NĂM ĐÓI KÉM! TRƯỞNG TỶ TÁM TUỔI DẮT NƯƠNG MANG THAI CHẠY NẠN (VÉ TÀU NGÀY TẬN THẾ) - Chương 373: Cơn Thịnh Nộ.
Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:54:47
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão sống nửa đời , bao giờ mất mặt đến thế !
Một con nhóc ranh, thật là quá đáng.
Mộc Vân Tiêu trong thư phòng, tự bực tức suốt nửa ngày trời.
Vốn định trực tiếp phái tới Sát Thủ Các mời sát thủ, nhưng khi chuẩn xong thư từ, trong lòng bỗng nhiên thấy bồn chồn yên.
Thế là, giữa đêm khuya, Mộc Vân Tiêu lôi hai vị mạc liêu của nhà khỏi chăn ấm...
Minh Đài Kính và Bàng Đồng nhận sự việc , hai nghiêm nghị, dám thao thao bất tuyệt như .
"Minh , Bàng , con nhóc nhà họ Chu đó nhục lão phu như , các lẽ nào gì ?" Mộc Vân Tiêu nén giận hỏi.
Minh Đài Kính đoán tâm tư của gia chủ, vội vàng khuyên giải: "Chu cô nương chẳng qua chỉ là một đứa trẻ miệng còn hôi sữa, gia chủ đại nhân đại lượng, việc gì chấp nhặt với nàng !"
"Phải , Bàng ?"
Bàng Đồng tuy chỗ nào cũng ngứa mắt với Minh Đài Kính, nhưng cũng lúc thể đổ thêm dầu lửa: "Minh đúng, gia chủ lòng rộng lớn, sẽ để chuyện trong lòng ."
Họ khuyên còn đỡ, khuyên xong hỏa khí của Mộc Vân Tiêu càng bốc lên dữ dội hơn.
Không hiểu , lão bỗng nhớ những lời con nhóc thối tha đó .
Lão âm trầm mạc liêu của nhà : "Minh Đài Kính, lão phu tôn trọng ông là mưu sĩ, nhưng tại hôm nay khi giới thiệu với con nhóc ranh đó, ông xếp lão phu ở cuối cùng?"
"Lẽ nào địa vị của lão phu còn bằng hai các ông ?"
Chủ t.ử đột nhiên phát nản, Minh Đài Kính thầm kêu .
Sắc mặt Bàng Đồng cũng biến đổi.
Từ khi mời tới Mộc phủ, ông thường xuyên qua với chủ t.ử các phòng của Mộc phủ.
Dưới sự dò hỏi chủ đích, Bàng Đồng mạc liêu của Mộc phủ đổi thường xuyên, lâu nhất cũng quá ba năm.
Chủ t.ử các phòng càng chế nhạo: Mộc phủ sắt thép, mạc liêu như nước chảy.
Hôm nay ở nhà họ Chu, khi "Chu cô nương" đó cố ý ly gián, Bàng Đồng trong lòng lờ mờ cảm thấy điềm .
Quả nhiên, qua một đêm, Mộc Vân Tiêu phát nản .
Bàng Đồng khỏi thầm oán trách Minh Đài Kính.
Người tuy chút mưu lược nhưng tự cao tự đại, thấy Mộc Vân Tiêu ngu , cậy thâm niên lâu năm nên phân biệt chủ tớ, tưởng rằng thể thao túng Mộc Vân Tiêu trong lòng bàn tay.
Ông cũng thèm nghĩ xem, Mộc phủ thể trở thành giàu nhất Vân Thành, đương nhiên thủ đoạn...
Bàng Đồng thấu nhưng bao giờ , còn vui vẻ tiếp tay cho nhuệ khí của Minh Đài Kính, hy vọng ông mất sự tin tưởng của gia chủ để cơ hội thăng tiến.
Không ngờ thành môn thất hỏa, ương cập trì ngư, bản ông liên lụy.
Cả hai mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đồng thanh giải thích: "Gia chủ hiểu lầm , xin đừng lời ly gián của đứa trẻ miệng còn hôi sữa đó..."
Ly gián!
Họ thế mà còn dám đổ là ly gián!
Mộc Vân Tiêu nộ khí xung thiên.
Nếu Minh Đài Kính thực sự coi là chủ thượng, thể vô tình để lộ sơ hở như .
Mộc gia tổ huấn ba mươi bảy điều.
Lão cha phán định là tư chất bình thường, khi tiếp quản Mộc gia đặc biệt tuân theo điều thứ tư của tổ huấn, mời mưu sĩ lão chủ trì việc.
Mà điều thứ năm của tổ huấn, chính là để mưu sĩ nắm giữ Mộc phủ trong thời gian dài, để tránh nô lấn chủ.
Minh Đài Kính ở trong phủ ba năm, gần đến hạn sa thải, vì Mộc Vân Tiêu mới đặc biệt mời Bàng Đồng về để thế.
Tuy nhiên, xem cũng chẳng tích sự gì, đến cả một con nhóc ranh còn đấu thắng, giữ gì?
Cứ nghĩ đến con nhóc thối tha đó là cơn giận của Mộc Vân Tiêu khó lòng nguôi ngoai.
Lão hai đang tỏ vẻ cung kính mặt, luôn cảm thấy thực chất trong lòng họ đang nhạo lão ngu ngốc.
Mộc Vân Tiêu ghét nhất là khác ngu ngốc.
Lão nhớ rõ.
Năm đó lão mới mười hai tuổi, cha lão phán định lão tư chất bình thường, chỉ thể một vị chủ giữ nghiệp ngay mặt tất cả trong tộc.
