NĂM ĐÓI KÉM! TRƯỞNG TỶ TÁM TUỔI DẮT NƯƠNG MANG THAI CHẠY NẠN (VÉ TÀU NGÀY TẬN THẾ) - Chương 414: Diệt môn.
Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:38:59
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đinh Vinh Quý chút chần chừ quyết.
“Tông chủ từ Đông Thành gấp rút trở về kinh đô, lao lực cả ngày , là để ngày mai hãy...”
Cố Cẩn xua tay: “Không , tính đến chuyện khi về kinh thể đối mặt với đủ loại vấn đề nên luôn xe ngựa, mệt.”
“Chuyện cứ quyết định như .”
“Muốn đ.á.n.h, thì đ.á.n.h cho bọn chúng kịp trở tay.”
Loại nào sợ c.h.ế.t nhất?
Dĩ nhiên là những kẻ tiền thế.
Bọn họ sinh là quý tộc, từ nhỏ cẩm y ngọc thực, nỗi khổ nhân gian, ngày tháng trôi qua phồn hoa rực rỡ, đương nhiên là cực kỳ tiếc mạng.
Bản mới mất “văn thư”, con đường sống cắt đứt, nếu cứ để yên như chuyện gì thì ngược sẽ khiến kẻ khác nảy sinh nghi ngờ.
Đã như , cứ thuận theo ý bọn chúng, vẻ đ.â.m lao theo lao, đại náo một trận, đồng thời nhân cơ hội tống tiền một vố.
Chỉ khi vở kịch “cá c.h.ế.t lưới rách” diễn như thật mới thể lừa tất cả .
Cố Cẩn và Đinh Vinh Quý đều hiểu rõ tính chất nghiêm trọng của sự việc.
Những kẻ đó một khi văn thư, để tránh đêm dài lắm mộng, nhất định sẽ tay tàn độc.
Bởi vì chỉ khi nhà họ Lý c.h.ế.t hết, bọn chúng mới thể yên tâm.
Ngày mai, cô bắt buộc bái phỏng Vân gia và gia tộc Y Lợi.
Cô hẹn với Y Lợi Á Đặc.
Năm năm ở kinh thành, cùng trông nom giúp đỡ lẫn .
Bây giờ “văn thư” nhà cướp, mượn thế lực của gia tộc Y Lợi để gây sức ép với kẻ Ngô Vũ, khiến đối phương chút kiêng dè.
Về phần Vân gia, Cố Cẩn kính trọng phẩm cách của Vân Trường Quan, nhân cơ hội sẽ tặng cho nhà ông mười suất trú ẩn.
Vân Trường Quan là đại nho của Thanh Châu, ít t.ử quan tại kinh thành, dùng danh ngạch để chia sẻ thế lực với đối phương sẽ giúp ích cho việc đối phó với những cuộc tấn công .
Bên đang bàn bạc đối sách, bên Thịnh Tu Chi với vẻ mặt đầy khó chịu trở về phủ.
Lý do gã mua Bùi phủ tặng cho Ngô Vũ chính là vì nhắm vị trí địa lý đắc địa của nó.
Đợi đến khi lấy văn thư, gã thể điều bí mật ẩn nấp trong đó, tìm cơ hội thích hợp để một mẻ tóm gọn nhà họ Lý.
tên Ngô Vũ , nhát như thỏ đế.
Mặc cho gã dụ dỗ thế nào, đối phương vẫn nhất quyết buông lời.
Muốn mượn tay gã để g.i.ế.c c.h.ế.t nhóm nhà họ Lý vẫn còn tốn thêm nhiều công sức.
Nghe thám t.ử báo cáo, Cố Cẩn trở kinh thành.
Việc diệt môn , nên sớm nên muộn.
Đêm khuya ở kinh thành, vẫn tĩnh lặng như mặt nước thường ngày.
mặt nước yên tĩnh là những đợt sóng ngầm cuồn cuộn.
