NĂM ĐÓI KÉM! TRƯỞNG TỶ TÁM TUỔI DẮT NƯƠNG MANG THAI CHẠY NẠN (VÉ TÀU NGÀY TẬN THẾ) - Chương 480: Liên hợp.
Cập nhật lúc: 2026-02-18 09:40:15
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự trưởng thành của con luôn thể tách rời lý luận và thực tiễn.
Cố Lăng Vân kiến thức lý luận phong phú, nhưng kinh nghiệm thực tiễn đủ.
Vì , khi dẫn theo tiểu đội đặt chân lên mặt đất vững chãi, cơ bắp khắp tự chủ mà căng cứng .
Đỗ Ngọc Hành quanh tứ phía, hạ thấp giọng :
“Tứ sư , nơi hề dấu vết hoạt động của con , họ đều c.h.ế.t sạch !”
Cố Lăng Vân lắc đầu, sống sót thăm dò mới rõ, nếu chi định tính cho sự việc thì quá mực hẹp hòi.
Hắn dặn dò các sư chú ý an , đó duy trì đội hình, tiến về phía .
Khoảng chừng một nén nhang , họ thâm nhập tới tận phía cùng của bến tàu.
Trang Mộ Tuyết đang định bước tới, Cố Lăng Vân mắt nhanh tay lẹ kéo :
“Mộ Tuyết sư đừng vội, cẩn thận bẫy rập.”
Hắn , đẩy một tảng đá bên cạnh lăn về phía , tảng đá đó ép lên mặt đất đầy cành khô lá mục, trong nháy mắt rơi rụng xuống .
Mặt đất đột nhiên sụp đổ, vội vàng lùi phía , đang định rút đao, một bóng từ bức tường đổ nát bước .
Cố Lăng Vân thấy đó, vui mừng khôn xiết kinh ngạc khôn cùng.
Thì là đại sư .
Sao ở đây?
Chu Cửu Chương cũng bất ngờ.
Mấy năm gặp, các sư của Động Hư đều trưởng thành, y thấp thoáng cảm thấy quen mắt, nhưng vẫn nhớ nổi, cũng là thấy tên của Mộ Tuyết, y mới nhận là các sư tới.
Cố Lăng Vân phản ứng nhất, vội vàng hành lễ:
“Bái kiến đại sư .”
Các sư theo thấy cũng vội vàng chắp tay hành lễ.
Chu Cửu Chương cấp thiết hỏi:
“Chào các sư , cái đó... sư phụ , thấy ?”
Từ hơn năm năm kinh, y vẫn luôn việc bên cạnh Phàn đại nhân, đó Phàn đại nhân phái y rời kinh giám sát việc tích trữ lương thực, vì thiên tai nhân họa liên miên mà đứt mất âm tín với sư phụ.
Mãi đến năm ngoái, Quách phu nhân dẫn theo gia quyến tới mang cho y một phong thư của sư phụ, và dặn dò nội dung thư thể để Phàn đại nhân xem, y mới hiểu thuyết thiên tai diệt thế.
Từ đó về , Chu Cửu Chương sư phụ nhất định sẽ tới cảng Tây Hải.
Y vẫn luôn chờ đợi.
Mà Phàn đại nhân, ngài cũng đang chờ.
Chờ một cầm kim bài lệnh tiễn, đưa của Phàn phủ rời khỏi cảng Tây Hải.
Đại sư hỏi chuyện, Cố Lăng Vân tự nhiên dám giấu giếm, đem chuyện mấy năm nay rõ một cách ngắn gọn súc tích, và bày tỏ thuyền đội sẽ dừng ở cảng khẩu quá lâu, sẽ chuyển đường tới thành Khương Tân.
Chu Cửu Chương chăm chú lắng , quyết định dẫn theo các sư kiến diện Phàn đại nhân.
Người cầm kim bài lệnh tiễn vẫn luôn xuất hiện, nay sư phụ tới, y hy vọng thể cùng đồng hành tới thành Khương Tân.
Vào giờ Ngọ, Phàn Ti Phưởng tiếp kiến nhóm Cố Lăng Vân.
