Lúc này Túc Kiều Kiều mới buông tha cho cô ấy, nhưng chỉ chốc lát sau, cô liền nhanh chóng múc cơm, trọng điểm là rau xanh và cá.
Cho dù là như vậy, Kế Hoàn cũng cảm thấy thỏa mãn, thức ăn này rất ngon, so với khi còn bé cô ấy ăn ở nhà còn ngon hơn, cũng là thứ mấy năm nay có dầu mỡ nhất, cho dù là trên rau xanh bình thường, thì đều có một tầng dầu mỡ.
Vội vàng ăn xong, Kế Hoàn buông đũa xuống, bưng bát đi vào phòng bếp, lúc này mới có chút câu nệ nói: “Chị, em về trước.”
“Đi đi.” Túc Kiều Kiều nhìn ra cô ấy ngượng ngùng ở chỗ này, cũng không miễn cưỡng.
Chờ người đi rồi, cô nhìn về phía Tống Thanh Hàm, cười nói: “Lúc em ấy ở trước mặt tôi thì như một con thỏ trắng, ngoan ngoãn khéo léo, chỉ là tôi thấy lúc trước em ấy và người ta lén lút giao dịch, dáng vẻ như vậy rất lợi hại.”
Tống Thanh Hàm không có hứng thú gật đầu: “Em giúp cô ấy, đây là chuyện bình thường.”
Túc Kiều Kiều bất mãn bĩu môi, đá đá chân anh dưới gầm bàn, nhỏ giọng nói: “Tôi muốn hợp tác với em ấy làm ăn, anh không thể phản đối.”
“Không phản đối.” Tống Thanh Hàm dùng tay trái xoa xoa đầu cô, trong mắt mang theo ý cười: “Cẩn thận một chút, cũng đừng quá thường xuyên, bảo vệ mình quan trọng hơn.”
“Ừm.” Túc Kiều Kiều ngoan ngoãn gật đầu, trên mặt xinh đẹp có thêm một nụ cười không có ý tốt: “Thanh Hàm, tóc của anh dài ra rất nhiều rồi.”
“Ừ?” Tống Thanh Hàm nhìn về phía Kiều Kiều, chờ cô nói tiếp.
Tóc đương nhiên là dài, hai ngày trước anh còn đang cân nhắc thời gian đi trấn cắt tóc, vốn xưa đã quen với tóc ngắn, kiểu tóc ngược lại có chút quái dị, nhưng cũng làm cho anh thêm vài phần ôn hòa, giống như là mũi nhọn bị kiểu tóc che lấp một phần.
Bàn tay nhỏ bé của Túc Kiều Kiều duỗi tới, kéo tay anh, làm nũng nói: “Cơm nước xong, tôi cắt tóc cho anh có được không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-kich-ban-trong-tay-toi-xuyen-vao-thay-doi-cot-truyen/chuong-203.html.]
“Được.” Tống Thanh Hàm rất bình tĩnh đáp ứng.
Túc Kiều Kiều vui vẻ, quả nhiên nhiệm vụ này đơn giản!
*****
Ra khỏi cửa viện, Kế Hoàn nhịn không được quay đầu lại nhìn thoáng qua, một tiểu viện đơn giản, cửa lớn mở ra, còn có thể nhìn thấy bên trong có một đôi nam nữ.
Kế Hoàn mỉm cười, bước chân nhẹ nhàng đi về phía chuồng trâu.
Chuồng trâu có môi trường xung quang thiếu thốn, chỉ có một cửa sổ nhỏ với ánh sáng tối.
Mỗi lần tới nơi này, Kế Hoàn đều cảm thấy mình không thở nổi, chỉ là ông nội ở chỗ này, cô ấy không thể đi.
Lúc này đây vào phòng, hiếm thấy ngửi thấy một chút mùi cơm.
Ý cười trên mặt Kế Hoàn nhiều hơn vài phần: “Ông nội, cơm chị Kiều Kiều nấu có phải rất ngon không?”
Vân Mộng Hạ Vũ
Kế Trường Phong đã già nua giống như người già bảy tám mươi tuổi, nghe thấy là giọng cháu gái, ông ấy theo bản năng tỏ vẻ nhu hòa, khàn giọng nói: “Đứa nhỏ, cháu lại nhận đồ của người khác, về sau làm sao trả được.”