NĂM ĐÓI KÉM! TRƯỞNG TỶ TÁM TUỔI DẮT NƯƠNG MANG THAI CHẠY NẠN (VÉ TÀU NGÀY TẬN THẾ) - Chương 410: Còn có người khác.

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:38:55
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Vũ thấy , trợn trắng mắt một cái.

Vừa khi nhà họ Lý rút đao, khí thế bừng bừng, thật sự giật một phen.

Đến tận bây giờ, trái tim nhỏ bé của vẫn còn đập loạn cào cào, che giấu nổi.

Ngô Vũ tự nhận là một tên lưu manh địa phương, mà cảm thấy Thịnh Tu Chi tuy là một quý công t.ử, nhưng thủ đoạn thực tế còn độc ác hơn , cư nhiên ép cho nhà họ Lý đều liều mạng!

Cũng may phe đối diện một lão nhân luôn giữ bình tĩnh, nếu chuyện thực sự khó mà kết thúc êm .

Có lẽ vì chột , giọng điệu của Ngô Vũ dịu vài phần: “Được , cứ như .”

“Ông đây đại nhân đại lượng, chuyện trộm cắp sẽ báo quan nữa.”

“Tất nhiên, các ngươi nếu phục, cũng thể kiện.”

“Cha là Ngô Quảng Phong, nhớ kỹ lấy.”

Hắn xong, nghênh ngang ngoài.

Khốn kiếp, chuyện cuối cùng cũng xong , cuối cùng thể về nhà ôm mỹ nhân .

Tiền của Tiểu t.ử Thịnh Tu Chi dễ kiếm chút nào.

Bản văn thư đó trông vẻ quý giá, đợi con nhỏ Cố Cẩn về chuyện, vạn nhất nó liều phá phách thì sẽ xảy chuyện gì nữa!

Phải tìm mấy cao thủ về hộ viện mới , tránh để con nhỏ đó lẻn lấy mạng , thế thì bù nổi mất.

Ngô Vũ thầm c.h.ử.i rủa trong lòng.

Thịnh Tu Chi cũng xoay rời .

Tuy nhiên, khi , đầu quan sát biểu cảm mặt nhà họ Lý.

Dưới ánh lửa, Lý mẫu cuối cùng nhịn mà bật .

, nước mắt của Lý Đào Hoa cũng ngừng tuôn rơi.

Lý Đại Hải và Lý Trung Nghĩa càng rưng rưng lệ, cả đều run rẩy.

Từ Kiến Châu đến La gia thôn, từ La gia thôn đến kinh thành, hai năm nay, họ từng một giấc ngủ yên , Cẩn Nhi càng gánh vác nhiều hơn mới giành một tia sinh cơ đó.

bây giờ, tất cả đều mất hết .

Gà Mái Leo Núi

Khang Bào Nhi và Nghiêm Bất Hối , vội vàng tiến lên an ủi.

Từ năm ngoái đồng hành cùng nhà sư phụ ở huyện Bạc, bao giờ thấy họ đau buồn đến thế.

Những khác thì đầu óc mơ hồ.

Chẳng qua chỉ là một tờ giấy thôi mà, sư bá họ đau lòng đến .

Thịnh Tu Chi thoáng thấy nhà họ Lý như đưa đám, trong lòng cuối cùng cũng dâng lên một tia vui sướng.

Ra khỏi cổng viện, định chuyện với Ngô Vũ, thấy đối phương chạy biến như thỏ đế, chớp mắt mất hút.

Sắc mặt Thịnh Tu Chi lập tức trở nên khó coi.

Đám dân quê dốt nát, hiểu lễ tiết, giao thiệp với đúng là thấp phận của !

“Về phủ.” Thịnh Tu Chi chui xe ngựa, trầm giọng lệnh.

Hắn động, đám hộ vệ theo cùng bầy ch.ó săn cũng rầm rộ rời .

Thịnh Tu Chi nhắm mắt , trong đầu xuất hiện một bóng .

lão nhân tóc trắng đó, khí độ bất phàm, xử sự kinh.

Dựa tuổi tác suy đoán, trong danh sách mà Đổng Ngân đưa .

Còn ba thiếu niên cầm kiếm cạnh lão, trang phục dường như xuất từ tông môn nào đó, pháp khá.

Còn tên thư sinh gãy chân nữa, tuy mở miệng chuyện, nhưng khi sự việc xảy , tâm thái từ đầu đến cuối vững như Thái Sơn, cũng trong danh sách của Đổng Ngân.

Thân phận của mấy bọn họ, cần tra xét cho kỹ.

Thịnh Tu Chi xoa xoa huyệt thái dương, con nhỏ Cố Cẩn , rõ ràng chỉ là một thôn nữ, nhưng ngờ đội ngũ kéo lên tàng long ngọa hổ như thế.

Văn thư , e là dễ dàng cầm chắc trong tay ...

Đoàn lặng lẽ rời khỏi phố Huyền Vũ.

Ngô Vũ nấp cánh cửa, thấy đoàn dần dần biến mất, liền nhổ một bãi nước miếng xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-doi-kem-truong-ty-tam-tuoi-dat-nuong-mang-thai-chay-nan-ve-tau-ngay-tan-the/chuong-410-con-co-nguoi-khac.html.]

“Phi, quý công t.ử cái gì chứ, cũng chỉ là một tên cướp mà thôi!”

