NĂM ĐÓI KÉM! TRƯỞNG TỶ TÁM TUỔI DẮT NƯƠNG MANG THAI CHẠY NẠN (VÉ TÀU NGÀY TẬN THẾ) - Chương 369: Tống Tiểu Cẩn.

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:54:43
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe lời Cố Cẩn , Tần Tùng lộ vẻ sững sờ.

Việc cho qua ở đại sơn Lợi Châu chẳng qua chỉ là hành động vô tâm, ngờ đối phương báo ơn!

cần.

còn sống chỉ vì hoàng đế rốt cuộc định gì!

Tần Tùng hồn, lập tức phủ nhận: "Làm thả các khỏi núi chứ? Lúc đó Huynh nhà họ Nguyên ở đó, còn bao nhiêu nạn dân Kiến Châu cũng đều ở đó."

Cố Cẩn tinh ranh : " , đoán thôi, nhưng mà từ ánh mắt của , bây giờ khẳng định chắc chắn chính là thả bọn ."

Tần Tùng ngỡ ngàng một thoáng, hóa đối phương đang lừa , mắc mưu...

thở dài một tiếng thườn thượt: "Cố Cẩn, đừng nghĩ về như , thả các khỏi núi chẳng qua là xem cô thể bao xa, và thể sống sót bao lâu trong thời loạn lạc coi mạng như cỏ rác , những ngày , nhưng ít nhất hiện tại cô thất vọng."

"Cô , đừng đến nữa."

"Cũng đừng cố tìm Huynh nhà họ Nguyên."

"Hãy trân trọng những ngày tháng khó khăn lắm mới của các ."

Cố Cẩn bặm môi.

Từ miệng Nguyên Ngũ, cô nhà họ Tần hy sinh tất cả trong trận chiến ở Lợi Châu, bản Tần Tùng cũng cụt một chân.

tiện, thể tìm việc ở kinh thành, chỉ thể khất thực dọc phố, thế nhưng dù gian nan như , Tần Tùng khi ăn xin mỗi ngày chỉ xin đủ hai bữa cơm, ai cho thừa một xu cũng lấy, và trong khả năng của , còn giúp ở trạm thương binh thư thuê!

Hơn nữa còn nắm rõ tình hình ở trạm thương binh như lòng bàn tay, hiện tại cho dính dáng đến bọn họ là vì sợ Huynh nhà họ Nguyên sẽ liên lụy đến ...

Người nhà c.h.ế.t t.h.ả.m, bản trở thành tàn tật, trải qua bao nhiêu khổ nạn nhưng vẫn giữ vững một tấm lòng lương thiện, còn ơn với , Cố Cẩn càng thêm quyết tâm lôi kéo Tần Tùng gia nhập.

Thành lập một đội ngũ, tư tưởng phẩm đức của các thành viên nhất định chú trọng, năng lực của Tần Tùng tệ, hướng dẫn viên cho đội ngũ, nhóm của cô nhất định thể xa hơn.

Cố Cẩn thấy xung quanh bèn ghé sát , nhỏ giọng : "Tần đại ca, chuyện ở trạm thương binh cả , cần lo lắng sẽ liên lụy đến , hơn nữa, Bùi Thận bại trận, hoàng đế tốn kém tiền bạc và sức dân để đại tu lăng mộ, thấy gì mờ ám ?"

"Nếu những câu trả lời , chỉ dựa việc ăn xin phố là thể thám thính ."

Tần Tùng , đột nhiên trợn to mắt, cả chấn động: "Làm những chuyện ?"

Cố Cẩn đưa tay chỉ đầu : "Dựa cái ."

"Cũng dựa cái , thể đưa gia đình từ làng họ La đến kinh thành, hơn nữa còn lấy hộ tịch trắng, tư cách ở kinh thành vĩnh viễn."

"Và nếu Tần đại ca đồng ý với , thể giúp hộ tịch."

Tần Tùng càng càng thấy chấn động, lúc chạy loạn Cố Cẩn nhạy bén, nhưng thực sự ngờ một cô nương nhỏ nhắn thể tra những thông tin mà chính cũng tra .

Cho đến lúc , Tần Tùng cuối cùng cũng hiểu một điều!

Cô thông minh hơn , cũng bản lĩnh hơn , cho nên cô mới thể dẫn theo gia đình sống sót, nếu như...

nếu như, chuyện đều thể từ đầu, Tần Tùng kìm nén ý nghĩ đau buồn, khó khăn hỏi: "Hiện tại cô đang sống ở ?"

Cố Cẩn nhỏ giọng : "Tạm thời sống ở nhà nghĩa Tống Tiểu Hổ của , nghĩa đang việc trướng của Ngô Quảng Phong Ngô đại nhân, sân của ở phố Đậu Phụ, nhưng hôm nay bọn đang chuyển nhà, chuyển đến phố Huyền Vũ, nhờ sự quan tâm của Phàn Tư Phưởng đại nhân, mua một dãy nhà ở đó."

Ngô Quảng Phong! Phố Huyền Vũ! Phàn Tư Phưởng!

