NĂM ĐÓI KÉM! TRƯỞNG TỶ TÁM TUỔI DẮT NƯƠNG MANG THAI CHẠY NẠN (VÉ TÀU NGÀY TẬN THẾ) - Chương 402: Nữ nô.
Cập nhật lúc: 2026-02-16 03:45:17
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi xuất phát từ kinh đô, mỗi cỗ xe ngựa đều kéo bởi hai con ngựa.
Bốn cỗ xe, tám , vận chuyển gần hai ngàn cân thịt ngựa khô cũng thành vấn đề.
Còn về những bao lì bao đỏ mà đám sát thủ mang theo, đương nhiên tất cả đều thu giữ của riêng.
Vũ khí chúng dùng cũng trưng dụng hết.
Binh khí giấu trong lớp vách ngăn của xe ngựa, chờ vài ngày tới sẽ cùng mang về kinh thành.
Mọi đưa lộ dẫn để trong thành. Lúc trời tối hẳn, l.ồ.ng đèn đỏ hai bên đường trông mắt.
Cố Cẩn đặc biệt tìm một quán trọ gần quán Tín Dương nhất để nghỉ , tiện cho việc hành sự ngày mai.
Tại kinh thành, Tống Tiểu Hổ kể hết những thông tin mà dò la về cô Tống Tiểu Cẩn.
Tống Tiểu Cẩn bây giờ gọi là Tống Tiểu Cẩn nữa, mà tên là Lục Châu.
Một năm rưỡi cô viện Thi Hoa mua .
Sau nửa năm đào tạo, nhờ tài nghệ giỏi dung mạo xinh , giờ cô là Hoa ngâm trong viện.
Ở Chu quốc, kỹ viện cũng phân cấp bậc.
Cấp cao thường đặt tên theo "Viện", "Quán", "Các".
Ví dụ như viện Thi Hoa, các Mai Hương, quán Tầm Mai.
Còn kỹ viện hạng ba, hạng bốn thì gọi là "Thất", "Ban", "Lâu", "Tiệm", "Hạ xứ".
Ví dụ như lầu Hoàn Xuân, tiệm Mãn Xuân, thất Kim Yến, tiệm Khánh Mỹ...
Viện Thi Hoa là kỹ viện cao cấp ở Đông Thành.
Nữ t.ử trong viện gọi là "Oanh hoa".
Cái tên lấy từ câu thơ trong tác phẩm "Đào Hoa Phiến" của Khổng Thượng Nhậm:
"Nhàn bồi xúc xúc oanh hoa đội, đồng vọng thiều thiều phấn đại vi."
Chính vì bài thơ , các khu kỹ viện cao cấp của Chu quốc còn gọi là thị trấn Oanh Hoa, ngõ Oanh Hoa.
Mà Oanh hoa cũng phân đẳng cấp.
Có Thanh quan, Thanh quan chỉ bán nghệ bán .
Có Đại gia, Đại gia tinh thông cầm kỳ thi họa, hầu hạ đều là quan quyền quý.
Có Hồng bài, Hồng bài là tư dung nhất, còn gọi là Đầu bài hoặc Hoa khôi.
Tống Tiểu Cẩn là Hoa ngâm, ngoài việc hầu hạ tại chỗ, nếu khách nhu cầu còn khỏi lầu để chơi cùng.
Lúc Tống Tiểu Hổ báo tin, Cố Cẩn cảm thấy đau lòng.
Nữ t.ử Chu quốc vốn sống gian nan, mà khi gia tộc gặp khốn cảnh, họ là những đầu tiên đẩy để trao đổi lợi ích.
Họ căn bản thể thoát khỏi phận bán .
Chính vì , tại huyện Bạc, cô thu nhận mấy đứa trẻ ăn xin nữ đồ mà cũng tìm ai.
Bởi vì họ thậm chí còn cả cơ hội để sa cơ thành kẻ ăn mày.
Cố Cẩn giường, trằn trọc ngủ .
Triều đình đưa hạn ngạch hai trăm .
Gia đình cô tám : Lý Đại Hải, Lý nương, Lý Trung Nghĩa, Lý Nhân Dũng, Lý Đào Hoa, Cố Tú, Cố An, Cố Cẩn.
Nhà họ Viên bảy : Viên Thiên Đông, Viên Chí, Viên Thanh Đại, Viên Nguyệt Kiến, Viên Vân Linh, Viên Đỗ Trọng, Ngụy thị.
Nhà Đinh Vinh Quý để ba suất, tổng cộng là chín : Đinh Vinh Quý, Đinh Vân Thường, Tào thị, Đinh Bỉnh Văn, Đinh Bỉnh Tài, Đinh Bỉnh Võ, cùng với đứa cháu nội và con dâu bán .
Nhà họ La bốn : Bạch Tố Tố, La Ngũ Cốc, La Ngũ Thử, La Phương Hoa.
Nhà họ Giang hai : Giang Bích Ngọc, Mộc tam nương. Nếu Giang Xuyên thể chữa khỏi thì để thêm một suất nữa.
Huynh nhà họ Nguyên hai .
Tần Tùng một .
Hộ vệ Trương Đại Lôi một .
Sư phụ Tôn Tư một .
Thuyền trưởng nô lệ Vương Bản Hiền một .
Hạ Lỗi một .
Đồ thu nhận ở miếu đổ mười tám .
Nhà họ Tưởng của thương nhân d.ư.ợ.c liệu Tưởng Hào sẽ đưa đến bảy mươi hai .
Nghĩa Tống Tiểu Hổ và Tống Tiểu Cẩn cũng để hai suất.
Cung thủ Lý Hùng và Lý Uy, nếu họ thể thuận lợi đưa gia đình về kinh, tối thiểu để năm suất.
