NĂM ĐÓI KÉM! TRƯỞNG TỶ TÁM TUỔI DẮT NƯƠNG MANG THAI CHẠY NẠN (VÉ TÀU NGÀY TẬN THẾ) - Chương 434: Bùi Yến.
Cập nhật lúc: 2026-02-17 00:32:22
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vết sẹo ở cổ tay Bùi Thận, chỉ những cận nhất mới .
Hoàng đế là cố ý.
Ông đang thông qua vết sẹo để truyền đạt thông tin cho những cận của Bùi Thận!
Nghĩ đến đây, Cố Cẩn cuối cùng cũng yên tâm.
Hoàng đế ý che chở cho Bùi tướng quân, định sẽ cho Bùi tướng quân một lối thoát .
Người xung quanh ồn ào náo loạn, thời gian nhanh ch.óng trôi đến giờ Ngọ ba khắc.
Ở Chu Quốc, t.ử tù cơ bản đều xử trảm mùa thu.
Vì mùa thu thuộc hành Kim, mà Kim chủ về tàn sát.
Giờ khắc ấn định là giờ Ngọ ba khắc, vì thời điểm dương khí thịnh nhất.
Cố Cẩn đao phủ giơ đao rơi xuống, một cái đầu tròn vo lìa khỏi cổ rớt xuống đất...
Cảnh tượng quá mức tàn khốc, khiến xung quanh la hét liên hồi.
Cố Cẩn cũng giả vờ vẻ sợ hãi quá độ lùi về phía .
Lúc , kẻ bên cạnh giễu cợt: "Con nhóc ranh, ở nhà mà việc, chạy tới đây xem hành hình, dọa cho khiếp chứ gì."
Cố Cẩn xong, chỉ cảm thấy hiểu , lập tức tức giận bùng lên, sang mắng té tát mặt kẻ đó: "Liên quan gì đến ông, nhà ông ở ngoài biển mà quản rộng thế?"
"Ái chà, cái con nhóc mồm mép gớm thật, đúng là đồ giáo d.ụ.c." Kẻ ngạo mạn vô lễ đáp .
Cố Cẩn đang định mắng , Tôn Tư vì sốt sắng bảo vệ đồ , liền quát tháo: "Cái đồ vô , ai giáo d.ụ.c hả? Đồ nhà là lễ phép nhất, là ông mở miệng bất kính thì ."
Tôn Tư bình thường hiền lành đức độ, nhưng khi bảo vệ đồ cũng vài phần khí thế.
Kẻ mắng đến á khẩu, bèn giơ tay định đ.á.n.h .
Bàn tay Cố Cẩn buông thõng bên hông bắt đầu tích lực, chỉ cần đối phương tay là sẽ phản kích ngay lập tức.
Nhìn thấy tình thế sắp mất kiểm soát, lúc , một thanh niên cạnh kẻ đó giữ : "Ôn Thường, ngươi định gì đấy?"
Thanh niên quát lớn ngăn cản xong, Cố Cẩn xin : "Nha đầu, lão trượng, thật xin , bạn tính tình nóng nảy, phiền đến cô nương , thành thật xin ."
Cố Cẩn thấy thái độ nhận của đối phương , cơn giận cũng tan biến: "Không ."
Nói xong, cô nắm lấy ống tay áo của Tôn Tư: "Sư phụ, chúng thôi."
Tôn Tư vốn định lý luận thêm vài câu, thấy đồ dĩ hòa vi quý, lúc mới trừng mắt kẻ một cái rời cùng đồ .
là rừng lớn thì chim gì cũng .
Thật là khó hiểu.
Hành hình kết thúc, đám đông dần dần tản .
Bùi Yến theo bóng lưng hai rời , vẻ mặt đăm chiêu.
Ôn Thường thu dáng vẻ hống hách lúc nãy, nhỏ giọng hỏi: "Gia chủ, tại ngài bảo thử lòng con bé đó?"
Bùi Yến gập cây quạt trong tay , dùng nó gõ lên đầu tên nô bộc nhà : "nàng giống một , giờ thì xác định , chính là nàng ."
Ở thành Lâm Giang, con bé đó từng dùng rau khô thịt muối trò bốc thăm trúng thưởng, tốn ít tiền mới hiểu rõ bí mật trong đó.
Không ngờ, xa cách ba ngày bằng con mắt khác.
Khi đó vốn là một thôn nữ ăn mặc rách rưới, giờ đây ngoắt một cái trở thành một đại tiểu thư, thật chút khó tin.
Trong chuyện nhất định uẩn khúc.
Đã uẩn khúc thì điều tra.
Để khỏi đoán mò lung tung, khiến yên .
Bên nảy sinh ý định điều tra, trong lòng Cố Cẩn cũng nảy sinh nghi hoặc.
Hai , thì giống như đang gây chuyện, nhưng quan sát thần thái của bọn họ, dường như là đang thử thăm dò điều gì đó.
Hơn nữa, cô cứ cảm thấy một trong đó trông quen mắt.
Mình chắc chắn gặp ở ?
Ở nhỉ?
Trên đường về, Cố Cẩn khổ sở suy nghĩ.
Cô lục trong đầu những gặp từ khi chạy nạn để so sánh...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-doi-kem-truong-ty-tam-tuoi-dat-nuong-mang-thai-chay-nan-ve-tau-ngay-tan-the/chuong-434-bui-yen.html.]
À, nhớ .
Bùi Yến!
