Nhìn thấy cô, Túc Kiều Kiều lúc này mới lộ ra nụ cười đầu tiên trong hôm nay, oán giận nhìn Tống Thanh Hàm, nói: “Tôi dỗi chứ dỗi, anh ấy có gì mà dỗi?”
Tống Thanh Hàm sắc mặt trầm tĩnh gật đầu, đứng ở một bên chờ các cô nói chuyện.
Đáy mắt Tịch Xu hiện lên một tia hâm mộ, bật cười nói: “Quên đi, không hỏi thăm chuyện của hai vợ chồng các người, bằng không đều là tôi ăn cơm chó...”
Lời nói của cô ấy chậm lại, cảm thấy nói sai, nhưng thấy hai thính giả đều không có phản ứng gì, liền tiếp tục nói: “Kiều Kiều, đồ mà cô bảo tôi mua hộ đều ở đây, tổng cộng 12 đồng.”
“Được, cảm ơn.” Túc Kiều Kiều gật đầu, đi qua lấy tiền.
Tống Thanh Hàm đi trước một bước: “Để anh, em cứ đứng một lát.”
Tịch Xu lắc đầu, nhìn tư thế này, so với tình yêu trong showbiz ở thời đại cô ấy còn khoa trương hơn, cô ấy cảm thấy lúc trước hoài nghi những người kia diễn trò, có thể thật sự oan uổng người ta.
Trên thực tế, có những người đàn ông như vậy.
...
Tiễn Tịch Xu đi, Túc Kiều Kiều nhìn vải hoa trong tay coi như xinh đẹp, hài lòng cười cười, tâm trạng tốt hơn rất nhiều.
Ánh mắt Tống Thanh Hàm vẫn luôn chú ý đến cô, vừa thấy sắc mặt cô thay đổi, anh lập tức nhận ra, từ thân đến tâm đều thả lỏng rất nhiều, ngoan ngoãn lại nhận sai: “Kiều Kiều, anh sai rồi, về sau tuyệt đối sẽ không có lần thứ hai đâu...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-kich-ban-trong-tay-toi-xuyen-vao-thay-doi-cot-truyen/chuong-294.html.]
“Nhưng bởi vì anh, nhiệm vụ này của chúng ta mới thất bại!” Túc Kiều Kiều uất ức cực kỳ, anh vừa nhắc tới, cô càng khó chịu hơn, giống như nhìn rất nhiều sữa bột đều bay đi, càng nghĩ càng uất ức, vốn là một phút trước còn đang cười, lúc này đôi mắt thoáng cái đỏ lên.
Bởi vì tối hôm qua Túc Kiều Kiều ngủ quá khuya, buổi sáng cũng ngủ say, cô mang thai, Tống Thanh Hàm vì dậy sớm mà học thuộc lòng văn bản tiếng Anh, nhưng luyến tiếc cô dậy sớm như vậy.
Về sau anh cũng biết bọn họ vẫn duy trì thói quen hôn sớm tối, nguyên nhân ban đầu là do nhiệm vụ của hệ thống Hồng Nương.
Anh vẫn chưa để ở trong lòng, những phần thưởng kia anh cũng có thể cho được, hơn nữa anh không ngờ tới mới trì hoãn một ngày, nhiệm vụ này trực tiếp chấm dứt.
Bởi vậy tống Thanh Hàm sau khi rời giường cũng không gọi Túc Kiều Kiều.
Khiến cho cô vừa tỉnh ngủ, Tống Thanh Hàm đã ôn tập văn chương một lần, chờ cô nhận thấy bên cạnh không có ai, choáng váng đứng lên, đã bị một con hồ ly cẩu nhào vào mặt, lại còn phát ra âm thanh rất vui vẻ nói: “Ký chủ, nhiệm vụ liên tục hôn sáng tối đã thất bại! Bây giờ chính thức chấm dứt.”
Vân Mộng Hạ Vũ
Túc Kiều Kiều thoáng cái liền thức dậy, tức giận thiếu chút nữa động thai khí.
Từ sáng đến bây giờ, cô vẫn còn nổi giận với Tống Thanh Hàm.
Anh không phải sợ sau khi bận vẫn không thể hôn mình sao? Bây giờ cô cho anh không chạm vào được luôn!
Để anh lo lắng!