Triệu Tư Tư cười lạnh, động tác trên tay không ngừng: “Đúng, tôi điên rồi!”
Tịch Dao thật sự bị đánh đau, cắn răng cũng bắt đầu giương nanh múa vuốt phản kháng, nhưng đã mất đi tiên cơ, thật sự không đánh thành công.
Một bên Tôn Phương thấy có náo nhiệt nhìn tới, há miệng: “Má ơi, hai người này so với lúc tôi còn trẻ đánh người còn lợi hại hơn.”
Túc Kiều Kiều khép lại cái miệng quá giật mình mà lớn lên, cô trả lại cây gậy điện trong tay cho hệ thống Hồng Nương.
Vốn Túc Kiều Kiều cũng định ra tay, gậy điện phòng cướp đều đã chuẩn bị xong, ai ngờ ẩu đả lúc này khác lần trước, lúc này đây Triệu Tư Tư xuất chiêu càng kinh khủng, động tác hung mãnh, trong nháy mắt đã ầm ĩ thành dáng vẻ thảm thiết này.
Kéo hết một nắm tóc, lại bừng tỉnh, Tịch Dao đã đầy máu, trên người còn có không ít vết bầm tím, bị đánh đến nước mũi trộn lẫn nước mắt.
Thảm như vậy, gậy điện giật của Túc Kiều Kiều đều ngại lấy ra.
Đại đội trưởng đen mặt bảo vợ mình và mấy bà thím kia tách hai người ra, còn kéo nhau ra nữa sẽ khiến Tịch Dao càng thảm hơn, cô ta khóc rất lâu, lại bởi vì bản thân chột dạ, hơn nữa phong bình của cô ta không tốt, cho dù chọc không ít kẻ thích, nhưng cũng không tiện ra tay với một cô gái như Triệu Tư Tư, Tịch Dao chỉ có thể chịu đựng.
Cuối cùng, cả hai cô gái đều bị chỉ trích, cuối cùng mọi việc được bỏ qua.
Tịch Dao vốn đã mất lý lẽ khóc lóc muốn cầu xin trợ giúp, mấy nam thanh niên trí thức biết nguyên nhân sự việc, vẻ mặt ai nấy phức tạp, lại thấy mặt cô ta sưng lên như đầu heo, không thể có lòng thương hương tiếc ngọc, cả đám chỉ khô khốc an ủi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-kich-ban-trong-tay-toi-xuyen-vao-thay-doi-cot-truyen/chuong-160.html.]
*****
Thưởng thức xong một trò khôi hài, Túc Kiều Kiều lấy một chút đồ ăn còn sót lại trong nhà làm cho Triệu Tư Tư ăn.
Buổi trưa lười nấu cơm, vừa khéo thời gian này công việc đồng áng không nhiều lắm, đối với Tôn Phương mà nói cực kỳ thoải mái, bà ấy quyết định đi qua ăn,
Dù sao cô cũng đã nói rồi, có thêm Tôn Phương chỉ là thêm một chút lương thực bên mình, coi như công bằng công chính, mặc cho ai cũng không tiện nói gì.
Khi đi ăn tối, cô nghe thấy gia đình nhắc về chuyện đó.
Trên bàn ăn, mấy người đàn ông mặt đen, người trong thôn tuy rằng không biết, nhưng người nhà mình biết, Túc Kiều Kiều cũng là người bị bắt nạt, có điều bởi vì cô và Tống Thanh Hàm hai người như hình với bóng, lúc này mới không có việc gì.
“Nhà họ Tống này, Tống Thanh Sơn thật sự bị ba mẹ cậu ta chiều hư rồi!” Sắc mặt Túc Chính Dương âm trầm nói.
Sắc mặt Tống Thanh Hàm cũng không tốt, lúc ấy sắc trời quá tối, người nọ cũng có chút thông minh, phát hiện có gì đó không thích hợp lập tức bỏ chạy, anh sợ còn có người thứ ba, lo lắng Túc Kiều Kiều bị thương, cũng không đuổi theo, ai biết lại là Tống Thanh Sơn?
Nếu lúc trước biết, chắc chắn cũng phải đánh cho cậu ta đến mức ba mẹ không nhận ra?
Vân Mộng Hạ Vũ