Cố Cẩn tranh thủ thời gian ăn cơm, lúc những kẻ chuyện của nhà họ Lục đang tụ tập một chỗ, bàn tán xôn xao.
“Các xem, các xem , là kế hoạch định đó chu mà, giờ thì , văn thư nhà họ Thịnh lấy mất, chúng chẳng thu hoạch gì, còn mất bao nhiêu .”
“ là trộm gà thành còn mất nắm gạo.”
“Chứ còn gì nữa, rõ ràng con nhỏ Cố Cẩn đó tuổi còn trẻ mà dám thu nhận đồ , mà còn đòi đối đầu trực diện, chẳng là tự đ.â.m đầu ngõ cụt .”
Lục Miên Phong lạnh mặt: “Các giỏi lắm, là vuốt đuôi, lúc lập kế hoạch thấy ai gì.”
Tộc trưởng nhà họ Lục thấy bọn họ tranh cãi liền lớn tiếng quát tháo: “Tất cả im miệng hết cho .”
“Bây giờ là lúc nghĩ cách để văn thư, chứ là đổ cho .”
Tộc trưởng nổi giận, những còn cũng dám loạn thêm.
Lục Miên Phong lên tiếng: “Tộc trưởng, ở kinh thành kẻ văn thư nhiều vô kể, Thịnh Tu Chi cầm văn thư cũng dễ dàng gì mà giữ , chúng thể liên minh với nhà họ Thịnh, nếu gã đồng ý thì chúng công khai chuyện .”
“Tung tin ngoài, rằng văn thư nhà họ Thịnh đoạt lấy.”
Khi một việc bản còn khả năng kiểm soát thì hãy cho nó rối tung lên.
Như thể chuyển dời sự chú ý của các gia tộc khác, khiến nhà họ Thịnh chạy vạy khắp nơi, tự lo xong, lúc đó mới thể thừa nước đục thả câu.
Tộc trưởng nhà họ Lục đặt chén xuống, suy nghĩ một hồi thấy việc khả thi: “Được, việc giao cho con xử lý.”
Các hào môn thế gia ở kinh thành nhiều đếm xuể.
Thịnh tộc ẩn trong đó, hề phô trương.
Nếu Lục Miên Phong lúc nào cũng phái giám sát thì thật sự gã cải trang tới nhà họ Lý.
Chỉ tiếc là...
Đêm qua vốn định nhân lúc hỗn loạn bắt hai tiểu t.ử thối nhà họ Lý, cũng là để trả thù cho những hộ vệ mất tích.
Không ngờ hai thiếu niên đó trơn như trạch, sơ sẩy một chút để chúng chuồn mất.
Lúc , Lục Miên Quân bên cạnh đầy lo lắng : “Tộc trưởng, nhóm Cố Cẩn chỉ tám , mà khiến chúng và nhà họ Thịnh tổn thất hơn sáu mươi , là hảo thủ, đợi nàng về kinh theo manh mối tra chúng thì thế nào?”
“ , văn thư tuy chúng lấy nhưng cũng từng tay cướp đoạt, vạn nhất đối phương c.ắ.n càn, bí mật ám sát thì e là phòng nổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-doi-kem-truong-ty-tam-tuoi-dat-nuong-mang-thai-chay-nan-ve-tau-ngay-tan-the/chuong-414-diet-mon.html.]
Lục Miên Phong , chân mày nhíu c.h.ặ.t.
Võ lực của đối phương đúng là kinh .
Chính lạch mềm buộc c.h.ặ.t, kẻ cứng sợ kẻ liều, kẻ liều sợ kẻ cần mạng.
Đối phương mất văn thư, tức là tuyệt đường sống, Cố Cẩn để giành nó thể sẽ hành động điên cuồng.
Ví dụ như cái c.h.ế.t của Mộc Vân Tiêu, Mộc Thanh Hàn đang liệt giường, lẽ đều là do nhà họ Lý giở trò.