Cái tên oan gia đó!
Không đúng.
Là cái tên thổ tài chủ đó.
Lúc đó bày sạp bốc thăm ở thành Lâm Giang, nhờ chiếu cố mà kiếm thêm khối tiền.
Không ngờ hơn hai năm gặp, trưởng thành thành một thanh niên .
Thế nhưng, Bùi Ấp đang dẫn đầu "phản tặc" loạn khắp nơi, đến kinh thành gì?
Là đặc biệt đến xem Bùi Thận hành hình, là ẩn tình khác!
Từ tình hình , chắc chắn là cố ý để thuộc hạ thử , nếu đoán lầm, hẳn là nhận ...
Nhận cũng .
Hiện tại cô còn là phận nạn dân, hộ tịch thông qua phương thức hợp pháp nên sợ tra xét.
Tuy nhiên, cẩn tắc vô ưu, nếu cố tình thử thăm dò thì vẫn nên phòng thì hơn, sẵn tiện tra xem đến kinh thành rốt cuộc là vì chuyện gì.
Hai bên chạm mặt ở pháp trường một , khi trở về đều dùng các mối quan hệ để tra xét đối phương rõ mười mươi.
Bùi Yến nhận thông tin, Cố Cẩn thường xuyên qua với nhà họ Phàn và nhà họ Tưởng, trong lòng tính toán.
Phàn T.ử Phương tuy bệ hạ ghẻ lạnh, nhưng phu nhân Quách Loan của ông khéo léo, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi bắt nhịp với công chúa đương triều, thêm tầng quan hệ với thương nhân d.ư.ợ.c liệu nhà họ Tưởng, chuyện ích cho .
Có câu vương hầu tướng tướng, do nòi giống.
Giang sơn nhà họ Yến truyền thừa ngàn năm, cũng đến lúc đổi chỗ .
Hiện nay, nhà họ Bùi bọn họ chiếm giữ thành Lâm Giang, đang tấn công thành Tàm là nơi trù phú nhất, chờ chiếm tòa thành lớn nữa thì việc đoạt lấy vương triều họ Yến chỉ còn là chuyện sớm muộn.
Còn về lão tặc Nam Cung, lão cũng chỉ thể xưng hùng xưng bá ở huyện Mi, chờ chủ công rảnh tay sẽ nhất định khiến lão cúi đầu xưng thần.
Gà Mái Leo Núi
Bùi Yến kể từ hiến kế, mượn dùng thủ đoạn bốc thăm của Cố Cẩn để tống khứ hết hàng tồn kho khó bán của gia đình nhận sự trọng dụng của chủ công.
Hiện tại đang quản lý việc huy động và vận chuyển vật tư trong quân đội.
Nhà họ Bùi bọn họ là phú hào một thành Lâm Giang, tiền lương, cung phụng một đội quân là chuyện dư sức.
Thế nhưng bọn họ ngờ nạn tuyết ở huyện Bạc bùng phát ôn dịch, triều đình để kiểm soát ôn dịch lây lan dùng dầu hỏa thiêu rụi bộ tòa thành huyện Bạc.
Huyện Bạc là tòa thành buôn bán d.ư.ợ.c liệu lớn nhất Chu Quốc, hiện tại d.ư.ợ.c liệu đều thiêu hủy, những thương nhân đó vận chuyển d.ư.ợ.c liệu khắp nơi, dẫn đến việc nhà họ Bùi tiền cũng mua t.h.u.ố.c!
Vì thế, Bùi Yến mới chủ công phái ngoài, nhiệm vụ chính chính là tìm kiếm d.ư.ợ.c liệu để chế tạo t.h.u.ố.c trị thương.
Hắn đó huyện Dụ.
Tòa thành cách kinh thành xa, cũng lấy việc buôn bán d.ư.ợ.c liệu trọng tâm.
Chỉ là quy mô bằng huyện Bạc.
Kết quả khi , vì sự kiểm soát d.ư.ợ.c liệu của triều đình, ở huyện Dụ chỉ mua lắt nhắt một ít d.ư.ợ.c liệu.
So với mục tiêu định sẵn thì chênh lệch quá lớn.
Để thành nhiệm vụ, chỉ thể mạo hiểm lẻn kinh thành.
ở kinh thành quanh quẩn nhiều ngày, Bùi Yến vẫn trắng tay.
Hắn đang định tiễn đưa thúc thúc Bùi Thận xong sẽ về thành Lâm Giang, ngờ đụng độ Cố Cẩn.
Càng ngờ Cố Cẩn quan hệ với quan to trong triều.
Trong mắt thế gian, nhà họ Bùi là phản tặc, chính vì thế Bùi Yến ở kinh thành căn bản dám liên lạc với những mối quan hệ đây.
Hiện giờ một cơ hội bày mắt, Bùi Yến để nó tuột mất.
Hắn Cố Cẩn thu mua t.h.u.ố.c trị thương, nàng và gia đình đều hộ tịch kinh thành, cô nương hành sự khá táo bạo, việc chắc là khả thi.
Bên leo quan hệ, Cố Cẩn bên khi nhận thông tin tra xét thì vội vàng gọi Đinh Vinh Quý đến bàn bạc.
Cô tuy tích trữ đậu nành, đậu xanh và các loại đậu khác, nhưng cũng cân nhắc đến vấn đề rủi ro.
Dù , nhà họ Bùi danh nghĩa là phản tặc.
Sơ sẩy một chút e là sẽ rước họa .