Trong lòng anh vừa mới sinh ra vài phần lãnh ý lại trở nên mềm mại, dù sao trước đây cô chưa bao giờ xuống bếp, bữa mì đầu tiên có thể làm tốt như vậy, là anh yêu cầu cao,
Tống Thanh Hàm rất bình tĩnh hòa hoãn lại, nghiêm túc nói: “Thật sự rất ngon.”
Giọng nói của anh trầm thấp, khóe mắt mang theo vài phần ý cười nhìn cô, lại nhìn gương mặt tuấn lãng kia, cùng với thân hình cao ngất như trước.
Túc Kiều Kiều bỗng nhiên cảm thấy hai má hơi nóng, đồng thời giọng nói của hệ thống Hồng Nương vang lên: “... Nhiệm vụ hoàn thành, phần thưởng được đã phát!”
Giọng nói không hiểu sao lộ ra một vẻ yếu ớt và chột dạ.
Túc Kiều Kiều phào nhẹ nhõm, vội vàng trả lại bát: “Ăn đi, tôi cũng đi ăn cơm.”
Nói xong, cô nhanh chóng chạy đến phòng bếp bưng mì của mình, chỉ có một cái đáy bát nông cạn, nhưng khi cô bưng chén lên, phía trên trống rỗng xuất hiện một miếng sườn gà, mùi hương kia nhất thời xông vào mũi, Túc Kiều Kiều hít sâu vào mùi hương này, cười ngây ngô một chút: “Thật thơm!”
Có điều chờ cô ăn xong sườn gà rồi lại ăn mì, thì...
*****
Vào ban đêm.
Túc Kiều Kiều từ phòng tắm đi ra, cả người sảng khoái.
Gió ban đêm hơi lạnh, thổi trên người càng thoải mái không chịu nổi.
Túc Kiều Kiều thuận tay sờ sờ bụng trống rỗng, ngáp một cái rõ to tràn ngập mùi sườn gà, lại sờ sờ gương mặt vừa mới rửa còn non nớt, có chút đáng tiếc vì không nhìn thấy dung như hoa của mình.
Trước kia ở nhà tắm rửa, mỗi lần tắm xong đều cảm thấy mình trước gương đẹp đến không tả nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-kich-ban-trong-tay-toi-xuyen-vao-thay-doi-cot-truyen/chuong-52.html.]
Nhưng mà trong nhà này mấy cái gương đều tương đối mơ hồ, mặc dù có thể nhìn rõ ràng, nhưng vẫn giảm đi giá trị nhan sắc.
Cô tỏ vẻ hơi tiếc nuối, bước chân nhẹ nhàng trở về ngủ.
Tống Thanh Hàm tuy rằng trên chân có vết thương, nhưng khí lực trên tay anh rất lớn, tự mình chăm sóc mình không thành vấn đề, Túc Kiều Kiều không cần lo lắng, ngoại trừ lúc trở lại phòng, nhìn thấy nửa giường trống kia, chân mềm nhũn có chút.
Cũng may giường đủ lớn, hai người mỗi người một cái chăn mỏng, Tống Thanh Hàm ngủ ở bên trong, hai tay đặt phẳng, trên bụng đắp chăn, dưới ánh đèn dầu lờ mờ, hai mắt anh nhắm nghiền, chắc đã ngủ thiếp đi.
Như vậy cũng vừa khéo, Túc Kiều Kiều khẽ thở phào nhẹ nhõm, thổi tắt đèn dầu, nằm ở trên giường.
Vốn tưởng rằng đổi chỗ, bản thân sẽ không ngủ được, ai ngờ mới nằm xuống không lâu, Túc Kiều Kiều đã ngủ thiếp đi, trong mộng tràn đầy các loại đồ ăn vặt, còn có iPad, thật sự tốt đẹp.
Chỉ là đang ngủ, bỗng nhiên nghe thấy giọng nói trong trẻo của hệ thống Hồng Nương gào thét gọi mình: “Ký chủ, cô tỉnh đi!”
“Ký chủ! Dậy dậy, có chuyện lớn rồi!”
Vân Mộng Hạ Vũ
“Ký chủ, có phải cô muốn trở thành góa phụ không?”
Túc Kiều Kiều từ trong mộng bừng tỉnh, chỉ nghe thấy một câu cuối cùng: “...”
Lúc này không cần hệ thống nhỏ nói cái gì, Túc Kiều Kiều cũng biết tình huống, bên người có một quả cầu nóng bỏng, còn thỉnh thoảng phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.
Anh bị sốt à?