Nghĩ đến đây, Lục Miên Phong bỗng rùng một cái.
Đang định mở miệng bàn bạc đối sách thì lúc một con d.a.o găm từ cửa sổ đ.â.m thẳng trong.
Tốc độ của con d.a.o găm đó nhanh như xẹt, sượt qua gò má Lục Miên Phong, cắm phập bức tường phía gã.
Sự việc xảy quá đột ngột, Lục Miên Phong sợ tới mức lông tơ dựng , c.h.ế.t trân tại chỗ.
“Bắt lấy thích khách!”
“Bắt lấy thích khách!”
Bên ngoài vang lên tiếng hô hoán của lính canh.
Lục Miên Quân hồn cơn kinh hãi, theo bản năng hỏi: “Đại ca, thương chứ!”
Lục Miên Phong đầu , sắc mặt trắng bệch: “Chắc chắn là con khốn Cố Cẩn về .”
Gã , bỗng hồi tưởng cái lướt qua ở lâu.
Lúc đó thấy gì, giờ nghĩ , ánh mắt của con nhỏ đó giống như một con sói .
Lạnh thấu xương thâm hiểm.
Khiến rét mà run.
Cố Cẩn khi phóng d.a.o găm liền lập tức rút lui.
Cô dựa thủ linh hoạt, tránh né sự truy đuổi của lính canh, từ đầu tường nhẹ nhàng đáp xuống, thấy tiếng bước chân của lính tuần tra từ xa vọng liền đầu lẩn mất.
Rời khỏi Lục phủ, Cố Cẩn dùng tốc độ nhanh nhất về phố Huyền Vũ.
Dưới ánh trăng, mái nhà của ít phủ những bóng lướt qua.
Những binh sĩ tuần tra đó giống như thấy, chỉ bắt những đại lộ vì kịp về nhà giờ giới nghiêm.
Cũng đúng thôi.
Những kẻ dám ngang nhiên thám thính tin tức ở các phủ , ước chừng đều là của Hoàng đế.
Dù thì thông tin của Lâu Bồ Câu thể từ trời rơi xuống.
Một ít những kẻ tâm địa bất lương khác trộn trong đó, binh sĩ tuần tra cũng thể bắt từng một .
Thà rằng nhắm mắt ngơ.
Cố Cẩn mặc một bộ hắc y, pháp dứt khoát nhanh nhẹn.
Lúc di chuyển cao, cô khác gì những mật thám khinh công .
Cho dù binh sĩ tuần tra thấy, ước chừng cũng sẽ truy đuổi, huống chi cô cẩn thận, căn bản để họ phát hiện .
Khi Cố Cẩn về đến nhà, Lục phủ mới từ trong hỗn loạn bình tĩnh trở .
Mọi vẫn còn hết bàng hoàng.
Gà Mái Leo Núi
“Chuyện tính đây?”
“Phải tính đây?”
“Sao cái con quỷ ám đó tra Lục phủ nhanh như , mấy đứa phái kín miệng ?”
Lục Miên Phong sờ lọn tóc cắt đứt bên tai, cũng đầy kinh hãi.
Chỉ một chút nữa thôi.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi.
Con d.a.o găm đó rạch nát mặt gã !
Gã xem qua, con d.a.o găm tẩm độc d.ư.ợ.c.
Gia nhân mới dùng gà trống để thử độc.
Phát hiện độc tẩm d.a.o găm cực mạnh, chỉ một lát , con gà giãy c.h.ế.t.
Lục Miên Phong võ giả mạnh.
Cũng võ giả phủ như chỗ .
Thế nhưng, võ giả võ đức chứ.
Ám sát, dùng độc, đúng là hành vi hạ lưu.
Ả Cố Cẩn hành sự quỷ quyệt.
Đêm nay chỉ là một lời cảnh cáo, nếu cứ để mặc thì tới lẽ sẽ thật sự lấy mạng .
Chuyện xử lý cho thỏa, nếu sẽ hậu họa khôn lường!