút ít, mấy năm nay nhà chúng ta còn chưa đủ dùng!”
“Đừng nói nhảm nhừ! Chúng tôi đã phân hia, bây giờ không phân nổi nữa!”
Túc Kiều Kiều cười nhạo, cằm giương lên: “Muộn rồi!”
Tống Thanh Hàm ho nhẹ một tiếng, cúi đầu che giấu ý cười khóe miệng, ngẩng đầu lần nữa, lại là dáng vẻ người chồng ngoan ngoãn, gật đầu nói: “Vợ, em đừng tức giận, coi như...”
Vương Kiến Nghiệp vẫn biết Tống Thanh Hàm bị đối xử tệ bạc, vốn rất có hảo cảm với thân phận quân nhân Tống Thanh Hàm, bằng không cũng sẽ không hỗ trợ tìm được một sân nhà rất tốt như vậy.
“Đúng vậy, muộn rồi! Bà vừa nói không phân gia nữa, nếu vậy, tôi sẽ làm công chứng viên, phân chia cái nhà này!”
“...”
Mắt mẹ Tống trợn như muốn nứt ra, thiếu chút nữa một hơi không lên nổi, trực tiếp ngất đi, nhưng cũng mềm chân, tựa vào trên người chồng mình, không có sức lực quát to: “Vợ mày đ.â.m ngàn đao vào bà đây rồi...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-kich-ban-trong-tay-toi-xuyen-vao-thay-doi-cot-truyen/chuong-64.html.]
Sắc mặt người nhà họ Tống cũng đều cực kỳ khó coi, nhất là Tống Thanh Sơn, vốn tưởng rằng tiền này đều là của mình, hiện tại muốn chia nhau, nhất thời gấp gáp giậm chân, lôi kéo Vương Kiến Nghiệp phản bác: “Đại đội trưởng, không phải như vậy...”
Bọn họ không phải đến chất vấn chuyện Túc Kiều Kiều đánh đuổi mẹ chồng sao? Sao lại biến thành phân gia?
Tiền đến miệng còn phải nôn ra ngoài ư?
Vương Kiến Nghiệp trừng mắt: “Sao không phải như vậy? Nhà ai phân gia mà không phải tính toán rõ ràng hả?
“Cậu yên tâm, mọi người đều làm chứng, sẽ không để cho cậu chịu thiệt!”
Tống Thanh Hàm nhìn toàn bộ sự việc lần nữa nhịn cười, nhưng một giây sau thấy người phía sau đại đội trưởng tới xem náo nhiệt chỉ trỏ, anh lại nín cười, nhẹ giọng nói: “Kiều Kiều, em...”
Anh muốn nhắc nhở một chút, dù sao ở trong thôn này, thanh danh cũng đừng quá nát, sợ sau này cô chịu khổ.
Vân Mộng Hạ Vũ
Ai ngờ mới mở miệng, chỉ thấy cô với sắc mặt rất không tốt liếc mắt nhìn mình một cái, sai khiến nói: “Gọi cái gì? Trong nhà này tôi làm chủ, không có phần anh nói chuyện, nhanh chóng tính sổ, không tính rõ thì anh cứ chờ đấy!”
“Được.” Tống Thanh Hàm nói xong lập tức câm miệng, dung nhan rõ ràng cương nghị tuấn lãng lúc này có chút thay đổi, bị vợ quát lớn như vậy, thật sự ngoan ngoãn cúi đầu không nói lời nào.
Lần làm bộ này càng khiến cho người ta trợn mắt, cũng biết Túc Kiều Kiều không phải nói lung tung, mà cô nói thật đấy!