Nắm Kịch Bản Trong Tay, Tôi Xuyên Vào Thay Đổi Cốt Truyện - Chương 132

Cập nhật lúc: 2025-03-08 22:26:43
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ừm.” Tống Thanh Hàm lên tiếng, trên tay lại không ngừng, vẻ mặt dịu dàng nhìn cô.

Chờ Túc Kiều Kiều tỉnh lại, người bên cạnh cũng ngủ thiếp đi, có điều trên tay kia còn thoáng cái quạt, gió không lớn, chỉ có thể cảm giác được một chút lạnh lẽo, nhưng dáng vẻ này thật sự khiến Túc Kiều Kiều nhìn đến sửng sốt.

Thế giới tương lai cái gì cũng tốt, duy chỉ có tình cảm nhạt nhẽo rất nhiều, tuy rằng không đến mức tất cả mọi người đều vậy, nhưng người bên cạnh cô, ở phương diện tình cảm, dường như không chân thành bằng người thời đại này.

Túc Kiều Kiều nhìn anh, trong lòng đối với nhiệm vụ vừa nãy cũng mâu thuẫn nữa.

******

Không đánh thức Tống Thanh Hàm, Túc Kiều Kiều đi qua nhà nhà họ Túc lấy canh đậu xanh buổi sáng đặt bên trong.

Nhìn thấy cô, Đại Bảo Nhị Bảo Tam Bảo đều chạy tới ôm chân cô vui mừng hô: “Cô ơi!”

“Cô đây.” Túc Kiều Kiều lần lượt nhéo nhéo gương mặt bọn họ, thả cá mang đến trong chậu, đẩy ba nhóc con kia: “Đừng ngây ngốc nữa, cô đã chuẩn bị đồ ăn ngon cho mấy đấy này.”

“Vâng!” Đại Bảo dẫn đầu nghe lời, lôi kéo hai em trai đi sang một bên.

Nhà họ Túc không có người lớn, nắp giếng cũng là phiến đá thật dày, khi bị dời đi, lúc này mới nhìn thấy nước giếng bên trong và với dây thừng buộc trên nắp.

Cô kéo đồ đạc bên trong lên, có thể nhìn thấy chai thủy tinh lớn đựng canh đậu xanh.

“Mấy mang cái chén tới đây.” Túc Kiều Kiều nói một câu.

Ba đứa nhỏ lập tức lập tức chạy đi, chỉ chốc lát sau, bọn nhỏ đã cầm ba cái chén gốm sứ, ngửa đầu, tràn ngập vui sướng nhìn cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-kich-ban-trong-tay-toi-xuyen-vao-thay-doi-cot-truyen/chuong-132.html.]

Cô thật tốt, luôn có thể cho bọn họ đủ loại đồ ăn ngon, mẹ còn nói cô không tốt, đúng là lừa nhau!

Túc Kiều Kiều rót cho mỗi đứa một ly, còn lại liền xách về.

Lúc này Tống Thanh Hàm cũng dậy rồi, để lại cho anh một chén, kế đó lại đi ra đồng.

Thời gian ngủ trưa của bọn họ so với những người cần đi làm lâu hơn nhiều,

Khi Túc Kiều Kiều đi qua đưa canh đậu xanh, nông dân trong ruộng đã làm việc một hồi lâu, đang nóng đến lúc bốc khói.

...

Xa xa, thím Tiểu Phương đứng thẳng lưng nghỉ ngơi một lát, liền nhìn thấy một thân ảnh đội mũ rơm đi về phía này, khoảng cách có chút xa, nhìn không rõ lắm.

Nhưng lúc này, còn có thể mặc áo sơ mi xinh đẹp kia, đi không nhanh không chậm như vậy, cũng không có mấy người.

Vì phân công công việc, hầu như nhà nào cũng ước gì ngay cả đứa nhỏ cũng mang tới làm việc, thím Tiểu Phương nheo mắt lại lập tức đoán được, nhìn về phía Tôn Phương đang làm việc ở cánh đồng kế bên, la hét nói: “Tôn Phương, con gái của bà tới rồi!”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Ái chà, con gái lại tới đưa đồ uống à? Con gái này cũng không thật sự nuôi không công.”

Người phụ nữ đầu tiên lên tiếng không phải Tôn Phương, mà là người ở cánh đồng bên cạnh Tôn Phương, vẻ mặt trêu ghẹo, ngược lại cũng không nhiêu hâm mộ, ánh mắt nhìn Tôn Phương giống như đang nhìn một kẻ ngốc.

Loading...