Sau khi hỏi han kỹ lưỡng, trong lòng thấp thoáng một suy đoán.
Nhiều năm , khi thấu triệt bí mật dư đồ, ngài tin rằng Thánh thượng sẽ vứt bỏ Phàn phủ, nhưng tổ phụ và tộc nhân tin.
Họ cảm thấy thời gian năm năm quá dài, tâm ý đế vương khó lòng suy đoán, tổ phụ thậm chí còn lấy cái c.h.ế.t bức bách, bắt ngài chuẩn biện pháp ứng phó.
Phàn Ti Phưởng kẹt ở giữa, tiến thoái lưỡng nan.
sự thật chứng minh, họ lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử.
Thánh thượng khi rõ khốn cảnh của ngài, dẫu tộc nhân Phàn phủ cử chỉ ly tâm, nhưng vẫn bí mật truyền tin bảo ngài lựa chọn về phía nhà, năm ngoái càng để ngài mang theo gia quyến tới thành Yến Khâm nhậm chức , và dặn dò biện pháp phòng hộ ứng phó thiên tai.
Mãi đến lúc đó, tộc nhân mới hiểu Thánh thượng lạnh nhạt với Phàn gia là đặc ý tách họ khỏi cuộc đấu tranh quyền lực tranh đoạt văn thư ở kinh thành.
Thánh thượng nhân nghĩa, của Phàn phủ cảm kích đến rơi nước mắt nhưng cũng ảo não khôn cùng, chỉ thấy bản vọng trắc long tâm, .
Phàn Ti Phưởng đều nhiều với họ.
Sau khi tới thành Yến Khâm, ngài cố gắng để bách tính địa phương gia cố phòng ốc, mở rộng hầm ngầm, hệ thống thoát nước, tích trữ vật tư vân vân các biện pháp ứng phó thiên tai.
dân phong ngu , lời của ngài ai tin tưởng.
Không những tin, càng văn nhân vung b.út phê phán, chỉ trích ngài yêu ngôn hoặc chúng, nhiễu loạn dân sinh.
Ngài mới nhậm chức, vốn chịu nhiều trở lực từ các môn phiệt thế gia và hương hào cường, cuối cùng tâm lực tiều tụy, cũng thể thực hiện những chính sách định .
Ngày siêu cấp đài phong giáng lâm, nhật nguyệt vô quang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-doi-kem-truong-ty-tam-tuoi-dat-nuong-mang-thai-chay-nan-ve-tau-ngay-tan-the/chuong-480-lien-hop.html.]
Những con thuyền neo đậu ở cảng Tây Hải cuồng phong đ.á.n.h nát chìm xuống đáy biển, cả tòa thành Yến Khâm san thành bình địa, bách tính trong thành thương vong vô .
Mà Phàn phủ vì chuẩn từ , ngày đó khi siêu cấp đài phong đổ bộ, họ mới thể an nhiên thoát .
Mấy tháng , ngài dốc hết lực cứu , nhưng trận thiên tai đó tính hủy diệt quá mạnh, lục tung cả tòa thành cũng chỉ cứu vẻn vẹn hơn trăm .
Mỗi khi nghĩ đến việc , Phàn Ti Phưởng đau xót khôn nguôi.
Ngài nén bi thương, dẫn theo tộc nhân và bách tính sống sót theo chỉ thị của Thánh thượng tới cảng Tây Hải, chờ đợi cầm kim bài lệnh tiễn.
Chờ một là chờ hơn năm tháng.
đó mãi tới.
Phàn Ti Phưởng lo lắng.
Hiện tại khí hậu rõ ràng bình thường, trong mấy tháng , ngài phân phó tộc nhân gieo xuống nhiều nông tác vật, chúng chỉ sinh trưởng chậm chạp, mà còn cực kỳ dễ c.h.ế.t.
Gà Mái Leo Núi
Cây chững, thối rễ, lá nấm mốc là chuyện thường tình.
Lúc nghiêm trọng, nông tác vật sẽ dẫn phát thái ôn, giống như con nhiễm dịch bệnh mà t.ử vong quy mô lớn.
