Nắm Kịch Bản Trong Tay, Tôi Xuyên Vào Thay Đổi Cốt Truyện - Chương 175

Cập nhật lúc: 2025-03-09 14:33:42
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai người này là ba mẹ của Trương Thụ.

Thủ phạm Trương Thụ có phán quyết nặng nhất, gia đình hắn ta chạy chữa nhiều ngày, lôi kéo quan hệ giải cứu con trai không có kết quả, biết được là Tống Thanh Hàm đánh gãy chân Trương Thụ, lại do Triệu Tư Tư nhất định muốn kiện hắn ta, cả hai ông bà tính toán tống tiền một khoản, trực tiếp ngồi ở cửa nhà người ta hô hào.

Lúc nghe tin này, Túc Kiều Kiều và Tống Thanh Hàm đang ăn cơm trưa.

Bởi vì là buổi trưa, Túc Kiều Kiều làm không ít món, ít nhất một món thịt một cái canh, ở nông thôn đúng là hiếm có bữa ăn ngon như thế.

Túc Kiều Kiều không thích giao tiếp với người khác, ở nông thôn, một khi rảnh rỗi, mọi người thích đến các nhà khác nhau, cho nên vì tình huống chung, Túc Kiều Kiều khép cửa sân lại, cửa viện này dễ dàng mở ra từ bên ngoài, cũng rất yên tĩnh.

Bỗng nhiên một tiếng khàn khàn chói tai vang lên: “Ôi chao, con trai tôi bị nó đánh gãy chân, trong nhà vì khám bệnh thằng bé mà đều móc sạch tiền, đồ đáng g.i.ế.c ngàn đao kia, bồi thường cho con trai tôi, bồi thường tiền cho tôi...”

Túc Kiều Kiều bàn tay run rẩy, đang định gắp một miếng thịt thì rơi luôn.

Tống Thanh Hàm híp mắt, ngăn cản Túc Kiều Kiều sắc mặt trầm xuống: “Lần này cứ để anh.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Đối với ba mẹ Tống, anh không tiện ra mặt, hai người ăn ý đặt trọng điểm ở trên người Túc Kiều Kiều, nhưng đối với người bên ngoài, Tống Thanh Hàm cũng không muốn luôn được che chở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-kich-ban-trong-tay-toi-xuyen-vao-thay-doi-cot-truyen/chuong-175.html.]

Bám váy vợ một hai lần là tốt rồi, cứ để vợ ra mặt nhiều lần cũng không được.

Túc Kiều Kiều thấy vẻ mặt anh lạnh lùng, tuy rằng nhất cử nhất động so với phần lớn nông thôn đều văn nhã hơn một chút, nhưng dáng người lại cường tráng, cũng không phải sẽ chịu thiệt, cũng không kiên trì: “Vậy anh cẩn thận một chút.”

“Được.”

Hai người phân công công việc, Tống Thanh Hàm sải bước đi ra ngoài.

Lúc này ngoài cửa đã tụ tập một đống người, một đám mặc áo ngắn tay màu tối hoặc xám xăm, đi dép lê tới hóng hớt.

Tống Thanh Hàm mở cửa ra, chỉ thấy cửa hàng rào có một bà lão khoảng năm sáu mươi tuổi, tóc hoa râm, quần áo đầy vá nhìn liền cảm thấy đáng thương, làn da nhăn nhúm từ trong quần áo không vừa người lộ ra, già nua lại làm cho người ta chua xót.

Đôi mắt đục ngầu của ông lão đã sớm khóc đỏ, hàm răng không tốt càng rụng đến mức chỉ còn lại răng lớn, lúc há miệng rống lên, nước bọt bay thẳng: “Mấy người hại con trai tôi, hại cả nhà chúng tôi hiện tại không có trụ cột, cậu phải nuôi chúng tôi! Cho tiền cho tôi chỗ ở, bằng không tôi sẽ ở đây không đi, đến lúc đó nhỡ có chết, chính là mấy người giết!”

Giống như là vì hưởng ứng ông ta, cửa phòng cách vách, âm thanh bà lão khàn khàn cũng vang lên, nội dung đều không khác nhau cho lắm: “Cô đúng là kẻ nhẫn tâm! Con trai nhà tôi làm cái gì, cô nhất định để thằng bé ngồi tù, ngồi tù còn chưa đủ, còn muốn tử hình, nếu thằng bé chết, cô dưỡng lão cho tôi...”

Loading...