Nắm Kịch Bản Trong Tay, Tôi Xuyên Vào Thay Đổi Cốt Truyện - Chương 220

Cập nhật lúc: 2025-03-11 11:54:13
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng... Người châm lửa là cô, Tống Thanh Hàm lại là một thanh niên hai mươi hai tuổi, nghẹn lâu như vậy, làm sao nỡ chấm dứt.

Vốn là lần cuối cùng, cô từ chối, kết quả người này không ngừng quấn lấy cô, làm phiền cô, kết quả lúc cô phiền não trực tiếp rống lên, sau đó lại không ngừng cầu xin tha thứ.

Chắc chắn là lúc này bị nghe thấy!

Cô thẹn quá hóa giận, hiện tại cũng không muốn đi gặp người, cắn bả vai anh, nức nở ấm ức khổ sở lại xấu hổ, nhiều loại cảm xúc đan xen và một chỗ, thiếu chút nữa giậm chân.

Tống Thanh Hàm áy náy mặc cho cô cắn, tay phải trấn an vỗ vỗ lưng cô, dịu dàng dỗ dành: “Anh sai rồi, đừng tức giận nữa, tức giận đối với cơ thể không tốt.”

“Có sửa không?” Túc Kiều Kiều lạnh lùng hỏi, cô cảm thấy mình là người làm chủ gia đình, ở phương diện này cũng phải nắm trong tay,

Về sau cô nói có thể mới được, không thể thì không thể.

Nào ngờ Tống Thanh Hàm ngày thường nghe lời, lúc này quyết đoán lắc đầu: “Không sửa!”

Túc Kiều Kiều tức giận lại cắn bả vai Tống Thanh Hàm, hung tợn nghiến răng.

Vân Mộng Hạ Vũ

Tống Thanh Hàm cơ thể cứng đờ, hai đầu gối cong cong, để cho cô không đến mức kiễng mũi chân, vẻ mặt yêu chiều: “Kiều Kiều nhẹ một chút, cẩn thận đau răng.”

Gương mặt nhỏ nhắn của Túc Kiều Kiều đỏ lên, sức cắn nhỏ đi rất nhiều, bỗng nhiên đầu lưỡi chạm vào, nếm được một chút vị mặn đắng, còn không đợi cô phản ứng, đầu óc đã tự động nhắc nhở: “Mồ hôi, thời gian tiết ra bốn mươi lăm phút trước, có mùi khói trong bếp....”

Túc Kiều Kiều: “...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-kich-ban-trong-tay-toi-xuyen-vao-thay-doi-cot-truyen/chuong-220.html.]

Tất cả cảm xúc trong nháy mắt này vỡ òa, đầu lưỡi trù thần không hổ là trù thần, cái gì cũng có thể nhấm nháp ra, chính là có chút buồn cười.

Trước đây khi ăn sáng, cô có thể phân biệt rõ ràng thịt trong cháo có chút nấu chín, nên cho vào trễ thêm hai phút nữa, tắt bếp trước ba phút, rửa gạo cũng rửa sạch, lúc đó còn cảm thấy rất tốt, nhưng hiện tại...

Cô ám ức buông anh ra.

Tống Thanh Hàm không biết nội tâm cô sụp đổ như thế nào, còn nịnh nọt kề tay phải lại gần, dịu dàng nói: “Kiều Kiều, bả vai kia không có thịt, em cắn nơi này đi.”

Túc Kiều Kiều liếc anh một cái, gương mặt nhỏ nhắn rõ ràng có chút người lạ chớ gần, cô đưa tiền trong tay ra: “Anh tự đi mà đưa, em trở về nghỉ ngơi.”

“Được.” Tống Thanh Hàm không nói hai lời, ngoan ngoãn gật đầu, lại không cảm thấy mình là người lạ, ngược lại bởi vì càng thêm thân mật, lá gan anh lớn hơn rất nhiều, trước khi đi, còn cố ý ôm cô hôn một cái.

Sau đó nhanh chóng bỏ chạy trước khi cô tức giận.

Lúc đưa tiền đến nhà họ Túc, Tôn Phương nhìn cánh tay trái của Tống Thanh Hàm băng bó, nhíu mày: “Có phải là Kiều Kiều lại lười biếng không? Lần sau cứ để con bé đến, con đang bị thương, đừng bận tâm.”

“Đây đều là chuyện nhỏ, không có gì.”

Tống Thanh Hàm cười lắc đầu, ngược lại nói: “Mẹ, trong nhà có còn bông không?

Loading...