Nắm Kịch Bản Trong Tay, Tôi Xuyên Vào Thay Đổi Cốt Truyện - Chương 304

Cập nhật lúc: 2025-03-12 20:15:22
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong nhà máy gạch không có nhiều chuyện, mỗi ngày đúng giờ đi làm, có tiền lương cố định lấy, còn có phúc lợi, tan tầm trở về ôn tập với Túc Kiều Kiều, làm bài tập về nhà, tình cảm vợ chồng ngược lại càng tốt, tương đối mà nói đứa nhỏ tự nhiên bị xem nhẹ.

Mãi cho đến khi bạn nhỏ Tống Thiên Ninh một tuổi, lần đầu tiên bi bô hai chữ “mẹ ơi”, trong lòng Túc Kiều Kiều giống như bị thứ gì đó đụng một cái, vừa chua vừa chát, còn có vài phần uất ức và vui vẻ.

Cô thực sự đã là mẹ rồi!

Giờ khắc này cô mới thật sự ý thức được, mình đã không còn là một đứa trẻ nữa, mà là một người mẹ phải gánh vác một đứa con khác suốt đời.

Tống Thanh Hàm so với cô tốt hơn một chút, tuy rằng chấn động rất lớn, nhưng cũng chỉ hơi đỏ hốc mắt một chút, thêm tận tâm cố gắng đối với con trai càng, đối xử với cô càng tốt hơn, thì cũng không có thay đổi gì lớn.

Túc Kiều Kiều lại hoảng hốt thật lâu, bắt đầu sợ hãi.

“Thanh Hàm, nếu em không dạy con cho tốt, để nó trở thành một tên bại hoại xã hội thì làm sao bây giờ?”

Một buổi tối, Túc Kiều Kiều nằm trên giường, theo thường lệ là thời gian hai người nói chuyện phiếm, cô bỗng nhiên hỏi một câu như vậy.

Tống Thanh Hàm lại một lần nữa bị mạch não của cô làm cho không còn lời nào để nói, nhưng vẫn rất nghiêm túc nói: “Vậy em cứ dạy nó thật tốt, còn có ba mẹ ở đây, không nhất định sẽ trở thành bại hoại.”

Túc Kiều Kiều nhỏ giọng nói: “Nhưng Tống Ngộ An kia không phải cũng là bọn họ nuôi lớn sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-kich-ban-trong-tay-toi-xuyen-vao-thay-doi-cot-truyen/chuong-304.html.]

Nói như vậy, Túc Kiều Kiều rất chột dạ, nhưng đúng là sự thật, có một đứa nhỏ bị bọn họ xem như nuôi sai đường một chút.

Tuy rằng sau đó Tống Ngộ An lại tới, muốn tìm bọn họ đòi tiền, có điều hiện tại trong lòng hai ông bà đều muốn tích góp tiền cho con trai cho cháu trai, ba mẹ Tống không đồng ý, nhưng cũng có thể từ mấy lần tiếp xúc này nhìn ra nhân phẩm của anh ta.

Hiện tại đối với cháu trai, rõ ràng Kỷ Nhã và Tống Hoài Cẩn càng thêm yêu chiều, quả thực là muốn cái gì cho cái gì, lãng phí đồ ăn cũng không nói một câu không phải, đều cười ha hả.

Tống Thanh Hàm nhíu mày rậm, vậy mà cùng nhau suy nghĩ vấn đề này, còn rất đồng ý: “Cũng đúng, vậy chúng ta phải tốn nhiều công sức hơn trong việc giáo dục.”

Túc Kiều Kiều dùng sức gật đầu: “Đúng! Bắt đầu từ ngày mai, em lập ra kế hoạch trưởng thành của bạn nhỏ Tống Thiên Ninh, kiên quyết chấm dứt khả năng trở thành bại hoại!”

Tống Thanh Hàm khen vỗ vỗ đầu cô: “Vợ anh cố lên, anh sẽ giúp em.”

...

Vân Mộng Hạ Vũ

Ở một phòng khác được ông bà nội dỗ dành ngủ, bạn nhỏ Tống Thiên Ninh đang muốn ngủ, bỗng nhiên cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, rùng mình một cái, “Oa oa ——” khóc lên.

Kỷ Nhã luống cuống tay chân: “Ôi chao, sao thế này? Không thoải mái sao? Lão Tống, có phải ông đè tay chân cháu trai không?”

Loading...