Kể từ đó, lão sống một cách hèn mọn và thận trọng, lão sợ sẽ khiến trong tộc bất mãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-doi-kem-truong-ty-tam-tuoi-dat-nuong-mang-thai-chay-nan-ve-tau-ngay-tan-the/chuong-373-con-thinh-no.html.]
Để khiến trong tộc tin tưởng năng lực của , lão cố gắng chiều lòng họ, nhưng những kẻ đó lưng vẫn mắng lão ngu đần.
Khi lớn thêm một chút, Mộc Vân Tiêu dường như trở thành một con chim sợ cành cong.
Hễ thấy năm ba tụ tập chuyện là lão cảm thấy những đó đang bí mật .
Tính tình lão ngày càng nóng nảy, nhưng lão vẫn luôn nhẫn nhịn.
Cho đến khi lão thuận lợi lên gia chủ, lão cảm thấy nhẫn nhịn đủ .
Vì , một lão rình thấy Vị thê t.ử đầu tiên cùng nha đang chuyện thì thầm, lão cuối cùng bùng nổ.
Không ai tin tưởng năng lực của lão.
Mọi đều lưng rằng lão ngu ngốc.
Ngay cả thê t.ử cũng , thế thì bà đáng c.h.ế.t.
Mộc Vân Tiêu đ.á.n.h c.h.ế.t bà , đ.á.n.h c.h.ế.t tươi, khi đ.á.n.h c.h.ế.t, lão mua chuộc thầy t.h.u.ố.c để ngụy trang cái c.h.ế.t của thê t.ử thành lao lực thành bệnh, thuận lợi che mắt .
G.i.ế.c c.h.ế.t thê t.ử , lão vốn dĩ lo sợ bất an, nhưng ngờ những xung quanh căn bản nhận cái c.h.ế.t của thê t.ử lão gì bất thường.
Gà Mái Leo Núi
Mộc Vân Tiêu bỗng nhiên một cảm giác hưng phấn mãnh liệt.
Lão đắc ý, cảm thấy căn bản hề ngu ngốc, kẻ ngu ngốc chính là những khác.
Sau đó, lão lấy một Vị thê t.ử khác.
Vị thê t.ử phận hề thấp.
Bà là đích thứ nữ của một gia tộc gốm sứ ở Vân Thành, tiếc là bà cũng thói quen là lưng khác, Mộc Vân Tiêu thuận lý thành chương đ.á.n.h c.h.ế.t bà .
Khi đ.á.n.h c.h.ế.t bà , bà sắp đến ngày lâm bồn, Mộc Vân Tiêu ngụy trang thành khó sinh, một nữa thuận lợi che mắt tất cả trong Mộc gia, bao gồm cả nhà ngoại của Vương thị.
Sau đó, Mộc Vân Tiêu một nữa cảm nhận sự sảng khoái vô bờ bến.
Để xem ai còn dám lưng lão là ngu nữa, đ.á.n.h c.h.ế.t họ, đ.á.n.h c.h.ế.t hết bọn họ!
Bao gồm cả Vị thê t.ử thứ ba là Tiển thị .
Mộc Vân Tiêu bà hề ngoại tình.
Lúc đó lão nhận thông tin về thiên tai diệt thế từ miệng Chân Thành, khi trở về lòng lão phiền muộn, lo sợ.
Một luồng uất khí trút , chỉ trách bà may, đúng lúc đụng tay lão.
Lần , Mộc Vân Tiêu tìm cái cớ để đường hoàng g.i.ế.c c.h.ế.t thê t.ử .
Mọi vẫn hề phản ứng kịp.
Bởi vì khi ngoài, lão đối xử với thê t.ử vô cùng chu đáo, giọng cũng hạ thấp xuống.
Lão là vị phu quân nhất trong mắt , ồ đúng , lão vẫn là một tên ngốc trong mắt .
Ai mà tin một tên ngốc mưu sát thê t.ử chứ!
Chính vì , lão vu khống Tiển thị lăng loàn mới khiến trong tộc đầy phẫn nộ, đua nh.ụ.c m.ạ Tiển thị là sướng mà hưởng, điều, chung tay dìm bà xuống l.ồ.ng heo.
Mộc Vân Tiêu thần quỷ g.i.ế.c c.h.ế.t Tiển thị, càng cảm thấy căn bản hề ngu , ngu chính là những trong tộc những lời phiến diện của lão lừa gạt.
Tuy nhiên, liên tiếp c.h.ế.t ba Vị thê t.ử, Mộc Vân Tiêu sợ lão khắc thê.
Lão cố ý tung tin đồn, rằng Mộc phủ để giữ vững vinh hoa phú quý dùng mạng để hiến tế.
Lời tung , trong tộc đều khinh khỉnh, cái gì mà Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, là chuyện vô căn cứ.
Nếu thật sự như , tại thứ tự tương khắc đúng!
Đây là kẻ đỏ mắt với vinh hoa phú quý của Mộc phủ nên cố ý hắt nước bẩn Mộc gia!
Không ai tin, Mộc Vân Tiêu càng tức giận hơn, rõ ràng bọn họ đều ngu ngốc như , thế mà lưng thêu dệt lão ngu ngốc, bọn họ đều đáng c.h.ế.t.
Lúc , lão hai vị mưu sĩ lão mất mặt, sự bạo ngược trong lòng rục rịch trỗi dậy.
Hai tên ngốc , khiến lão mất hết mặt mũi một con nhóc ranh, hơn nữa còn lấn chủ, bọn họ cũng đáng c.h.ế.t.
Minh Đài Kính thoáng thấy vẻ mặt bạo nộ của đối phương, trong lòng thầm kêu xong.
Ông từng thấy Mộc Vân Tiêu đ.á.n.h đập nô bộc.
Lần nào cũng xuống tay đến c.h.ế.t mới thôi.