Các đồ cần thiết đều có sẵn.
Thanh niên vẻ mặt tuấn lãng mặc quần áo mới, càng có vẻ anh tuấn tuấn khí, vai rộng chân dài.
Tống Thanh Hàm có chút căng thẳng không tự nhiên, lưng thẳng tắp thắt đứng tại chỗ để vợ đánh giá, ánh sáng trong suốt đáy mắt ẩn giấu suy nghĩ chân thật của anh, cánh môi giật giật lại xấu hổ nói ra.
Anh muốn hỏi Kiều Kiều một câu, anh mặc như này có đẹp trai không?
“Quần này có phải hơi rộng không?” Đôi mắt to tròn tròn của Túc Kiều Kiều đánh giá từ trên xuống dưới một chút, ánh mắt dừng lại trên quần anh, hoài nghi hỏi một câu, rất tự nhiên chìa tay duỗi đến chỗ thắt lưng anh kéo kéo, muốn nhìn một chút rộng cỡ bao nhiêu.
Ai ngờ ngón tay trắng nõn kia mới kéo tấm vải đó, chỉ nghe thấy một tiếng “hừ” nặng nề vang lên.
“Hả?” Túc Kiều Kiều ngơ ngác một chút, nhanh chóng cúi đầu nhìn lại, hai tay cũng nhanh chóng kiểm tra.
Quần đen bên ngoài ổn, không sao đâu.
Chính là...
Vân Mộng Hạ Vũ
Vừa lúc trước mắt xuất hiện thêm một cái “u”...
Cô xấu hổ ngẩng đầu, liền nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của Tống Thanh Hàm, bốn mắt nhìn nhau, thanh niên ngượng ngùng rũ mắt xuống, nắm góc áo, lẩm bẩm nói: “Có thể... cái đó mọc u...”
Thị trấn là một khu chợ tích hợp tự động của các ngôi làng xung quanh, sau đó dần dần trở thành một thị trấn, buôn bán rất nhiều thứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-kich-ban-trong-tay-toi-xuyen-vao-thay-doi-cot-truyen/chuong-233.html.]
Vẫn là trong huyện chính quy hơn một chút.
Tất nhiên trong thành phố càng tốt hơn.
Nhưng chuyện lần này của Tống Thanh Hàm còn chưa tới thành phố, đại hội khen thưởng cũng chỉ đến huyện, nhưng nghe nói lãnh đạo thành phố cũng sẽ đến, tham gia cái đó, sau này đi ra ngoài khoe khoang còn lớn hơn người khác.
Thời đại này dân phong thuần phác, đối với những chuyện này cũng rất coi trọng.
Vương Kiến Nghiệp sợ Tống Thanh Hàm quên thời gian, còn cố ý đến nhắc nhở một tiếng vào ngày hôm trước: “Thanh Hàm?”
Thanh niên da hơi đen, vẻ mặt tuấn tú đi ra, có thể nhìn thấy vành tay và cổ anh dường như đều là màu ửng, chóp mũi trán đầy mồ hôi, nhìn thấy ông ấy, giống như nhìn thấy cứu tinh: “Chú Kiến Nghiệp.”
Vương Kiến Nghiệp nghi hoặc nhìn anh một cái, chỉ là rất nhanh nhớ tới vợ anh là ai, bỗng nhiên có chút hiểu được vì sao anh phản ứng như vậy,
Khẳng định lại bị Kiều Kiều bắt nạt, có lẽ là đang làm việc, đứa nhỏ ngốc lại không dám từ chối.
Oa nhất thời sinh lòng đồng tình: “Thanh Hàm, tập hợp lúc 5 giờ sáng mai, nhớ không được trễ, cháu có đồng hồ báo thức không??”
“Có.” Tống Thanh Hàm lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, đại đội trưởng tới quá kịp thời, cảnh tượng vừa rồi của hai người khiến anh thiếu chút nữa muốn chui xuống đất, kết quả Kiều Kiều vậy mà còn muốn mở ra xem.
Vương Kiến Nghiệp nhỏ giọng nói: “Cái kia, nếu không cháu nói với Kiều Kiều vị trí máy kéo không đủ, bảo con bé đừng đi?”
Cháu gái quá bắt nạt người khác cũng không tốt.