Không thuyền, họ cũng cách nào biển bắt cá, dẫu đó tích trữ lượng lớn vật tư, nhưng ăn núi lở, Phàn Ti Phưởng nhận nếu đợi cầm kim bài lệnh tiễn, họ đều sẽ c.h.ế.t.
C.h.ế.t đói một cách sống sờ sờ.
Vào đúng lúc mấu chốt , thuyền đội của Cố Cẩn tới.
Phàn Ti Phưởng đoán đối phương nếu là cầm kim bài lệnh tiễn, thì họ cũng chỉ thể theo thuyền đội của nàng tới thành Khương Tân.
Sau khi quyết định xong, Phàn Ti Phưởng cùng Chu Cửu Chương cưỡi ngựa tiến về bến tàu.
Nhóm Cố Lăng Vân thì ở doanh trại của họ, giúp đỡ duy trì trật tự tai dân.
Giờ Thân.
Cố Cẩn gặp Phàn Ti Phưởng.
Cũng gặp đại đồ của .
Sau một hồi đàm luận, đôi bên đều cái khái quát về những chuyện mà đối phương gặp .
Khi Cố Cẩn lấy kim bài lệnh tiễn , Chu Cửu Chương cả đều chấn kinh.
Y vạn vạn ngờ tới, sư phụ chính là mà Phàn đại nhân hằng chờ đợi.
Thực tế, Cố Cẩn chút hiểu.
Trên thư Yến Thù đưa cho , chỉ là tiểu trấn Minh Châu.
Nếu như , tại trực tiếp để Phàn Ti Phưởng tiểu trấn Minh Châu?
Chẳng lẽ, tiểu trấn Minh Châu đối mặt với thiên tai còn đáng sợ hơn thành Yến Khâm?
Tình huống khẩn cấp, nàng cũng kịp suy nghĩ nhiều, khi nhanh ch.óng thương thảo với Phàn Ti Phưởng, nàng dẫn theo của Phàn phủ và tai dân rời cảng Tây Hải giờ Hợi.
Vật tư thuyền khi tiêu hao hơn một tháng, nay gia nhập thêm của Phàn gia và tai dân, ảnh hưởng đến tải trọng của tàu.
Hôm nay khi Cố Lăng Vân nhiệm vụ, Cố Cẩn cũng rảnh rỗi.
Nàng thuyền nhỏ, đặc ý tới thuyền đội của Phương Chính, và đàm luận với lão nhiều.
Nghe Phương Chính , thành viên thuyền đội của lão đều là những quan viên Hoàng đế đề bạt từ các châu huyện về kinh năm năm .
Thanh chính liêm khiết chính là chuẩn tắc quan của họ.
Trước khi xuất phát từ địa hạ hà, Thánh thượng lệnh cho Ngô đại nhân truyền một đạo khẩu dụ.
Mệnh lệnh cho họ khi nhập hải, theo cờ xí chữ của Cố Cẩn, kháng lệnh.
Thời gian qua, Phương Chính bách tư bất đắc kỳ giải.
Lão nghĩ thông hành động của Thánh thượng rốt cuộc là ý đồ gì.
Thấy đối phương nghi hoặc, Cố Cẩn đem những suy đoán đó của .
Phương Chính tỉ mỉ nghiền ngẫm, thấy dường như quả thực vài phần đạo lý, trong lòng nhất thời cảm thấy khó chịu.
Nếu như , Đại Chu chẳng là chia hai ?
Cố Cẩn đúng lúc lấy kim bài lệnh tiễn khai đạo, chỉ nàng cũng là lâm nguy thọ mệnh, một bước tới tiểu trấn Minh Châu khai đường, lẽ qua ít ngày nữa, Hoàng đế sẽ dẫn theo nhân mã của ngài tới.
Những vị quan viên tính tình vốn trung lương, nay kim bài lệnh tiễn, Cố Cẩn danh chính ngôn thuận trở thành cấp trực tiếp của nhóm Phương Chính.
Hai chi thuyền đội chính thức hợp nhị vi nhất, liên hợp tới thành Khương Tân.
Nửa tháng .
Họ thuận theo dòng nước tới bến tàu, tiếp hai ngày cuối cùng tới mục đích địa của chuyến .
Tiểu trấn Minh Châu.