Hắn sỉ nhục xong, liền hống hách lệnh: “Ngươi, ngươi, cả ngươi nữa, mau lên, tìm mấy cao thủ về trấn giữ nhà cửa cho , xong việc thì ông đây xử các ngươi.”

Ngô Vũ rõ địa vị thấp kém, căn bản trấn áp nổi quản sự trong phủ.

Đành cao ngạo lên, bày bộ dạng coi trời bằng vung, hống hách ngang tàng.

Hắn càng kiêu căng, đám bên thật sự dám theo.

Nhìn quản sự đang khúm núm lời, Ngô Vũ nhổ một bãi nước miếng xuống đất.

Nịnh đạp , bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh.

Đám thượng đẳng ở kinh thành với đám dân làng thì gì khác !

Hắn nghênh ngang bước phòng, lên vị trí cao nhất.

“Người , gọi vũ kỹ lên đây.”

Chủ nhân phân phó, nhạc công và vũ công chờ sẵn ở sương phòng nối đuôi .

Bên tiếng nhạc vang lên, bên Đinh Vinh Quý nhân lúc đám đông giải tán, kịp thời khuyên giải: “Đông gia, văn thư đó là lệnh dụ thu lương mà Phàn đại nhân đưa, chuyện thể bỏ qua như , đợi tông chủ về kinh đô, chúng nhất định sẽ đoạt nó , mong đông gia giữ gìn sức khỏe.”

Nghe đó là lệnh dụ thu lương do Phàn đại nhân phát, sự nghi ngờ của tiêu tan, đồng thời càng thêm căm phẫn.

Hiện tại thiên tai nhân họa thêm binh hoang mã loạn, lương thực đặc biệt quý giá.

Đợi đến khi thời cục hỗn loạn hơn, lương thực chính là mạng sống.

Tên Ngô Vũ thật đáng ghét, dám cướp văn thư thu lương, nếu Ngô Quảng Phong chống lưng, nhất định sẽ băm thành muôn mảnh.

Lý Đại Hải Đinh Vinh Quý đang che đậy, ông thu tâm trạng, thuận thế đáp lời: “Có thể nhờ Phàn đại nhân lấy văn thư ?”

Đinh Vinh Quý nắm lấy tay ông: “Đợi tông chủ về, lão phu sẽ cùng nàng bái phỏng Phàn đại nhân, đông gia cứ yên tâm.”

Lời của lão chỉ an ủi Lý Đại Hải, mà Lý mẫu, Lý Đào Hoa và Lý Trung Nghĩa cũng hiểu ám chỉ trong đó.

Khang Bào Nhi chút phục: “Đinh đại nhân, tên Ngô Vũ hống hách như , chúng thể báo quan ?”

Đinh Vinh Quý trầm giọng: “Ngươi từ huyện Bạc đến kinh thành, bao giờ thấy dân thường kiện quan mà đòi công bằng ? Hơn nữa cha của Ngô Vũ là Ngô Quảng Phong, Ngô Vũ chính vì bối cảnh của mạnh nên mới dám lấy thế ép , ngang nhiên cướp đoạt văn thư, thôi , chuyện đợi tông chủ về, lão phu sẽ báo cáo chi tiết, các ngươi giải tán hết .”

Khang Bào Nhi siết c.h.ặ.t chuôi kiếm, đáp lời nữa.

Vẫn là do họ quá yếu.

Nếu sư phụ ở đây, chắc chắn sẽ để Ngô Vũ lộng hành như .

Viên Thiên Đông lo lắng thở dài liên tục.

Phàn đại nhân ban lệnh dụ thu lương, tông chủ tốn hết tâm tư che giấu, thì lượng lương thực liên quan chắc chắn là nhỏ.

Có lẽ thu thập lương thực thể khơi tìm kiếm một mảnh đất sạch.

Không ngờ dọn đến phố Huyền Vũ mà vẫn uy h.i.ế.p.

Viên Thiên Đông thật sự một khắc cũng giao thiệp với đám quan nữa.

Chúng là loài lang sói hổ báo, chim đại bàng bay qua cũng chúng nhổ cho bằng sạch lông mới thôi.

Đợi giải tán, Viên Thiên Đông nhỏ giọng hỏi: “Đinh đại nhân, tông chủ bao giờ về ?”

nàng ở đây, coi như chỗ dựa tinh thần.

Xem , mới đầy mười ngày xảy chuyện lớn thế , nếu về sớm, lòng e là sẽ yên.

Cố Cẩn về kinh đô đúng thời gian hẹn, Đinh Vinh Quý vốn chút lo lắng, nhưng Viên Thiên Đông hỏi, mặt lão vẫn bình thản.

“Muộn nhất là hậu duệ (ngày ) chắc sẽ về thôi.”

“Viên lão cứ yên tâm.”

Từ khi tới kinh thành, Viên Thiên Đông luôn canh cánh chuyện khơi, chỉ là mới chân ướt chân ráo tới, sự vụ rườm rà, khó khăn lắm mới định thì xảy chuyện .

Đợi tông chủ về, nhất định đưa việc khơi chương trình nghị sự.

Đinh Vinh Quý chuyện, trong lòng đang nghĩ về một việc.

Chuyện cướp đoạt “văn thư” ngày hôm nay, qua thì vẻ do Ngô Vũ chỉ thị, nhưng đám hộ vệ đó thực tế lệnh của một kẻ khác.

Cho nên, Ngô Vũ chỉ là bức bình phong.

 

Loading...