Tổng cộng một trăm ba mươi lăm .
Tính như , suất trống chỉ còn sáu mươi lăm .
Trong đó còn dự phòng ba mươi suất để phòng trường hợp khẩn cấp.
Vậy thì tại Đông Thành chỉ cần mua thêm ba mươi lăm nô lệ nữa là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-doi-kem-truong-ty-tam-tuoi-dat-nuong-mang-thai-chay-nan-ve-tau-ngay-tan-the/chuong-402-nu-no.html.]
Cố Cẩn suy tính .
Cô quyết định mua ở Đông Thành tất cả đều là con gái.
Ở Chu quốc, phụ nhân là nhóm yếu thế.
Cô cứu nào nấy.
Cố Cẩn ngoài cửa sổ.
Gà Mái Leo Núi
Ánh trăng sáng vằng vặc khiến cả mái hiên như phủ một lớp sương trắng.
Đang tiết đầu hạ, nhiều loại côn trùng tên phát tiếng kêu trong góc tường.
Chúng sống một cách trật tự theo quy luật tự nhiên.
Không thiên tai, lũ côn trùng thể sống sót bao nhiêu, sẽ giống như loài khủng long thời tiền sử, tuyệt chủng hàng loạt.
Cố Cẩn nhắm mắt , thả lỏng đầu óc, ép chìm giấc ngủ.
Để đảm bảo an , nhóm bảy bọn họ thuê phòng riêng mà ở chung một phòng lớn dành cho nhiều .
Lúc gác đêm là La Ngũ Cốc.
trừng mắt tim đèn dầu, thần sắc thâm trầm.
Quyền thế của Ngô Quảng Phong đang lên như diều gặp gió, báo thù chắc chắn sẽ liên lụy đến sư phụ và những khác, việc nóng vội.
Phải chờ.
Hoa nở quá trăm ngày.
tin Ngô Quảng Phong thể mãi đỉnh cao quyền lực.
Đêm càng lúc càng tối, vì sợ gặp nguy hiểm nên ngủ yên giấc.
Đến giờ Dần, Cố Cẩn dứt khoát dậy.
Cô thảo luận nhỏ với Lý Nhân Dũng, bảo Y hôm nay dẫn đến nha hành ngóng thêm, xem nha hành nào nhiều nữ nô nhất, đợi lo xong việc của Tống Tiểu Cẩn thì thể trực tiếp về kinh.
Lý Nhân Dũng cháu gái định mua bộ là nữ nô cũng hề phản đối.
Cẩn Nhi việc đáng tin.
Cháu nó quyết định như định là toan tính riêng.
Hơn nữa, cha cũng thường nhi nữ giang hồ, phụ nhân cũng thể trở thành hiệp khách.
Chỉ cần họ sẵn lòng luyện võ, cũng thể trở thành nòng cốt trong đội ngũ.
Thấy đề nghị của Tiểu cữu phản đối, Cố Cẩn cảm thấy khá vui.
Dù ở Chu quốc, chỉ nam giới xem thường phụ nhân, mà những phụ nhân còn coi thường con gái hơn cả nam nhân.
Bản họ là phụ nhân nhưng đối xử với con gái sinh như kẻ thù, lúc sinh con sẽ để sẵn một cái bô bên cạnh, nếu là con gái thì dìm c.h.ế.t ngay lập tức.
Sự m.á.u lạnh tàn nhẫn đến mức khiến phẫn nộ.
Trong bối cảnh như , Tiểu cữu trọng nam khinh nữ là một điều đáng quý.
Đang chuyện thì trời dần sáng rõ.
Cả nhóm xuống lầu dùng vội bữa sáng chia hành động.
Lý Nhân Dũng dẫn theo La Ngũ Cốc và những khác đến nha hành dò hỏi tình hình.
Cố Cẩn một đến quán Tín Dương.
Tống Tiểu Cẩn là Hoa ngâm, cần theo khách ngoài.
Nghe Tống Tiểu Hổ thời gian cô một thương nhân tên Khâu Duy Khâm ở Đông Thành bao trọn, chỉ hầu hạ một .
Tên Khâu Duy Khâm đó ngày thường thích đến quán Tín Dương uống nhạc, mỗi đều bắt Tống Tiểu Cẩn cùng, Cố Cẩn quyết định đến quán xem tình hình .
Trà quán Tín Dương vẫn đông .
Cố Cẩn đến sớm nên chọn một vị trí thích hợp để quan sát.
Cô gọi một ấm , một đĩa điểm tâm, đào hát sân khấu diễn.
Theo thời gian, quán càng lúc càng náo nhiệt.
Gã tiểu nhị như một con bướm hoa, lượn lờ qua các bàn .
Người trong quán vẫn tán dóc về những chuyện phong hoa tuyết nguyệt.
Họ Kiến Châu động đất, thành Lâm Giang quân phản loạn chiếm đóng, gia tộc Nam Cung đang đ.á.n.h chiếm khắp nơi.
thế thì !
Những chuyện đó quá xa vời so với Đông Thành.
Chỉ cần triều đình đổ, hoàng đế vẫn còn đó, họ chẳng cần lo âu.
Nhìn những thực khách đang uống , đào hát đang ngân nga khúc nhạc, Cố Cẩn bỗng nhớ đến bài thơ "Bạc Tần Hoài" của Đỗ Mục.
"Thương nữ bất tri vong quốc hận. Cách giang do xướng Hậu đình hoa."
(Kẻ xướng ca nỗi hận mất nước. Bên sông vẫn còn hát khúc Hậu đình hoa.)
Họ sinh trong an lạc, c.h.ế.t trong an lạc.
Suốt thời gian đó sầu lo, lo âu, dường như cũng là một kiểu sống khác.