Nắm Kịch Bản Trong Tay, Tôi Xuyên Vào Thay Đổi Cốt Truyện - Chương 183

Cập nhật lúc: 2025-03-09 14:33:58
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước mắt mẹ Tống tối sầm lại, chỉ có thể run tay đứng lên, từ trong phòng lấy ra năm đồng, lưu luyến không rời chịu trả, trong miệng còn lẩm bẩm: “Cô là một người phụ nữ lưu manh! Nhà họ Tống tôi đúng là xui xẻo...”

Âm thanh phía sau có chút quá nhỏ, Túc Kiều Kiều không nghe rõ, nhưng thấy mắt bà ta đầy hận ý, chắc là không phải là lời tốt gì.

Có điều nhận được tiền, Túc Kiều Kiều liền vui vẻ, trực tiếp vung tay lên: “Hôm nay chúng ta ăn thịt!”

“Ôi má ơi...” Mẹ Tống bị âm thanh còn chưa đi xa kia kích thích n.g.ự.c đau nhói, ba Tống vội vàng đỡ bà ta, có chút bất đắc dĩ nói: “Bà đừng ầm ĩ với bọn họ, tiểu tiện nhân nhà họ Túc này so với mẹ cô ta còn hung ác hơn.”

Ai biết một đại con gái hoàng hoa, mới gả được mấy ngày, đã lợi hại như vậy.

Bà Tống ôm ngực, trong lòng còn sợ hãi gật đầu, bà ta thật sự không dám ầm ĩ nữa, vốn định nhân cơ hội này để Túc Kiều Kiều thỏa hiệp, ai ngờ công an kia căn bản không để ý tới những chuyện này, ngược lại bản thân chịu thiệt, bà được dìu vào phòng, hoảng hốt lẩm bẩm: “Nếu sớm biết tôi còn có một đứa con trai, lúc trước không nên muốn nó... Không nên...”

*****

Túc Kiều Kiều bị thương!

Đây là một vấn đề lớn ở nhà họ Túc.

Trong nhà có cháu trai nhỏ vừa nhìn thấy đôi chân trắng nõn mềm mại của cô bị bao lại, còn có thể nhìn thấy chỗ sưng lên, cả đám mắt đều đỏ lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-kich-ban-trong-tay-toi-xuyen-vao-thay-doi-cot-truyen/chuong-183.html.]

Đại Bảo đau lòng nhất, cầm chân Túc Kiều Kiều, đỏ mắt nói: “Cô ơi có đau không?”

Tống Thanh Hàm ôm cô tiến vào, đáy mắt có chút áy náy, từ bệnh viện trở về, cơ bản không lên tiếng, tâm trạng sa sút, nghe vậy lông mi run lên, cánh môi mím chặt, trầm mặc đặt cô lên chỗ ngồi, nhìn mắt cá chân kia.

Chắc là đau rồi.

Vân Mộng Hạ Vũ

Lúc trước mắt cá chân anh bị nứt, chạm một chút là đau không chịu nổi, nhưng anh là đàn ông, nhịn được, nhưng người trong n.g.ự.c yếu đuối không được, lần trước làm quần áo cho anh, tay bị đ.â.m đã oán giận nhiều lần, hiện tại mắt cá chân sưng thành như vậy, chắc chắn càng thảm hơn.

Nhưng cô bị thương vì anh.

Túc Kiều Kiều đương nhiên nhận thấy được cảm xúc của anh, chỉ là hiện tại ở nhà mẹ đẻ, nhiều người như vậy, cũng không tiện nói gì, liền cười tủm tỉm nhìn Đại Bảo: “Không sao đâu, không đau, bác sĩ bôi thuốc cho cô rồi.”

Đại Bảo nhất thời tốt hơn nhiều, bĩu môi thổi phù phù hai cái cho cô, cẩn thận buông chân cô ra, nghiêm túc nói: “Cô ơi nếu cô muốn lấy gì thì cứ nói với cháu, cháu giúp cô!”

Nhị Bảo không cam lòng yếu thế chen chúc với anh trai: “Nhị Bảo cũng giúp cô!”

Loading...