Cô nương mắt tung những thông tin còn chấn động hơn thông tin , Tần Tùng ngẩn hồi lâu mới đáp vài chữ: "Hóa lầm , tài trí của Cố cô nương, Tần mỗ tự thẹn bằng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-doi-kem-truong-ty-tam-tuoi-dat-nuong-mang-thai-chay-nan-ve-tau-ngay-tan-the/chuong-369-tong-tieu-can.html.]

Khóe miệng Cố Cẩn khẽ nhếch lên: "Tần đại ca quá khen , thế nào, chuyện , đồng ý ?"

Tần Tùng cúi đầu suy nghĩ, một lúc lâu mới đáp lời đồng ý.

Hiện tại còn sống chính là hoàng đế rốt cuộc gì, nếu Cố Cẩn manh mối, liền xem xem chuyện giống như nghĩ ...

Cố Cẩn thấy đối phương cuối cùng cũng đồng ý gia nhập đội ngũ, trong lòng vui mừng khôn xiết, cô đưa tay định đỡ nhưng Tần Tùng từ chối.

"Đa tạ cô quan tâm, nhưng thể tự ."

cầm lấy cây nạng bên cạnh, khó khăn từ đất dậy.

Cố Cẩn đối phương, vẻ mặt đầy khâm phục.

Lúc , Tống Tiểu Hổ về đến nhà.

Đa của Động Hư phái rời , chỉ còn vài đang tuần tra quanh trạch viện, cả gian hiện lên vẻ vắng lặng, tiêu điều.

Thấy Cố Cẩn , Tống Tiểu Hổ lộ vẻ vui mừng chạy đón: "Cẩn , còn tưởng sang nhà mới ..."

Cố Cẩn trách khéo: "Làm chuyện đó , chẳng hứa sẽ bầu bạn với ?"

"Tiểu Hổ , trời tối thế ? Sao thắp đèn lên?"

Gà Mái Leo Núi

Nói xong, cô lấy từ trong n.g.ự.c áo một cái mồi lửa, mò trong bóng tối để thắp đèn dầu.

Khi ngọn đèn dầu thắp sáng, ánh sáng màu cam rực rỡ lấp đầy gian.

Động tác tùy ý của Cố Cẩn khiến Tống Tiểu Hổ thoáng chút thẫn thờ.

Tính cách của cô khác biệt với vị tiểu của y.

y vốn dĩ tiết kiệm, để dành tiền nên mỗi tối đều nỡ thắp đèn dầu, cứ hễ trời sập tối là chui tọt chăn.

Tống Tiểu Hổ đôi khi về muộn, mang theo chút đồ ăn vặt mà các tiểu cô nương thích cho , cũng chỉ thể đưa qua cửa sổ ánh trăng mờ ảo.

Cẩn thì khác, cô thắp sáng đèn dầu ngay...

Cố Cẩn thấy thần sắc Tống Tiểu Hổ chút khác lạ, theo bản năng hỏi: "Có chuyện gì , Tiểu Hổ ?"

Giọng trong trẻo của cô nương khiến Tống Tiểu Hổ sực tỉnh, lắc đầu: "Không gì, chỉ là chợt nhớ đến . À mà Cẩn , lão nhân lúc sáng gây khó dễ cho chứ?"

Cố Cẩn mỉm : "Không , chuyện dàn xếp xong, bọn họ sẽ đến tìm nữa. , chuyện tối qua Tiểu Hổ còn nhớ ? Huynh kỷ vật tùy nào của tỷ ? Vài ngày tới sẽ Đông Thành, đón tỷ về cho ."

"Có." Tống Tiểu Hổ vội vàng lấy từ trong n.g.ự.c áo một chiếc khóa gỗ nhỏ đặt lên bàn.

"Đây là chiếc khóa trường mệnh mà đeo từ nhỏ. Lúc đó nhà nghèo, mua nổi khóa bằng vàng bạc, đây là do đích Nương khắc bằng gỗ, mặt tên của . Nếu thấy chiếc khóa , chắc chắn sẽ tin lời ."

Ngày bọn buôn dẫn , trời đổ mưa lớn. Mưa tầm tã, Tống Tiểu Hổ đuổi theo khiến ướt sũng. Hắn thà bán chính chứ bán , nhưng sức lực của Hắn quá nhỏ bé, Hắn bảo vệ .

Tống Tiểu Hổ chạm vết sẹo nơi khóe mắt, đó là do trong lúc đau đớn đến tuyệt vọng dùng chiếc khóa trường mệnh ném .

Con bé còn là nhà họ Tống nữa, cần cái khóa trường mệnh , từ nay về nó và nhà họ Tống đoạn tuyệt quan hệ, còn dính dáng gì nữa.

Tống Tiểu Cẩn tức giận, Tống Tiểu Hổ thấu hiểu.

Hắn cũng tài nào hiểu nổi, rõ ràng bao nhiêu tỷ , tại cha nương quyết định bán .

Nhà họ Tống nhiều con như , chẳng lẽ chỉ mạng của đáng giá !

Loading...