Phán quyết của Trương Thụ bị hoãn, Tống Thanh Sơn là ba tháng tù, người trước còn chưa lập tức chết, ba mẹ Trương không muốn bị tuyệt hậu nên nghĩ ra chủ ý.
Đương nhiên bị thím Vương đánh đuổi.
Nhưng Triệu Tư Tư cũng tức giận, mắng to bọn họ một trận, không hề để ý lễ nghi tu dưỡng, học theo tư thế của tên lưu manh kia mắng người.
Cũng như vậy, ba mẹ Trương kia cũng không dám tới nữa.
Triệu Tư Tư mím môi cười, tâm trạng cũng không tốt, nhưng lại cảm thấy rất vui vẻ: “Tôi muốn về nhà, ba tôi tìm quan hệ, để tôi bị bệnh rồi rút khỏi đoàn, thật ra trở về rất vui! Chính là có chút luyến tiếc cô, luyến tiếc Tiểu Nguyệt, luyến tiếc đồ ăn cô làm!”
Túc Kiều Kiều mỉm cười: “Khi nào thì đi? Tôi sẽ làm nhiều đồ ăn cho cô hơn, để lên tàu còn có cái ăn!”
Thật ra cô có chút sợ hãi, không thích chủ động giao tiếp, lui vào trong phòng, một mình có thể sống qua ngày.
Nhưng Triệu Tư Tư lại là người hoàn toàn trái ngược, ngay từ đầu tính cách cũng không lấy lòng, nhưng đối với bằng hữu vẫn rất trượng nghĩa, Túc Kiều Kiều không thích quá thân mật với thanh niên trí thức, nhưng cũng không phải là người vô tình, Triệu Tư Tư là người nhiệt tình lấy lòng cô, còn lâu như vậy, đôi bên vẫn có chút tình cảm.
Triệu Tư Tư nhất thời nhảy nhót: “Cảm ơn Kiều Kiều! Cô đúng là tốt bụng mà, đợi tôi về nhà sẽ lập tức gửi đồ ăn ngon cho cô nhé!”
“Ba tôi nói đại khái một tuần là có thể giải quyết xong, đến lúc đó chúng ta có thể sẽ không bao giờ gặp lại nữa.”
“Không sao, chờ có cơ hội không chừng tôi có thể đến nhà cô chơi.” Túc Kiều Kiều Mỉm cười.
Vân Mộng Hạ Vũ
...
Tiễn Triệu Tư Tư, ngày hôm sau, Túc Kiều Kiều liền đạp xe đến trấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-kich-ban-trong-tay-toi-xuyen-vao-thay-doi-cot-truyen/chuong-197.html.]
Nếu muốn tiễn bạn bè, thì phải làm chút gì đó, trong đầu cô suy nghĩ một vòng, mấy món làm từ thỏ các thứ đúng là tuyệt!
Mang theo một vài cái bánh bao, ăn miếng thịt thỏ cay, hương vị đó, tuyệt vời!
Ngay cả trên tàu, thì đấy cũng vui!
Cô đạp xe, đón gió lạnh cười tủm tỉm đi về phía trước.
Bỗng nhiên nhìn thấy một bóng lưng quen mắt, tốc độ của Túc Kiều Kiều chậm lại, có chút do dự có nên mời cô ấy lên xe hay không.
Cô không thích chủ động giao tiếp, vì vậy cô giả vờ không nhận ra.
Chỉ là cô bé kia đang mang một đôi giày cỏ, lộ ra đầu ngón tay, trên lưng là cái rổ, còn một đống nấm khô và một ít... Dược liệu?
Cô có thể nhận ra, cũng nhờ vào thành phần của đơn thuốc kia.
Túc Kiều Kiều có chút không đành lòng, vẫn quyết định dừng lại, cười tủm tỉm nói: “Đồng chí bé nhỏ, lên xe, chị trở em đi.”
Cô gái gầy gò vùi đầu đi bộ kinh ngạc ngẩng đầu lên, trên mặt có thêm một chút vui sướng và bất ngờ: “Là chị!”
Túc Kiều Kiều lại bị cái vết bẩn trên mặt cô ấy làm cho giật nảy mình: “Em làm gì thế? Sao mặt lại đen thùi lùi thế kia?”